Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3095 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 131
cãi lộn

❊ ❊ ❊

Lời nói của Mạnh Giang Thiên khiến Mạnh Thường Vỹ và Triệu Thục Hoa đều nhíu mày, bầu không khí lại ngưng trọng.

Ba mẹ Mạnh Giang Thiên đen mặt trừng mắt nhìn con trai mình một hồi lâu, vẻ mặt Mạnh Giang Thiên kiên quyết, không hề nhượng bộ.

Triệu Thục Hoa thấy con trai không chịu đổi chủ ý, lại đặt ánh mắt ở trên người Thôi Tây Sinh.

Chán ghét, cảnh cáo, trong mắt là không chút che dấu hy vọng Thôi Tây Sinh tự mình thức thời chủ động rời khỏi.

Thôi Tây Sinh rất nản lòng, vừa mới gặp mặt, ba mẹ chồng đã không thích mình. Trái tim Thôi Tây Sinh cũng lạnh ngắt.

Nhưng Mạnh Giang Thiên đã tỏ rõ thái độ của mình, Thôi Tây Sinh sẽ không bởi vì người khác không thích mà để cho một mình Mạnh Giang Thiên cố gắng.

Tương lai của hai người phải cùng nhau cố gắng cho nên Thôi Tây Sinh rất cố gắng nâng bụng hơi phồng lên, thái độ kiên quyết nhìn về phía Triệu Thục Hoa.

Triệu Thục Hoa nhìn thấy bụng Thôi Tây Sinh thì càng tồi tệ hơn, nhíu mày có thể kẹp chết một con ruồi.

Há miệng, nhịn lại nhịn, rốt cuộc không nói ra lời ác độc gì.

"Chú dì, chúng ta đừng đứng ở đây, Giang Thiên ca ca phiêu bạt ở bên ngoài lâu như vậy, khẳng định ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Chúng ta mau về nhà, để Giang Thiên ca ca nghỉ ngơi một chút đi." Lưu An Na kéo cánh tay Triệu Thục Hoa, rất hiểu lòng người phá vỡ bầu không khí xấu hổ.

"Đúng, chúng ta về nhà trước, về nhà rồi nói sau." Mạnh Thường Vĩ lên tiếng, đoàn người đi tới bên cạnh xe jeep.

Chuyện này cũng không giải quyết ngay được, đứng ở cửa còn làm cho người ta chê cười.

Xe jeep chỉ ngồi được bốn người ngoại trừ người lái xe, nhưng họ có bảy người.

Ánh mắt Triệu Thục Hoa không khỏi sáng lên, nói với Mạnh Giang Thiên: "Con trai, con lên xe trước, để bạn bè con ở chỗ này chờ một lát, chúng ta về nhà trước, lát nữa lại đến đón bọn họ sau."

Chỉ cần con trai bà về đến nhà, Triệu Thục Hoa sẽ để cho binh lính ở cửa đuổi ba người đi, để con trai vĩnh viễn cũng không gặp được bọn họ.

"Con chờ chuyến tiếp theo rồi về, mẹ đưa viện trưởng Hách về trước đi." Mạnh Giang Thiên thả Tiểu Hắc và Tiểu Bạch ra khỏi không gian, đưa cho Hách Nhân.

Ba mẹ anh làm cho anh rất không yên tâm, vì an toàn của Hách Nhân, vẫn nên để cho hai con vật nhỏ bảo vệ Hách Nhân là tốt nhất.

"Đây là dị năng gì, túi càn khôn sao?" Triệu Thục Hoa nhìn thấy hai vật nhỏ đột nhiên xuất hiện, kinh ngạc nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

Lưu An Na cũng kinh ngạc nhìn Mạnh Giang Thiên, cô chỉ biết Mạnh Giang Thiên là hệ gió, trong khoảng thời gian cô không ở cùng, Mạnh Giang Thiên thức tỉnh dị năng thứ hai sao?

Dị năng giả thức tỉnh hai hệ, trước mắt cô còn chưa từng thấy qua.

Hệ gió cấp 3.8 đã đủ dọa người rồi, hệ không gian này cũng không biết là cấp bao nhiêu.

Quả nhiên vẫn phải nắm chặt Mạnh Giang Thiên, quyết không thể để Mạnh Giang Thiên chạy thoát.

"Cái này về nhà rồi nói sau, về trước đi." Mạnh Giang Thiên thúc giục nói qua loa một câu.

"Con trai, đã lâu mẹ không nhìn thấy con, mẹ nhớ con, muốn nói chuyện với con, con cùng mẹ về trước. Mẹ cam đoan với con, lát nữa sẽ trở về đón bọn họ. Con cũng không tin lời mẹ sao?" Triệu Thục Hoa chưa từ bỏ ý định khuyên bảo.

"Hiện tại thật đúng là con không thể tin lời mẹ nói." Mạnh Giang Thiên không có một chút khách sáo nào với ba mẹ mình, trực tiếp dứt khoát nói rõ thái độ.

Triệu Thục Hoa sửng sốt, quả thật bà không nghĩ tới con trai mình lại dứt khoát không tin mình như vậy.

Vì đàn ông mà con trai mình không tin mình, Triệu Thục Hoa cố nén tức giận có xu thế bộc phát.

Lưu An Na thấy tư thế của bà, mắt thấy sắp ầm ĩ lên thì vội vàng kéo Triệu Thục Hoa: "Dì, chúng ta nghe Giang Thiên ca ca đi. Dù sao cũng không xa, một lát là có thể đón mọi người trở về. Thật vất vả Giang Thiên ca ca mới trở về, hôm nay vui vẻ, chúng ta ăn một bữa cơm đoàn viên, chuyện này nói sau."

Triệu Thục Hoa nhìn Lưu An Na một cái, vẻ mặt Lưu An Na điềm đạm đáng thương nhìn Triệu Thục Hoa.

Triệu Thục Hoa thở dài, vỗ vỗ Lưu An Na giữ chặt tay mình, một thanh mai trúc mã ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, bối cảnh thâm hậu thì không cần, nhất định phải đi tìm một đứa đàn ông quái thai có thể mang thai, còn dẫn một người mẹ kí sinh theo, đầu óc con trai mình bị lừa đá sao?

Ở tận thế, tình yêu yêu thương đều là dư thừa, chỉ có sống sót mới là chuyện nên làm nhất.

Bà tự trải qua tận thế của người bình thường thấy sinh tồn có bao nhiêu gian nan, ở trong cống rãnh chỉ dựa vào uống nước thải thiếu chút nữa lấy mạng bà.

Được người trong khu an toàn cứu trở về, người bình thường muốn sinh tồn trong khu an toàn cũng vô cùng khó khăn.

Nếu không phải Lưu An Na trở về, cho bọn họ đến khu biệt thự này ở, ăn ngon hầu hạ bọn họ, nói không chừng hiện tại hai người bọn họ đã sớm chết đói.

Lưu gia chính là ân nhân cứu mạng của bọn họ.

Hơn nữa anh trai của Lưu An Na chính là thư ký quản lý, dưới một người trên vạn người.

Lưu An Na lại thích con trai mình, đây là một mối hôn sự tốt đẹp biết bao, hết lần này tới lần khác đột nhiên chui ra một người thứ ba mang thai, còn là đàn ông.

Nếu Mạnh Giang Thiên không cưới Lưu An Na, phần ân tình này của Lưu gia phải trả như thế nào? Lưu gia mà tức giận thì nên làm sao?

Nếu anh trai của Lưu An Na tức giận, muốn tìm con trai mình gây phiền nhiễu thì làm sao?

Tuy Mạnh Giang Thiên cũng là dị năng giả, nhưng cánh tay nhỏ bé làm sao vặn qua đùi.

Tên nhóc này an phận làm đứa nhỏ ngoan 24 năm, sao lại ở thời khắc mấu chốt tặng cho bà một con thiêu thân lớn như vậy.

Triệu Thục Hoa càng nghĩ càng tức giận, trước khi lên xe lại trừng mắt nhìn Thôi Tây Sinh một cái.

Thấy Hách Nhân ôm hai con vật muốn lên xe, rốt cuộc Triệu Thục Hoa bộc phát, rống to về phía Hách Nhân: "Đã khi nào rồi, ông còn có tâm tình nuôi thú cưng? Người ăn thức ăn cũng không đủ, nào có dư thừa cho bọn chúng ăn. Bà Lưu bị dị ứng với lông động vật, ném chúng đi, không được mang về."

Đột nhiên Triệu Thục Hoa làm cho Hách Nhân sững sờ bên cửa xe, ôm hai con vật nhỏ nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

Sắc mặt Mạnh Giang Thiên đã hoàn toàn trầm xuống, cho tới bây giờ anh chưa từng nghĩ mẹ mình quấy rầy như vậy.

"Khi nào thì bà Lưu dị ứng với lông động vật?" Bà Lưu từ nhỏ đã nhìn anh lớn lên, sức khỏe của bà già này rất tốt, cho tới bây giờ chưa từng dị ứng với bất cứ thứ gì.

"Sau tận thế, bà Lưu con đối với cái gì cũng dị ứng." Triệu Thục Hoa mặt không đỏ tim không đập nói.

"Vậy thì thật là đáng tiếc." Mạnh Giang Thiên mỉm cười, đi đến bên cạnh Hách Nhân nói với Triệu Thục Hoa: "Mẹ, nếu con đã trở về, hai người cùng con đi thôi, không cần làm phiền người khác nữa. Mẹ yên tâm, Lưu gia chăm sóc hai người lâu như vậy, nhất định con sẽ báo đáp bọn họ. Bây giờ đi với con, chúng ta tìm chỗ, cả gia đình yên ổn sống chung."

Mạnh Giang Thiên cười đến âm trầm, kéo Triệu Thục Hoa đã lên xe.

"Con làm gì vậy? Thằng nhóc này, con buông mẹ ra." Mạnh Giang Thiên dùng chút sức lực kéo Triệu Thục Hoa, Triệu Thục Hoa giãy dụa, con trai trước mắt cười đến âm khí vờn quanh, làm cho bà cảm thấy rất xa lạ.

"Anh còn muốn làm loạn đến khi nào?" cuối cùng Mạnh Thường Vĩ cũng bộc phát tát vào tay Mạnh Giang Thiên.

"Anh có biết nhà trong khu an toàn đắt như thế nào không? Anh có biết thức ăn ở đây đắt bao nhiêu không? Lúc tôi và mẹ anh vừa mới tới khu an toàn, chúng ta đói bụng suốt năm ngày, thiếu chút nữa chết đói. Là Tiểu Na đưa chúng ta đến nơi này, chúng ta mới sống lại. Đây chính là ân cứu mạng, anh có thể báo đáp sao? Anh lấy gì để trả ơn?"

"Cho nên hai người định coi con như quà, đến báo phần ân cứu mạng này sao?" Mạnh Giang Thiên lạnh lùng nhìn ba mẹ mình.

Khi nào ba mẹ anh trở nên tự chủ trương như vậy?

Từ nhỏ Mạnh Giang Thiên đã là một người rất có chủ kiến, ba mẹ cũng rất tôn trọng ý kiến của anh.

Nhưng lần này, dường như họ muốn trói anh một lần mạng ba mẹ, làm mai mối cho anh.

Ba mẹ như vậy, Mạnh Giang Thiên cũng cảm thấy rất xa lạ.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

25/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »