Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3272 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 106
cướp mèo

❊ ❊ ❊

"Lại nói, dù sao tôi vừa mới nhậm chức vị trí quản lý, uy tín vẫn phải chậm rãi thiết lập, cũng không thể tùy tiện sử dụng đặc quyền. Nếu cậu muốn dùng giá trị cống hiến ngồi trực thăng rời đi, vẫn cần phải giống như người khác là nộp đủ giá trị cống hiến mới được."

Trương Triết Phong tìm hai lý do, đường hoàng đáp trả thắc mắc của Mạnh Giang Thiên.

Sắc mặt Mạnh Giang Thiên càng ngày càng âm trầm, anh đây là bị người lừa gạt.

Theo tức giận càng ngày càng thắng, khí thế của Mạnh Giang Thiên cũng không ngừng tăng lên, đè ép hô hấp tất cả mọi người trong phòng có chút không thông.

Trương Triết Phong cười khổ giải thích: "Mạnh Giang Thiên, cậu đừng tức giận, tôi cũng không có biện pháp. Đánh nhau với Lưu Thắng Huy, vốn dị năng giả trong khu an toàn không đủ dùng, lại đánh hai trận với zombie, dị năng giả có thể chiến đấu trong khu an toàn càng ít."

"Hiện tại tôi chỉ có thể trông cậy vào cậu đối phó zombie có thể xông vào từ bất cứ nơi nào. Nếu không như vậy đi, tôi cam đoan với cậu, chỉ cần chặn tất cả zombie tiến vào, tôi sẽ tặng cậu một chiếc trực thăng. Cậu muốn đi đâu thì đi, tôi tuyệt đối không ngăn cản cậu, cậu thấy thế nào?"

"Trước tiên đem giá trị cống hiến đưa tôi." Mạnh Giang Thiên vỗ thẻ thân phận của mình xuống bàn.

Trương Triết Phong lập tức sai người đi lấy, không bao lâu, thẻ thân phận được cung kính trả lại cho Mạnh Giang Thiên.

"Giá trị cống hiến đều ghi vào trong thẻ rồi, Mạnh Giang Thiên, chúng tôi lại tìm được mấy chỗ đáng nghi..." Trương Triết Phong cầm tờ giấy trong tay.

"Không đi." Lời còn chưa dứt, Mạnh Giang Thiên đã trực tiếp từ chối. Anh sẽ không tin bất kỳ lời hứa nào của tên này nữa.

"Gấp đôi, bây giờ tôi cho cậu thù lao gấp đôi."

"Không đi." Mạnh Giang Thiên đứng dậy muốn đi.

"Chờ một chút, thương lượng đã." Trương Triết Phong muốn giơ tay giữ lại, Mạnh Giang Thiên cũng không thèm quay đầu trực tiếp rời đi.

Trương Triết Phong ngồi xuống ghế khóc không ra nước mắt, sợ hãi vỗ vỗ ngực, "Dị năng giả đẳng cấp cao chỉ cần khí thế là có thể đè chết người."

Khuê nữ à, ba vì con mà đắc tội với người khác, con cũng đừng rước họa nữa.

"Con bé kia đâu?"

"Đại tiểu thư đi tìm Thôi Tây Sinh." Dung Hạc Đường cung kính trả lời.

"Cái gì!" Trương Triết Phong từ trên ghế nhảy dựng lên, hốt hoảng hỏi: "Nó đi tìm Thôi Tây Sinh làm gì? Sao cậu không ngăn nó lại? Mau phái người đi ngăn cản nó, ngàn vạn lần không thể để Thôi Tây Sinh xảy ra chuyện. Một sợi tóc cũng không thể thiếu!"

"Tiên sinh đừng lo lắng, đại tiểu thư cũng không định làm gì Thôi Tây Sinh, cô ấy chỉ muốn con mèo đen hệ lôi kia mà thôi."

"Con mèo kia là chuyện gì? Tại sao nó lại đi theo Thôi Tây Sinh. Các cậu xác định cấp bậc của nó chưa?" Nghe thấy con mèo đen, Trương Triết Phong càng thêm nhíu mày.

Zombie cũng đủ khó để đối phó, hiện giờ động vật lại xuất hiện dị năng, sau này sẽ càng ngày càng nhiều phiền phức.

"Chúng tôi chỉ nhìn thấy nó trong giám sát, còn chưa xác định đẳng cấp, lần này đại tiểu thư đi cướp mèo đen, nếu có thể cướp được, chúng ta cứ chuẩn bị nghiên cứu. Thôi Tây Sinh là một người bình thường, cũng có thể thu hút thú biến dị làm sủng vật. Nếu con người có thể hấp dẫn những thú biến dị này làm sủng vật thì sức chiến đấu của con người chúng ta sẽ tăng lên gấp đôi, thậm chí còn cao hơn, đối phó zombie cũng sẽ dễ dàng hơn một chút."

Dung Hạc Đường nhìn về tương lai tươi sáng, trên mặt Trương Triết Phong cũng xuất hiện hy vọng, thái độ cũng đồng ý đối với Trương Giai Ny đi cướp mèo đen.

Chỉ là hắn vẫn kiêng kỵ Mạnh Giang Thiên, "Con mèo nhỏ kia dù sao cũng là sủng vật của Thôi Tây Sinh, các cậu có thể cướp được là tốt nhất, nếu không cướp được, cũng không nên tranh đoạt, càng không nên làm Thôi Tây Sinh bị thương. Phái người đi tìm kiếm toàn bộ khu an toàn, nếu có thể tìm ra thú biến dị thứ hai, thì không cần phải đánh chủ ý với con mèo đen kia. Phòng thí nghiệm dưới lòng đất thế nào rồi?"

"Đã dọn dẹp xong rồi."

"Mở cửa một lần nữa, sau này tiến hành thí nghiệm thú biến dị ở đó đi."

"Vâng"

"Trước tiên không nên dùng dị năng giả làm thí nghiệm, hiện tại số lượng dị năng giả trong khu an toàn thật sự quá ít. Các cậu đi ra ngoài tìm kiếm một ít người bình thường, lặng lẽ mang về."

"Vâng."

......

Hành lý của bọn họ cũng không nhiều, Thôi Tây Sinh cầm hai vali du lịch lớn đã bỏ hết đồ của mình và Mạnh Giang Thiên vào.

Rất nhanh Hách Nhân cũng trở về, nghe nói Thôi Tây Sinh cùng Mạnh Giang Thiên muốn đi, lập tức chạy về phòng thu dọn hành lý của mình.

Bên ngoài "Cốc cốc cốc" có người gõ cửa.

Thôi Tây Sinh ghé vào mắt mèo nhìn thoáng qua thấy ngoài cửa là Ngô Lượng.

Tên nhóc này sao lại quay về, không phải là muốn về nhà lấy đồ cho cậu sao?

Thôi Tây Sinh thở dài mở ra, Ngô Lượng đứng ở cửa có chút xấu hổ nói: "Vốn tôi định về nhà lấy sổ hộ khẩu để anh cho cô chú xem, nói không chừng bọn họ có thể nhớ tới cái gì đó. Nhưng chạy nửa chừng tôi mới nhớ ra, mấy ngày trước sổ hộ khẩu của tôi đã bị mất. Tận thế không cần thứ kia, tôi cũng không tìm. Tôi muốn ở cùng anh cho đến khi anh rời đi."

Đôi mắt trong suốt của thiếu niên trông mong nhìn cậu, sáng ngời tràn ngập cô độc cùng chờ mong.

Đôi mắt to thật đẹp, đột nhiên cảm thấy tên nhóc này cũng có bản lĩnh câu người.

Thôi Tây Sinh không phải là người có tâm địa sắt đá, bị ánh mắt nhỏ của Ngô Lượng nhìn chằm chằm, thế nào cũng không nói nên lời từ chối, chỉ có thể thả người vào phòng.

Hai người vừa đi tới bên cạnh sô pha, cửa lại bị gõ.

Thôi Tây Sinh nhíu mày, hôm nay sao nhiều khách đến thế?

Từ mắt mèo nhìn ra ngoài, một người phụ nữ đứng ở chính giữa, cặp kính râm lớn che nửa khuôn mặt, phía sau là mấy người mặc âu phục đen.

Hoàn toàn xa lạ, Thôi Tây Sinh không mở cửa mà thông qua cánh cửa hỏi: "Cô đang tìm ai?"

Người phụ nữ nghe được giọng của Thôi Tây Sinh thì tháo kính râm ra, khuôn mặt rất đẹp, chính là trang điểm có chút dày. Đã là tận thế, cũng không biết tiết chế chút.

"Chúng tôi bên bộ phận nghiên cứu thú biến dị, nghe nói cậu có một con mèo đen biến dị, hiện tại còn không xác định thú biến dị có nguy hại gì với con người hay không, chúng tôi cần mang về nghiên cứu." Cách mắt mèo cũng có thể cảm giác được thần thái vênh váo của người phụ nữ.

Thôi Tây Sinh lập tức không vui, đây là hâm mộ cậu có bảo vệ là thú biến dị, tìm tới cửa cướp, thế mà còn nói hợp tình hợp lý như vậy.

"Không cho, các cô đi đi." Thôi Tây Sinh rất không khách khí từ chối.

Người phụ nữ ngoài cửa cười lạnh, tiếp tục nói: "Tôi biết cậu luyến tiếc con mèo kia, nhưng hiện tại thú biến dị mới vừa mới xuất hiện, ai cũng không thể xác định trên người chúng có mang virus zombie hay không. Nếu một ngày nào đó nó không cẩn thận làm cậu bị thương, cậu sẽ biến thành zombie. Vì sự an toàn của cậu, chúng tôi phải mang nó đi. Chúng tôi cũng vì lợi ích của cậu."

"Ít hù dọa tôi, cho dù biến thành zombie cũng là tôi tự nguyện, không cần các cô quan tâm." Thôi Tây Sinh chế giễu những lời nói của người phụ nữ.

Con người thức tỉnh dị năng chính là dị năng giả, cùng con người biến thành zombie căn bản là hai chuyện khác nhau. Động vật cũng vậy.

Mèo đen chính là động vật thức tỉnh dị năng, giống như dị năng giả con người, trên người tuyệt đối sẽ không có virus zombie.

Hơn nữa cho dù cậu bị cào cắn, nhiễm virus zombie, vẫn còn có Hách Nhân ở bên cạnh, lập tức có thể giúp cậu giải độc tố.

Người phụ nữ này đang cố gắng lừa con mèo của cậu.

"Nếu cậu không hợp tác, vậy chúng tôi chỉ có thể cưỡng chế thi hành." người phụ nữ ngoài cửa cười lạnh, lui về phía sau một bước.

Phía sau có một người âu phục màu đen đi lên, ánh sáng trên tay lóe ra, trong phòng Thôi Tây Sinh trơ mắt nhìn khóa sắt trên cửa hóa thành một vũng nước sắt.

Không có bảng điều khiển khóa cửa, cửa ọp ẹp mở ra.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

21/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »