Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3100 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 182
bắt giữ

❊ ❊ ❊

Nghĩ như vậy, Triệu Vỹ Gia như có sức mạnh, cũng hùng hổ hét lên: "Không sai, đây đều là tôi làm. Những cây con này gây họa..."

Triệu Vỹ Gia vung tay lên, muốn biểu hiện chiến tích của mình, nhưng vừa quay đầu lại, mắt như muốn nứt ra.

Dưới ánh đèn sáng ngời chiếu rọi, Triệu Vỹ Gia nhìn thấy không phải là cây non đầy đất như trong tưởng tượng của hắn.

Ngược lại những loại rau mà hắn kiệt lực cứu vớt bị nhổ tận gốc, nằm loạn thất bát tao.

"Cái này, làm sao có thể như vậy! Cây con đâu? Rõ ràng chỗ này có rất nhiều cây con biến dị đến ăn rau."

Triệu Vỹ Gia quay đầu lại, lo lắng giải thích với Phùng Kinh Quảng: "Phùng tiên sinh, vừa rồi chỗ này có một đám cây con biến dị đang hấp thu dinh dưỡng của những loại rau này. Chúng tôi mất hơn một giờ mới giết chết hết những cây con biến dị kia. Chỗ này tôi còn có tinh hạch của cây con biến dị."

Vốn Triệu Vỹ Gia còn muốn cắn nuốt những tinh hạch này, nhưng hiện tại sự tình quá quỷ dị, hắn rất cần những tinh hạch này chứng minh mình không nói dối.

Đưa tay vào trong túi áo, lại sờ thấy rỗng tuếch. Triệu Vỹ Gia kinh hãi đến sắp khóc. Hắn tích góp được nửa túi tinh hạch đâu? Túi lớn tinh hạch như vậy đi đâu?

"Phùng tiên sinh, thật sự tôi đã giết rất nhiều cây biến dị, tinh hạch cũng đào mấy chục viên."

Triệu Vỹ Gia sắp khóc, đột nhiên nhìn thấy dị năng giả nông trại chạy tới phía sau Phùng Kinh Quảng, ánh mắt Triệu Vỹ Gia sáng lên, chỉ vào đám người chạy tới nói: "Phùng tiên sinh, vừa rồi dị năng giả cũng cùng chúng tôi giết cây biến dị, không tin ngài hỏi bọn họ."

Đám người bị Triệu Vỹ Gia đột nhiên chỉ điểm, mờ mịt nhìn hắn.

"Hỏi họ? Họ đến muộn hơn tôi, hỏi cái gì? Không bằng bây giờ cậu theo tôi đến phòng giám sát để xem cậu đã làm gì. Mang đi." Phùng Kinh Quảng lạnh lùng nhìn chằm chằm Triệu Vỹ Gia.

Hai binh sĩ cầm súng tiến lên, mỗi bên một người, áp giải Triệu Vỹ Gia, một đám người đi về phía phòng giám sát.

Khi Triệu Vỹ Gia ở trong phòng giám sát nhìn thấy mình đã làm cái gì, cả người đều như mơ.

Rõ ràng hắn đang giết cây con biến dị, vì sao trong giám sát là hắn đang nhổ rau?

Rõ ràng nhiều người như vậy ở nơi sáng sủa như thế cùng nhau giết cây con biến dị, vì sao trong giám sát cũng chỉ có một mình hắn nhổ rau trong đêm?

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy??

"Cậu còn có gì muốn nói?" Phùng Kinh Quảng lạnh lùng nhìn Triệu Vỹ Gia.

"Tôi..." thật sự Triệu Vỹ Gia không biết nên nói cái gì cho phải. Những gì hắn trải qua hoàn toàn không giống trong giám sát.

"Cậu theo tôi trở về, thành thật khai báo vấn đề của cậu, những người khác, một lần nữa đi trồng lại rau đã nhổ, có thể cứu sống bao nhiêu liền cứu bấy nhiêu." vẻ mặt Phùng Kinh Quảng âm trầm phân phó nhiệm vụ, dẫn Triệu Vỹ Gia rời đi.

Lần này trang trại thực sự náo nhiệt, một đám người dưới ánh đèn cứu rau.

Mạnh Giang Thiên ôm chồn tuyết bay trên bầu trời đêm tối, tâm tình đặc biệt thoải mái.

Chờ ngày mai đi đổi thuốc tinh lọc, giao người đàn ông thay mặt cùng video cho Phùng Kinh Quảng, Triệu Vỹ Gia này sẽ hoàn toàn xong đời.

"Hôm nay làm không tệ, có muốn phần thưởng gì không?" Mạnh Giang Thiên vuốt đầu chồn tuyết hỏi.

Chồn nghiêng đầu suy nghĩ một chút, chít chít hai tiếng.

Mạnh Giang Thiên bất đắc dĩ thở dài, thật sự anh không hiểu thú ngữ.

Anh nhớ chồn là động vật ăn thịt không ăn rau và trái cây. Mạnh Giang Thiên nhìn tổ gà cách đó không xa, ánh mắt sáng ngời.

Mặc dù bây giờ trang trại được thắp sáng, ánh sáng càng mạnh, bóng tối càng tối.

Mạnh Giang Thiên ẩn núp bên cạnh ổ gà, ổ gà không lớn, ước chừng chỉ có hai mươi mấy con gà.

Nhưng chuồng gà chiếm diện tích cũng không nhỏ, trong máng gà còn có hạt gạo chưa ăn xong, hai mươi mấy con gà này chắc là được nuôi như bảo bối.

Mạnh Giang Thiên mỉm cười, không lấy nhiều, chỉ cầm ba con gà mái, nhưng lại ôm đi con gà trống lớn bóng bẩy duy nhất.

Trong nông trại còn có lợn, Mạnh Giang Thiên nhìn thoáng qua, thật sự con lợn này quá thúi, hơn nữa trong không gian cũng không có đất nuôi lợn, chỉ có thể buông tha.

Chồn tuyết vẫn vây quanh con gà trống lớn kia, Mạnh Giang Thiên túm lấy lông trên đỉnh đầu nó cảnh cáo: "Sáng mai hầm cho mày một con gà mái, con gà trống này không thể ăn, tao còn phải để nó nối dõi tông đường, nở ra gà con. Chờ sau này nhiều gà hơn, mỗi ngày đều cho mày ăn một con. Bây giờ nhịn đã, được chứ?"

Chồn tuyết nghiêng đầu suy nghĩ một lát, nặng nề gật đầu. Nó muốn ăn thịt gà mỗi ngày.

Lặng lẽ trở về nhà, Thôi Tây Sinh đã ngủ say. Mạnh Giang Thiên không quấy rầy cậu, nhẹ nhàng buông chồn tuyết xuống, đến sofa trong phòng khách nghỉ ngơi.

Bụng to nên mấy ngày nay Thôi Tây Sinh luôn đau lưng, đau chân, Hách Nhân bảo anh làm chút canh gà bổ sung cho Thôi Tây Sinh.

Nhưng bây giờ khu an toàn rất ít thịt, nông trại cũng chỉ có hai mươi mấy con gà, có tiền cũng không mua được, hôm nay ngược lại vừa vặn mượn gió bẻ măng.

Chỉnh đốn xong Triệu Vỹ Gia, tâm tình Mạnh Giang Thiên rất tốt, nằm trên sofa, chỉ chốc lát sau đã ngủ thiếp đi.

Trước khi ngủ, Mạnh Giang Thiên còn đang nghĩ ngày mai đi tìm Phùng Kinh Quảng tố cáo. Căn bản cũng không có suy nghĩ qua, Phùng Kinh Quảng có thể nhìn thấy một dị năng giả cấp 4,5 hay không.

Ngay từ đầu Triệu Vỹ Gia cũng không muốn xé rách da mặt với Phùng Kinh Quảng, hắn chỉ đang liều mạng giải thích, hơn nữa quả thật hắn cũng bị oan.

Nhưng Phùng Kinh Quảng chỉ tin tưởng video giám sát, căn bản không tin lời giải thích của hắn. Liên tục hỏi hắn tại sao lại phá hủy tất cả các loại trái cây và rau quả trong nông trại.

Một người hỏi một người phản đối, rốt cục hai người đều có chút tức giận, giọng điệu cũng càng ngày càng xông lên, cuối cùng dứt khoát cãi nhau.

Triệu Vỹ Gia không quan tâm, căn bản đối với Phùng Kinh Quảng không có kính ý, Phùng Kinh Quảng nghe lời nói dơ bẩn cũng nổi trận lôi đình.

Phùng Kinh Quảng muốn nhốt Triệu Vỹ Gia vào ngục giam dị năng giả, chỗ đó là ngục giam dùng toàn bộ dị năng hệ đất vây quanh.

Tuy Triệu Vỹ Gia đẳng cấp cao, nhưng cũng không có lòng tin có thể trốn thoát từ nơi đó.

Mắt thấy xe ngoặt về một phía, đi thẳng đến nhà tù dị năng giả, Triệu Vỹ Gia sinh ra gan ác, ở trong xe đánh nhau cùng Phùng Kinh Quảng.

Tài xế sợ tới mức vội vàng dừng xe, Triệu Vỹ Gia nhân cơ hội chạy trốn. Phùng Kinh Quảng ngăn cản, lại bị Triệu Vỹ Gia đánh thương cánh tay.

Lúc này Phùng Kinh Quảng mới khiếp sợ phát hiện, đẳng cấp của Triệu Vỹ Gia cư nhiên còn cao hơn hắn.

Dị năng giả cao cấp như vậy chạy trốn, chỉ sợ sẽ tạo thành phiền phức lớn, Phùng Kinh Quảng lập tức phát lệnh truy nã Triệu Vỹ Gia toàn khu an toàn.

Triệu Vỹ Gia cũng lập tức nhận được lệnh treo thưởng gửi đến điện thoại di động, điện thoại có định vị, nhìn vào nội dung lệnh treo thưởng, Triệu Vỹ Gia khinh thường cười, tiện tay ném điện thoại đi.

Bóng đêm đã bao trùm, Triệu Vỹ Gia trở về nhà mình, tìm được chìa khóa dự phòng, mở phòng Chu Tú Lan và Lưu Chiêu.

Cành cây mềm mại nháy mắt trói chặt hai người. Kéo hai người hung hăng nện xuống giường, hai người đột nhiên bừng tỉnh.

Chu Tú Lan nhìn cành cây trên người mình, tức giận như điên như dại, trừng mắt nhìn Triệu Vỹ Gia muốn chửi ầm lên.

Lại nhìn thấy khuôn mặt âm u của Triệu Vỹ Gia có thể nhỏ ra nước, sợ tới mức run rẩy, đành phải nuốt xuống chửi rủa đến miệng.

Nhưng Chu Tú Lan vẫn không chịu yếu thế, trừng mắt nhìn Triệu Vỹ Gia, cố gắng duy trì bình tĩnh nói: "Anh làm gì, hơn nửa đêm phát điên cái gì?"

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

3/10/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »