Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3087 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 146
về nhà

❊ ❊ ❊

Dream Lisa cho Mạnh Giang Thiên xem một đoạn video điện thoại di động, tất cả chân tướng đều rõ ràng.

Nhìn trong video khuôn mặt Lưu An Giản cay nghiệt nhắc tới mình, Mạnh Giang Thiên khẽ nhíu mày. Anh chỉ từ chối Lưu An Na mà thôi, về phần muốn đẩy anh vào chỗ chết?

Hay là bởi vì... Thôi Tây Sinh?

Mạnh Giang Thiên gửi video qua điện thoại di động của mình, tuân thủ ước định thả Dream Lisa.

Ra khỏi không gian nhìn thoáng qua, nữ zombie kia ở cách đó không xa gào thét, phá hỏng tòa nhà ven đường.

Mạnh Giang Thiên nhìn Dream Lisa, bay lên bầu trời, phi nước đại mà về. Người phụ nữ này có thể sống sót hay không, phải xem bản lĩnh của cô ta.

Nữ zombie cảm giác được hơi thở dị năng của Mạnh Giang Thiên, lập tức quay đầu đuổi theo. Nhưng tốc độ bay toàn lực của Mạnh Giang Thiên nó không thể đuổi theo.

Nhưng điều này lại hại Dream Lisa, người phụ nữ này vốn định vụng trộm chuồn đi, lại không nghĩ tới nữ zombie cảnh giác như vậy, lập tức vọt tới.

Cô trốn trong một trung tâm mua sắm bên đường với hy vọng trốn thoát.

Nhưng dị năng hệ cây vốn có thể nhận ra hơi thở sinh vật, nữ zombie bị vây trong cơn giận dữ lập tức tìm được Dream Lisa.

Dream Lisa vẫn không thể trốn thoát, nữ zombie nuốt tinh hạch của Dream Lisa, nhìn thấy điện thoại di động của cô.

Đôi mắt màu xanh xám lóe lên, nữ zombie cầm lấy điện thoại đùa nghịch, nhìn thấy Dream Lisa có rất nhiều ảnh cùng video nhỏ.

Trong một đoạn video, nó nghe thấy những lời của Dream Lisa: "Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng, khu an toàn tỉnh Tô chúng tôi, hoàn cảnh là tốt..."

Nữ zombie ngẩng đầu nhìn về phía Mạnh Giang Thiên rời đi, mặt zombie màu xám xanh âm trầm tựa như ác ma bò ra dưới lòng đất.

Mạnh Giang Thiên một khắc cũng không dám dừng lại, bay về khu an toàn, tuy rằng nhiệm vụ lần này không kiếm được năm trăm vạn, nhưng biết chuyện so với năm trăm vạn còn đáng giá hơn.

Bên cạnh có một người bạn muốn mạng của mình, thật đúng là làm cho người ta khó lòng phòng bị.

Lúc về đến nhà đã là chạng vạng, Thôi Tây Sinh cùng Tiêu Nhã Tình đang ăn cơm, Hách Nhân không yên lòng chọc chọc hạt cơm, tâm sự nặng nề.

Ba người hai vật nhìn thấy Mạnh Giang Thiên đều hoảng sợ, vội vàng nghênh đón, hỏi han ân cần.

"Làm sao anh trở về cũng không nói trước một tiếng?" Thôi Tây Sinh nhào vào trong ngực Mạnh Giang Thiên, ôm eo anh cười đến khóe miệng đều nhếch ra sau gáy.

"Muốn cho em một kinh ngạc, vui không?" Mạnh Giang Thiên ôm Thôi Tây Sinh, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu một cái.

"Vui. Anh đã ăn chưa? Cùng ăn đi. Đã lâu không ăn cùng anh, em ăn cũng không ngon."

"Cũng chỉ có ba ngày mà thôi, nào có bao lâu."

"Một ngày không gặp, như cách ba thu."

Thôi Tây Sinh kéo Mạnh Giang Thiên ngồi vào bàn ăn, cả nhà vui vẻ ăn một bữa cơm tối.

Về chuyện nhiệm vụ lần này Mạnh Giang Thiên không nói một chữ, hai trưởng bối cũng không quấy rầy hai người đoàn tụ, cơm nước xong liền tự trở về phòng mình nghỉ ngơi.

Mạnh Giang Thiên nhìn bóng lưng Hách Nhân một chút, ông già này có tâm sự nặng nề, ngày mai lại hỏi ông sau.

Mạnh Giang Thiên và Thôi Tây Sinh nằm trên một chiếc giường, hỏi thăm chuyện ba ngày nay.

"Ngày đó may mắn có Lưu An Giản hỗ trợ, bằng không mẹ em sẽ phải chịu biết bao đau đớn. Anh nên cảm ơn hắn. Mấy ngày nay hắn cũng giúp không ít, tối nay đồ ăn cũng là hắn mang tới, những thứ anh để lại đã sớm ăn hết." Thôi Tây Sinh nhắc tới Lưu An Giản, trong lời nói không có một chút phản cảm nào.

Nghe được món ăn tối nay là Lưu An Giản mang đến, Mạnh Giang Thiên cảm thấy buồn nôn.

Người này đúng là hai mặt, bên trong âm thầm hãm hại anh, bên ngoài lại chăm sóc Thôi Tây Sinh như vậy. Quả nhiên là hướng về phía Thôi Tây Sinh.

Mạnh Giang Thiên nhìn mặt Thôi Tây Sinh trong ngực, thật đúng là tiểu yêu tinh, ai cũng có thể câu dẫn.

Lại sờ sờ bụng phồng lên của Thôi Tây Sinh, Mạnh Giang Thiên rất muốn cảnh cáo nhóc con này, không cần phát ra dị năng nữa, cha con cũng sắp bị tình địch hại chết.

Mạnh Giang Thiên trở về, làm cho gia đình này có thêm một phần cảm giác an toàn, buổi tối, mọi người đều ngủ rất vững vàng.

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Nhã Tình vừa mới dậy muốn làm điểm tâm, chuông cửa đã bị ấn vang.

Tiêu Nhã Tình mở cửa, Lưu An Giản lại mang theo một giỏ trái cây và rau quả đứng ở ngoài cửa.

"Sao lại mang nhiều đồ ăn như vậy, hôm qua còn chưa ăn hết đâu." Đối mặt với ân nhân cứu mạng này, Tiêu Nhã Tình rất nhiệt tình đón Lưu An Giản vào trong phòng.

"Chưa ăn xong thì vứt đi, rau vẫn phải ăn tươi. Tất cả những thứ này sáng nay vừa được hái từ trang trại, hoàn toàn tươi."

"Cũng không thể vứt đi, bây giờ đồ ăn rất quý giá. Cậu có ăn sáng không, nếu không ở lại đây ăn chút?" Tiêu Nhã Tình khách khí hỏi.

Lưu An Giản lại tuyệt không khách khí, thuận dốc xuống lừa, vẻ mặt vui vẻ nói: "Thật đúng là cháu chưa có ăn cơm, sáng sớm đã đến nông trường. Tay nghề của dì Tiêu so với bảo mẫu nhà cháu tốt hơn nhiều, lần trước ăn một bữa cơm ở chỗ dì, cháu đã suy nghĩ rất lâu."

"Tôi nấu chút đồ ăn gia đình mà thôi, cậu ngồi trước một lát, tôi đi nấu ăn." Tiêu Nhã Tình được khen đến vui vẻ tươi cười, dẫn Lưu An Giản vào phòng.

"Thôi Tây Sinh còn chưa tỉnh sao?" Lưu An Giản ngồi trên sô pha, nhìn phòng Thôi Tây Sinh muốn thủng, hắn rất muốn đi vào xem khuôn mặt ngủ của Thôi Tây Sinh.

"Tối hôm qua Tiểu Thiên trở về, hẳn là hai đứa trò chuyện đến rất muộn, Tiểu Sinh thích ngủ nướng, Tiểu Thiên trở về, nó càng không rời giường." Tiêu Nhã Tình cười nói.

"Cái gì? Mạnh Giang Thiên đã trở lại!?" Lưu An Giản đứng dậy từ trên ghế, kinh hoảng kêu.

"Đúng vậy, tối qua trở về. Có chuyện gì với cậu vậy? Sao lại ngạc nhiên như thế?" Tiêu Nhã Tình cầm một quả dưa chuột, không hiểu sao nhìn Lưu An Giản.

"Cháu... Không có gì đâu." Lưu An Giản miễn cưỡng nở nụ cười, hoảng hốt nhìn cửa phòng đóng chặt của Thôi Tây Sinh.

"Dì Tiêu, cháu nhớ còn có việc, cháu đi trước." Lưu An Giản lo lắng muốn biết rõ ràng rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, căn bản không có tâm tình ăn, vội vàng muốn đi.

"Ăn điểm tâm rồi đi." Mạnh Giang Thiên mở cửa phòng, gọi Lưu An Giản lại.

Lưu An Giản cứng đờ đứng tại chỗ, cảm giác phía sau, ánh mắt Mạnh Giang Thiên có thể chọc thủng gáy hắn.

Duy trì hai chân mềm nhũn, Lưu An Giản chậm rãi quay đầu lại, Mạnh Giang Thiên dựa vào khung cửa, đang mỉm cười nhìn hắn.

Cho tới bây giờ Lưu An Giản chưa từng cảm thấy Mạnh Giang Thiên cười dọa người như vậy. Hắn cũng muốn lộ ra một nụ cười về phía Mạnh Giang Thiên, nhưng căn bản mặt hắn cứng ngắc không chịu sự khống chế của hắn.

"Cậu đã trở lại, tôi thấy cậu nhận nhiệm vụ đi trấn Liễu Thụ, nhiệm vụ kia quá khó khăn, căn bản không có người nhận. Tôi muốn gọi cậu trở về nhưng cậu đã đi rồi, cậu có thể bình an trở về thật sự là quá tốt rồi."

Lưu An Giản không hổ là thư ký, hít sâu vài hơi, sắc mặt dần dần hòa hoãn, càng nói càng lưu loát, cuối cùng lại là thật lòng thay Mạnh Giang Thiên cảm thấy vui vẻ.

"Đúng vậy, quả thật rất nguy hiểm, thiếu chút nữa không trở về." Mạnh Giang Thiên vẫn cười như cũ, đi ra khỏi phòng đóng cửa lại, ngăn cách ánh mắt Lưu An Giản không ngừng nhìn vào trong.

Lưu An Giản thất vọng lui về phía sau vài bước, Mạnh Giang Thiên đi về phía sô pha, chào hỏi Lưu An Giản: "Lại đây ngồi, ăn điểm tâm rồi đi. Nhân tiện tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh."

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

27/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »