Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3076 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 148
một thai vẫn thông minh

❊ ❊ ❊

"Tiểu Bạch, đổi hình tượng cho viện trưởng." Mạnh Giang Thiên nói.

Sương mù màu sắc vây quanh Hách Nhân, trong mắt mọi người, Hách Nhân từ một ông già hèn mọn biến thành một tiểu Loli kawaii.

Mạnh Giang Thiên chờ mong nhìn về phía màn hình điện thoại, thất vọng lắc đầu.

Trên màn hình Hách Nhân vẫn là ông già hèn mọn kia, chỉ là bên người có thêm một tầng sương mù màu sắc.

Dị năng của Tiểu Bạch là có thể mê hoặc sinh vật, khống chế sinh vật nhìn thấy nó.

Nhưng máy ảnh không có cảm giác, nó là vật lý, miễn dịch với phép thuật của Tiểu Bạch.

"Không được sao?" Hách Nhân nhìn thấy Mạnh Giang Thiên lắc đầu, có chút thất vọng.

"Dị năng của Tiểu Bạch chỉ có tác dụng với người, vô dụng với camera."

"Vậy thì phá camera...?" Thôi Tây Sinh vén tóc tựa vào Mạnh Giang Thiên, gặm một quả táo, vẻ đương nhiên nói.

Ánh mắt Hách Nhân cùng Mạnh Giang Thiên sáng ngời, đều nhìn về phía Tiểu Hắc.

"Đúng vậy, Tiểu Hắc là hệ lôi, rất dễ làm cho máy theo dõi đoản mạch." Hách Nhân vỗ đùi một cái, phấn khởi nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

"Quả thật là một biện pháp, có thể thử một lần." Mạnh Giang Thiên gật đầu, quay đầu hôn lên mặt Thôi Tây Sinh một cái, cười khen ngợi: "Bảo bối thật thông minh."

"U nà trời, hai tiểu thanh niên các cậu có thể chú ý một chút hay không, còn hai người đó." Hách Nhân gõ bàn oán giận, lão chó già độc thân ghét nhất xem người khác tú ân ái.

Tiêu Nhã Tình cười nhìn Thôi Tây Sinh, nhìn Thôi Tây Sinh đỏ mặt, nhóc ngại ngùng đập ngực Mạnh Giang Thiên, đầu chui vào trong cổ anh.

"Lỗi của anh." Mạnh Giang Thiên nắm lấy tay nhóc ngại ngùng đập mình, cười nhận sai.

"Vấn đề ngụy trang đã được giải quyết, chúng ta nên thu tiền như thế nào? Ở đây có thẻ ngân hàng không được biết đến không?" Hách Nhân vuốt cằm, lại nhíu mày.

"Không cần thu tiền, có thể dùng đồ đổi. Hiện tại tận thế cái gì cũng thiếu, điểm cống hiến một chút cũng không ổn định. Ngày hôm qua năm mươi giá trị cống hiến còn có thể mua một quả táo, hôm nay một trăm giá trị cống hiến cũng không nhất định mua được. Ông chủ cửa hàng trái cây chỉ đơn giản là một kẻ gian."

"Không bằng anh cũng dùng táo giao dịch đi, hiện tại táo rất đáng quý." Thôi Tây Sinh hung tợn gặm một miếng táo, quả táo đắt tiền như vậy, một miếng cũng không thể lãng phí.

"Ôi, người khác đều là một thai ngốc ba năm, cậu thì tốt, ngược lại mang thai càng thông minh hơn." Hách Nhân nhìn Thôi Tây Sinh, cười trêu ghẹo cậu.

Biện pháp này quả thật khả thi, Thôi Tây Sinh liên tiếp giải quyết hai vấn đề quấy nhiễu ông thật lâu, rốt cuộc khiến Hách Nhân đối với chỉ số thông minh của Thôi Tây Sinh có một lần đánh giá tích cực.

Sớm biết tên nhóc này thông minh như vậy, cũng không cần chờ Mạnh Giang Thiên trở về thương lượng.

"Đó là bởi vì tôi vốn thông minh hơn người khác ba phần. Cho dù mang thai, so với bản thân trước kia tôi ngốc hơn, nhưng so với người khác, tôi vẫn thông minh tuyệt đỉnh. Anh nói phải không?" Thôi Tây Sinh đắc ý ngửa cằm, nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

"Đương nhiên, nếu không phải em mang thai, em chính là đệ nhất thông minh nhất thế giới." Mạnh Giang Thiên một chút cũng không cảm thấy ngượng ngùng, thật lòng khen ngợi.

"Dối trá." Thôi Tây Sinh lườm anh một cái, vẫn vui vẻ lao vào trong ngực Mạnh Giang Thiên.

"Vậy chúng ta dùng tinh hạch giao dịch đi, thứ kia hẳn là sẽ không mất giá quá nhanh." Hách Nhân nói.

"Có thể." Mạnh Giang Thiên gật đầu.

"Vậy hiện tại tôi đi sắc thuốc." Hách Nhân ngượng ngùng xoa xoa tay lại nói: "Cậu cho tôi mượn tám mươi vạn, tôi đi mua chút thuốc đông y."

Mạnh Giang Thiên cho Hách Nhân tám mươi vạn giá trị cống hiến, Hách Nhân phấn khởi bừng bừng xông ra ngoài.

Một buổi chiều, xe tải kéo dược liệu Trung Quốc qua lại vài lần, trong phòng khách đều chứa đầy dược liệu.

Mạnh Giang Thiên sợ Lưu An Giản trở lại sẽ nhìn thấy những dược liệu này, bán thuốc Tây trong không gian mang về từ trấn Liễu Thụ đi một phần lớn, chỉ giữ lại dự phòng thường dùng. Thuốc đông y đều cất vào trong không gian của mình.

Thời gian một đêm, trong phòng Hách Nhân tản ra mùi thuốc đông y nồng đậm.

Ngày hôm sau, Mạnh Giang Thiên vừa mở cửa đã nhìn thấy Hách Nhân đội quầng thâm nặng nề đứng ở cửa, cả người lại đặc biệt hưng phấn.

"Mạnh Giang Thiên, tôi đã phân loại xong thuốc tinh lọc, một lọ nhỏ này có thể tinh lọc virus zombie cấp một, cậu nói chúng ta nên định giá bao nhiêu bán cho thích hợp?"

Trong tay Hách Nhân cầm một cái bình thủy tinh dài bằng ngón tay, trong bình là chất lỏng trong suốt, nhìn qua giống như nước.

Nhưng cái bình nhỏ tản mát ra mùi tinh khiết, lại rất sảng khoái, vừa mới rời giường mơ mơ màng màng ngửi thấy một hơi lập tức thần thanh khí sảng.

"Cái lọ nhỏ này của ông chi phí ước chừng là bao nhiêu?" Mạnh Giang Thiên lắc lư thuốc tinh lọc hỏi.

"Một bình dịch kia tầm năm mươi lọ, chi phí khoảng năm ngàn giá trị cống hiến, trung bình thì một trăm giá trị cống hiến một lọ."

"Vậy thì một viên tinh hạch cấp một đổi một lọ nhỏ." Mạnh Giang Thiên cười định giá trên trời.

"Bây giờ tinh hạch cấp một một viên năm vạn giá trị cống hiến. Thuốc của tôi là cứu mạng, như thế nào cũng phải hai viên cấp một đổi một lọ mới được." Hách Nhân tính toán, so với Mạnh Giang Thiên còn tàn nhẫn hơn.

"Có lẽ ở ngoài tự nhiên đụng phải dị năng giả bị zombie cắn, họ sẽ vác ra toàn bộ gia phả đến mua." Mạnh Giang Thiên càng nói càng thái quá.

"Đúng vậy, ngoài tự nhiên càng đáng giá hơn. Ngày hôm qua còn có dị năng giả bị zombie cắn chỉ có thể buông tha." Ánh mắt Hách Nhân sáng lấp lánh nhìn Mạnh Giang Thiên, ngoài tự nhiên ông cũng không đi được.

"Tôi biết rồi, hôm nay tôi đi ra ngoài xem một chút." Mạnh Giang Thiên cười gật đầu.

"Bán thuốc, tiền về chia cho cậu một nửa."

"Ông nên tích góp đủ tiền mua mấy thiết bị y tế kia trước rồi chia cho tôi sau." Mạnh Giang Thiên lắc đầu, 1900 vạn cũng không phải là một con số nhỏ.

Ăn xong điểm tâm, Mạnh Giang Thiên mang năm mươi lọ thuốc tinh lọc muốn ra ngoài. Vừa trở về lại muốn rời đi, Thôi Tây Sinh rất không nỡ, ôm thắt lưng Mạnh Giang Thiên không buông tay.

Hách Nhân muốn khuyên, lại bị Thôi Tây Sinh oán giận một trận, Hách Nhân đuối lý xám xịt trở lại phòng mình ngủ bù, một đêm này không ngủ, làm ông đủ mệt mỏi.

Người mang thai đều rất mẫn cảm, Mạnh Giang Thiên kiên nhẫn an ủi Thôi Tây Sinh một hồi lâu, cậu mới buông anh ra.

Ngoài tự nhiên không có giám sát, dị năng của Tiểu Bạch có thể phát huy tác dụng, một con mèo Tiểu Hắc cũng không chăm sóc được ba người.

Mạnh Giang Thiên bảo Thôi Tây Sinh và Tiêu Nhã Tình không nên tùy tiện ra ngoài, ở nhà để cho Tiểu Hắc bảo vệ.

Bỏ Tiểu Bạch vào trong không gian, vì không muốn gây tai mắt, Mạnh Giang Thiên nhận nhiệm vụ giết zombie, thu hoạch tinh hạch.

Trên nhiệm vụ, giá thu mua từng viên tinh hạch cấp một đã tăng lên sáu vạn giá trị cống hiến. Cứ tiếp tục tăng như vậy, mục tiêu của Hách Nhân có thể nhanh chóng hoàn thành.

Đi theo một đám dị năng giả làm nhiệm vụ rời khỏi khu an toàn.

Ra khỏi cửa khu an toàn, một đám người liền bốn phương tám hướng rời đi, Mạnh Giang Thiên lựa chọn đi theo một đội dị năng giả có số lượng đông nhất.

Bình thường loại đội ngũ số lượng nhiều này đều là đi ra ngoài tìm kiếm vật tư, cũng là dị năng giả có thể gặp phải zombie nhất. Đi theo bọn họ, hẳn là rất nhanh có thể khai trương.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

27/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »