Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 172
lập gia đình

❊ ❊ ❊

Ở lại bệnh viện một lát, Mạnh Giang Thiên muốn đưa mọi người về nhà.

Hiện tại Thôi Tây Sinh đặc biệt dính Mạnh Giang Thiên, không muốn ở nhà, Mạnh Giang Thiên chỉ có thể bỏ cậu vào trong không gian, đi đâu cũng mang theo.

Tiêu Nhã Tình cùng Hách Nhân Tiểu Hắc Tiểu Bạch đều đi theo chăm sóc Thôi Tây Sinh.

Thuốc tinh lọc đổi tinh hạch, Mạnh Giang Thiên tự mình săn giết một ít zombie, lấy được một ít tinh hạch, một ngày qua, lại tích góp được sáu mươi viên tinh hạch.

Dầu mazut rất đắt tiền, được kiểm soát bởi ban quản lý và không được bán ra bên ngoài.

Mạnh Giang Thiên chỉ có thể đi tìm Phùng Kinh Quảng đổi tinh hạch và mua dầu.

Cũng không biết có phải Phùng Kinh Quảng thấy anh muốn dầu mazut mà cố ý nâng giá hay không, một lít phải một trăm giá trị cống hiến, so với trước tận thế đắt hơn gấp mười lần.

Bệnh viện đó là một bệnh viện vừa và nhỏ, máy phát điện dự phòng gần như sử dụng 27 lít dầu mazut trong một giờ.

Mạnh Giang Thiên bị Phùng Kinh Quảng lừa gạt đổi tinh hạch lấy mazut, đổi liền sáu trăm lít, lần này hoàn toàn không cần lo lắng vấn đề sử dụng điện khi giải phẫu. Chỗ dầu mazut này có thể cung cấp điện liên tục trong cả ngày.

Mỗi ngày mang Hách Nhân đến bệnh viện luyện chế thuốc tinh lọc, thuận tiện sửa chữa thiết bị và dụng cụ của bệnh viện một chút.

Mạnh Giang Thiên cùng Phùng Kinh Quảng đổi tinh hạch, ở trong không gian trồng rau, trồng hoa quả.

Thôi Tây Sinh mang thai năm tháng, mỗi ngày đều có dị năng của Mạnh Giang Thiên cung cấp, khí sắc càng ngày càng tốt, không buồn nôn, khẩu vị vừa tốt liền muốn ăn các loại đồ vật kỳ lạ cổ quái.

Càng không có gì, càng muốn ăn.

Dị năng hệ cây cấp bảy của Mạnh Giang Thiên ngược lại có thể nhanh chóng tăng trưởng ra hoa quả Thôi Tây Sinh muốn ăn, nhưng không chịu nổi đồ Thôi Tây Sinh muốn ăn càng ngày càng kỳ lạ.

Khi lướt điện thoại, cậu thấy một bài báo về vua trái cây sầu riêng, trong đó quả thực viết sầu riêng thành thuốc chữa trăm bệnh.

Mạnh Giang Thiên thấy cậu đọc từ đầu đến cuối xong bài viết kia, trong lòng cảm thấy không ổn.

Khi Thôi Tây Sinh ngẩng đầu, trông mong nhìn anh, Mạnh Giang Thiên cố gắng chạy trốn, bị Thôi Tây Sinh nắm lấy cánh tay, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, nước mắt lưng tròng nói: "Anh không còn yêu em nữa."

"Anh yêu mà." Mạnh Giang Thiên bất đắc dĩ ngồi về bên cạnh Thôi Tây Sinh.

"Em muốn ăn sầu riêng." Thôi Tây Sinh để điện thoại di động đến trước mặt Mạnh Giang Thiên.

"Được, anh đi tìm cho em." Mạnh Giang Thiên thở dài, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn có thịt của Thôi Tây Sinh.

Đôi mắt Thôi Tây Sinh sáng ngời, chụt một cái hôn lên mặt Mạnh Giang Thiên, cười đến ánh mặt trời rực rỡ: "Anh tốt nhất với em."

Mạnh Giang Thiên thở dài đi ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng lại, mặt mày ủ rũ nhìn trần nhà. Họ đang ở vùng ôn đới, trái cây muốn tìm là nhiệt đới.

"Làm sao vậy, Thôi Tây Sinh lại làm ầm ĩ với cậu?" Hách Nhân từ trong phòng đi ra liền nhìn thấy Mạnh Giang Thiên nhìn trần nhà với vẻ mặt táo bón.

"Em ấy muốn ăn sầu riêng, tôi đi đâu lấy cho em ấy. Trước kia sao không phát hiện tên nhóc này vắt kiệt người như vậy." Mạnh Giang Thiên không thể luyến tiếc nói.

"Bình thường, người mang thai đều rất mẫn cảm, bụng càng lúc càng lớn, bọn họ sẽ lo lắng nửa kia của mình ghét bỏ mình. Đặc biệt là bây giờ rất nhiều người sẽ thừa dịp vợ mang thai đi ra ngoài ăn vụng. Nhiều người sẽ sử dụng cách gây rối vô lý này để kiểm tra thái độ của nửa kia đối với bản thân. Hơn nữa Thôi Tây Sinh còn là đàn ông, áp lực tâm lý của cậu ấy khẳng định còn lớn hơn phụ nữ. Cậu phải biểu hiện thật tốt, một khi không làm cho Thôi Tây Sinh hài lòng, trầm cảm sau sinh so với chuyện này còn phiền toái hơn."

"Tôi biết, cho nên tôi đang muốn tìm sầu riêng cho em ấy ăn." Mạnh Giang Thiên bất đắc dĩ cười cười, vẫn thở dài như cũ.

"Đi tìm Phùng Kinh Quảng hỏi xem trong khu an toàn có hay không, nếu như không có thì đi Vân Nam, Quảng Đông xem một chút, chỗ đó trước tận thế có trồng sầu riêng.

"Nếu như ở đó cũng không có, cậu chỉ có thể đến quốc gia nhiệt đới tìm kiếm. Nuôi vợ con không dễ dàng, chàng trai trẻ, cố lên." Hách Nhân có chút vui sướng khi người gặp họa vỗ vỗ bả vai Mạnh Giang Thiên, cười trở về phòng.

Ông già độc thân này mỗi ngày đều bị hai thanh niên trẻ nhét thức ăn chó vào miệng, hiện tại chính là báo ứng tú ân ái.

Mạnh Giang Thiên nghe Hách Nhân nói, trước tiên đi tìm Phùng Kinh Quảng, Phùng Kinh Quảng nghe nói anh muốn tìm sầu riêng thì rất kinh ngạc.

Chỉ là hiện tại trong khu an toàn có thể ăn không nhiều thức ăn, huống chi là hoa quả. Khí hậu ở tỉnh Tô cũng không thích hợp trồng sầu riêng, tất cả trang trại đều không có.

Trong khu an toàn không có, Mạnh Giang Thiên chỉ có thể đi nơi sản xuất sầu riêng, cần phải rời đi một hai ngày.

Về nhà nói với Thôi Tây Sinh rằng anh sẽ đi ra ngoài tìm sầu riêng. Thôi Tây Sinh cười hì hì nhào vào trong ngực Mạnh Giang Thiên, vui vẻ nói: "Không cần đi, em không muốn ăn."

Nhìn bộ dáng vui vẻ của Thôi Tây Sinh, Mạnh Giang Thiên biết biểu hiện của anh làm cho Thôi Tây Sinh hài lòng.

Sau này Thôi Tây Sinh có yêu cầu thái quá gì, anh chỉ cần làm ra bộ dáng tận tâm tận lực, Thôi Tây Sinh cũng rất dễ lừa gạt.

Mạnh Giang Thiên cho rằng tìm được phương pháp lừa gạt Thôi Tây Sinh, trong lòng cũng rất vui mừng, hai người lại ôm nhau ngọt sớt cùng một chỗ.

Cuộc sống yên tĩnh qua đi không được mấy ngày thì Chu Tú Lan đến, làm cho nụ cười của người một nhà lạnh đi vài phần.

"Có việc gì không?" Tiêu Nhã Tình đứng ở trong cửa, cũng không muốn mở cửa cho Chu Tú Lan.

Hách Nhân nói hiện tại Thôi Tây Sinh rất mẫn cảm, bà rất sợ Chu Tú Lan đến làm ầm ĩ, làm Thôi Tây Sinh mất hứng.

"Nhà các bà chính là đãi khách như vậy sao? Ngay cả cửa cũng không cho vào, quả nhiên con bà cũng giống như bà, không có ăn học. Mở cửa ra, tôi tới tìm Mạnh Giang Thiên, không phải tìm bà."

Toàn thân Chu Tú Lan phú quý, mang theo cái túi nhỏ tinh xảo, một bộ dáng phu nhân sang chảnh, cao ngạo nhìn Tiêu Nhã Tình, rất không kiên nhẫn.

"Tiểu Thiên không ở nhà, bà có chuyện gì thì nói với tôi, tôi sẽ chuyển lời cho nó. Nếu bà không muốn nói, đi về và trở lại vào một ngày khác."

Tiêu Nhã Tình không chịu mở cửa, hiện tại Mạnh Giang Thiên cùng Thôi Tây Sinh đang ở trong phòng ngủ anh thương em yêu, sao có thể để cho bà già lưu manh này quấy rầy.

"Thật sự không ở nhà hay là bà tự chủ trương? Chỗ này là nhà của Mạnh Giang Thiên, bà coi mình là chủ nhân? Nếu không phải đứa con biến thái kia của bà mang thai, Mạnh Giang Thiên sẽ không nuôi mấy cái vật ký sinh như bà. Nhanh chóng mở cửa cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí."

"A, con trai tôi cho dù mang thai cũng là con Mạnh Giang Thiên, Mạnh Giang Thiên cũng thích con trai tôi sinh con cho nó. Ngược lại khuê nữ không biết xấu hổ kia quấn quýt lấy nó, Mạnh Giang Thiên rất chướng mắt, nó không thích khuê nữ da mặt dày của bà sinh con cho nó, nó chính là không muốn nuôi hai mẹ con các bà."

"Bà còn muốn không khách khí, bà nghĩ sao lại không khách khí? Đến đây đi, tôi xem bà không khách khí như nào." Con trai bị người nhục mạ như vậy, tính tình Tiêu Nhã Tình cũng bốc lên, không chút khách khí đáp trả.

"Haha, bà cho rằng ai cũng thèm muốn Mạnh Giang Thiên nó sao? Con gái tôi xinh đẹp như vậy, vẫn là một khuê nữ ngọc ngà, ai nhìn mà không thích. Cũng chỉ có đầu óc Mạnh Giang Thiên có bệnh, bị con trai biến thái kia của bà mê hoặc mới có thể vứt một khối mỹ ngọc, lấy một khối sắt vụn rách."

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

1/10/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »