Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3055 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 115
nô lệ

❊ ❊ ❊

Trong phòng chỉ có ba cửa sổ, nơi này chuyên tiếp đãi dị năng giả đăng ký thân phận. Bây giờ chỉ có một người đăng ký.

Một cô gái nhỏ nhìn thấy người phụ nữ, lập tức cười nói: "Chị Tuyết, hôm nay sao lại rảnh tới đây, Mã tiên sinh theo đuổi chị?"

"Tên kia dầu muối không vào, đã buông thả tôi. Hôm nay tôi tìm thấy một mục tiêu mới và đang theo đuổi người mới."

Người phụ nữ lắc lư ngồi trên ghế trước cửa sổ, liếc Mạnh Giang Thiên rồi cười với cô gái nhỏ trong cửa sổ.

Cô gái nhỏ nhìn Mạnh Giang Thiên, cười nói: "Vị soái ca này so với Mã tiên sinh đẹp trai hơn một chút."

"Đúng không, chẳng những đẹp trai, còn lợi hại hơn Mã Duệ."

"Tôi không thích mang tôi đi so sánh." Mạnh Giang Thiên lạnh nhạt vung ra một câu.

Đi qua người phụ nữ, đến một cửa sổ trống khác ngồi xuống và nói với cô gái bên trong, "Tôi muốn kiểm tra danh sách những người sống sót."

"Xin hỏi ngài muốn điều tra tên của ai?"

"Tiêu Nhã Tình, Thôi Chấn Quốc."

"Được, xin hãy chờ một chút."

"Em trai, phụ nữ thành thục mới có hương vị." Người phụ nữ lại đến gần.

Mạnh Giang Thiên giơ tay lên, một luồng gió thổi cả người cả ghế ra thật xa.

Bị người từ chối như vậy, trên mặt người phụ nữ có chút không nhịn được, đen mặt trừng mắt nhìn Mạnh Giang Thiên.

Trong cửa sổ, cô gái nhỏ cũng có chút xấu hổ, các cô vẫn là lần đầu tiên thấy người phụ nữ bị từ chối vô tình như vậy.

Diêu Tuyết rất nổi tiếng trong khu an toàn. Xinh đẹp, dáng người tốt, đẳng cấp dị năng còn cao, nói là tình nhân trong mộng của đàn ông trong khu an toàn cũng không quá.

Mà duy nhất Mã tiên sinh được Diêu Tuyết theo đuổi cũng chỉ là một trong những đối tượng Diêu Tuyết khiêu khích.

Diêu Tuyết luôn bỏ rơi bọn họ sau khi những người đàn ông kia đồng ý theo đuổi cô. Mã Duệ sợ bị Diêu Tuyết đùa giỡn nên mới không đáp ứng theo đuổi của Diêu Tuyết.

Nhưng Mã Duệ đối với trêu chọc của Diêu Tuyết cũng rất hưởng thụ. Hôm nay, đây là lần đầu tiên các cô nhìn thấy một người đàn ông sạch sẽ lưu loát từ chối Diêu Tuyết như vậy.

Sắc mặt Diêu Tuyết đen đi vài giây rồi lại lập tức khôi phục bình thường, tiếp tục cười đến xinh đẹp, xoa xoa núi non vĩ đại trước ngực, trách móc nói: "Em trai, cậu làm thương chị rồi."

"Tra được chưa?" Mạnh Giang Thiên không để ý đến Diêu Tuyết, hỏi cô gái nhỏ trong cửa sổ.

"Tra được rồi." cô gái nhỏ lúng túng luống cuống tay chân, nhưng cuối cùng cũng tra được người.

"Ở đâu?" Mạnh Giang Thiên mừng rỡ, vội vàng hỏi. Nếu thật sự ba mẹ vợ còn sống, Thôi Tây Sinh sẽ cực kỳ vui vẻ.

"Người đàn ông chỉ tìm thấy một người, nhưng người phụ nữ tìm thấy hai. Một người đàn ông sống trong tiểu khu Phong Lâm, căn 402. Là một dị năng giả hệ đất."

"Một người đàn ông khác làm việc trong một trang trại, nhưng chỉ là một người bình thường."

"Vị phụ nữ đơn độc kia ở khu biệt thự Bàn Sơn, biệt thự số 8..." Cô bé nhìn Mạnh Giang Thiên, muốn nói lại thôi.

"Ở biệt thự thì làm sao?" sắc mặt Mạnh Giang Thiên trầm xuống, trực giác cảm thấy không phải là chuyện tốt gì.

Hơn nữa ba người ba chỗ, nếu không phải thất lạc, vậy thì chỉ có một khả năng.

Co thể Thôi Tây Sinh chỉ còn một ba hoặc một mẹ.

"Vị Tiêu Nhã Tình phu nhân này, là nô lệ của Thôi gia." cô gái nhỏ bị khuôn mặt âm u của Mạnh Giang Thiên dọa sợ, vội vàng giải thích.

"Nô lệ?" Mạnh Giang Thiên nhíu mày, xưng hô gì đây? Đây là thời đại gì rồi, như thế nào còn có loại xưng hô nô lệ này?

"Đúng vậy, ba ngày trước khu an toàn thành D chúng tôi đã thông qua chế độ nô lệ, có vài người tự động lựa chọn trở thành nô lệ, dựa vào dị năng giả sinh tồn."

Cô gái nhỏ giải thích cũng có chút ngượng ngùng, bốn chữ chế độ nô lệ này nói ra miệng, hiện tại vẫn cảm thấy quái lạ.

Vẻ mặt Mạnh Giang Thiên cũng quái dị, biết chơi phải là thành phố D mới đúng. Lưu Thắng Huy làm thí nghiệm còn phải lén lút, nơi này đã công khai sử dụng chế độ nô lệ.

"Sau khi trở thành nô lệ, sẽ như thế nào?" Mạnh Giang Thiên hỏi.

Ba ngày rồi, nếu chế độ nô lệ cùng loại người anh biết giống nhau, vậy cuộc sống làm nô lệ chỉ sợ sẽ không dễ chịu.

Cô gái nhỏ sâu xa nhìn Mạnh Giang Thiên nói: "Chế độ nô lệ ở đây hoàn toàn dựa trên chế độ nô lệ của La Mã cổ đại trước kia."

Mạnh Giang Thiên nhíu mày, chỉ hy vọng vị nô lệ kia không phải là mẹ của Thôi Tây Sinh.

"Phiền cô sao chép cho tôi một bản địa chỉ của ba người kia."

"Được, chờ một chút."

Cô gái nhỏ đem tư liệu của ba người in ra, đưa cho Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên tiếp nhận, nhìn ảnh chụp ba người trên tư liệu, anh chưa từng gặp qua ba mẹ Thôi Tây Sinh, cũng không biết ai là người nhà của Thôi Tây Sinh.

Nhìn người phụ nữ kia cũng không giống với em ấy. Nhưng tình cảnh của bà nguy hiểm nhất, Mạnh Giang Thiên quyết định đưa bà ra trước rồi nói sau.

Quay đầu muốn đi lại bị Diêu Tuyết ngăn lại.

"Tôi không có thói quen không đánh phụ nữ, đừng làm vướng víu nữa." Mạnh Giang Thiên nóng lòng đi tìm nô lệ kia, Diêu Tuyết lại ngăn ở trước mặt, Mạnh Giang Thiên nhìn khuôn mặt xinh đẹp kia sinh lòng chán ghét.

"Tôi không có ý cản cản cậu. Cậu muốn đi tìm người, tôi có thể đưa cậu đi. Hơn nữa, tôi cũng phải nhắc nhở cậu, Thôi gia kia không dễ chọc. Năm người nhà bọn họ đều là dị năng giả, tôi biết đẳng cấp của cậu rất cao, nhưng nhà bọn họ có ba người đều là dị năng giả cấp ba. Hơn nữa nhà bọn họ không chỉ có nô lệ, còn có rất nhiều dị năng giả nương nhờ người khác vào đó ở. Cậu muốn đi một mình, chỉ sợ chính cậu không đánh lại nhiều dị năng giả như vậy. Thật ra, tôi có thể giúp cậu."

"Cô giúp tôi như thế nào? Cô đã đánh họ chưa?" Mạnh Giang Thiên nghi ngờ nhìn Diêu Tuyết.

"Đừng quên tôi chính là hệ không gian, so với đẳng cấp của cậu, tôi là dị năng hệ không gian cấp ba. Đánh thì tôi đánh không lại, nhưng chạy trốn, ngoại trừ cậu thì còn chưa ai có thể đuổi kịp tôi. Đi trộm người lại càng dễ dàng." Diêu Tuyết đắc ý nói.

"Cô muốn thù lao gì?" Mạnh Giang Thiên suy nghĩ một chút, quả thật hệ không gian trộm người lợi hại.

Chỉ là người phụ nữ này vẫn quấn lấy mình, còn chủ động hỗ trợ, tuyệt đối cô ta sẽ không coi trọng mình, khẳng định có mục đích gì đó.

Nếu yêu cầu của cô quá đáng, Mạnh Giang Thiên tình nguyện tự đi cứu người, ai còn không biết hệ không gian?

"Chị chỉ muốn giúp cậu mà thôi, tiền bạc tổn thương tình cảm." Diêu Tuyết theo thói quen lại trêu chọc.

Mạnh Giang Thiên không nói hai lời, vòng qua Diêu Tuyết muốn đi.

Diêu Tuyết vội vàng ngăn cản Mạnh Giang Thiên, bất đắc dĩ nói: "Em trai, có phải chỗ đó của cậu có vấn đề không, hay là cậu không thích phụ nữ? Sao chị đây lại không trêu chọc được cậu?"

"Vợ tôi mang thai gần ba tháng." mặt Mạnh Giang Thiên không chút thay đổi nói.

Diêu Tuyết nháy mắt ngây dại, trừng to hai mắt đánh giá Mạnh Giang Thiên, hơn nửa ngày mới nghẹn ra một câu: "Ha ha, cậu còn rất thâm tình. Đi thôi, tôi sẽ đưa cậu đi trộm người."

Lời nói của người phụ nữ này luôn lộ ra một tia không đứng đắn.

"Cô còn chưa nói thù lao."

"Chuyện thù lao tôi chưa nghĩ kỹ, coi như cậu nợ tôi một nhân tình, chờ sau này nghĩ kỹ thì tôi tìm cậu." Diêu Tuyết nháy mắt với Mạnh Giang Thiên.

Loại nhân tình này là loại không tốt nhất, Mạnh Giang Thiên không nhúc nhích, kiên định nói: "Tôi cũng không muốn nợ nhân tình, hiện tại muốn bao nhiêu tiền thì nói, bằng không tôi tự đi, không cần cô hỗ trợ."

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

22/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »