Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3106 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 149
trước mặt mọi người

❊ ❊ ❊

Một đội này tổng cộng có mười tám người, nhưng có vẻ chia làm ba phân đội nhỏ, hẳn là những người này không thuộc về một tiểu đội dị năng giả, chỉ là tạm thời cùng nhau làm nhiệm vụ.

Mười tám người đi cũng không nhanh, Mạnh Giang Thiên đi theo những người này một ngày, buổi tối mới đi tới ngoại ô của một thành phố.

Phía trước là một thành phố, nhưng mặt trời đã lặn, đội này dựng lều ở vùng ngoại ô, chuẩn bị qua đêm.

Mạnh Giang Thiên nhớ kỹ vị trí, dùng tốc độ lớn nhất chạy về khu an toàn.

Không đi qua cửa chính khu an toàn, vụng trộm từ trên không trung tiến vào, về đến nhà, Thôi Tây Sinh nhìn thấy Mạnh Giang Thiên, vui vẻ ôm anh ngủ một đêm.

Ngày hôm sau Mạnh Giang Thiên chạy sớm tới doanh địa tối hôm qua đoàn người đóng quân, không nghĩ tới doanh trại một đống hỗn độn, một đám người vây quanh một chỗ, ầm ầm ĩ ĩ.

"Các cậu đi đi, tôi sẽ không bỏ lại nó." Trong đám người, một người đàn ông trung niên ôm một cô bé, mặc kệ người khác khuyên thế nào, hắn cũng không chịu buông tay.

"Lão Cao, Tiểu Nhã đã bị zombie cắn, hiện tại cho dù cắt chân cô bé cũng vô dụng. Qua vài giờ nữa nó sẽ biến thành zombie, đến lúc đó, nó cũng không nhận ra ông là ba nó." Có người lo lắng khuyên nhủ.

"Ba ơi, con sợ. Con không muốn chết." Cô gái nhìn qua cũng không lớn tuổi, hẳn chỉ mười lăm mười sáu tuổi.

Trong mắt hoảng sợ, nước mắt đầy mặt, tay gắt gao túm lấy ống tay áo của người đàn ông trung niên.

Trên đùi có một vết thương máu tươi đầm đìa chảy ra máu đen dần dần bốc mùi, sắc mặt cô gái cũng dần dần xám xịt.

Mạnh Giang Thiên sáng ngời nhìn ánh mắt cô gái, không nghĩ việc làm ăn nhanh như vậy đã tới cửa.

"Tiểu Nhã, con yên tâm, ba sẽ không bỏ lại con. Đội trưởng, cậu dẫn người nhanh chóng đi đi, cả nhà tôi đều chết ở tận thế, vướng bận duy nhất cũng chỉ còn lại Tiểu Nhã. Nếu nó không còn nữa, tôi cũng không muốn sống. Cậu yên tâm, đợi lát nữa nếu Tiểu Nhã biến thành zombie, tôi sẽ tự tay giết nó, tôi cũng sẽ đi theo luôn, các cậu đi nhanh đi." Người đàn ông trung niên cười thê lương, trong mắt không còn ánh sáng sống sót.

"Lão Cao! Một nhà các ông hai người thức tỉnh dị năng còn sống sót, đây là ông trời cho ông còn sống. Tiểu Nhã là nhớ mẹ nó, nó sẽ đi đoàn tụ với chị dâu. Nhưng ông phải sống, mang theo hy vọng của cả nhà ông còn sống." Người đàn ông vắt óc khuyên nhủ.

"Không cần, sống sót tôi càng thống khổ." rốt cuộc Lão Cao không nhịn được, ôm Tiểu Nhã tuyệt vọng khóc rống.

"Lão Cao..."

"Có vẻ các cậu cần giúp đỡ." Mạnh Giang Thiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía sau mọi người, lên tiếng nói.

Tất cả mọi người hoảng sợ, đồng loạt quay đầu lại, liền nhìn thấy một ông già râu dài không biết đứng ở phía sau mọi người từ lúc nào.

Những người đi ra ngoài để làm nhiệm vụ sẽ mang theo điện thoại di động. Mạnh Giang Thiên sợ có người sẽ lén quay video. Bản thân anh cũng dán râu giả, che hơn phân nửa khuôn mặt, mặc áo choàng đen có thể che khuất thân hình.

Tiểu Bạch chỉ dùng dị năng, làm cho tạo hình của Mạnh Giang Thiên thoạt nhìn không đột ngột, càng có thể làm cho người ta cảm thấy đây là một ông già, mà không phải là một người trẻ tuổi giả trang.

Đối mặt với người xa lạ đột nhiên xuất hiện, tất cả mọi người đều cảnh giác, một đám người phóng thích ra khí thế của mình, hơi thở hỗn loạn ngay ngắn đồng loạt chĩa về Mạnh Giang Thiên.

Những người này cao nhất cũng cấp ba, cho dù số lượng nhiều hơn nữa, đối với Mạnh Giang Thiên cũng không tạo ra bất kỳ phiền phức nào.

Mạnh Giang Thiên lạnh nhạt lấy ra một lọ thuốc tinh lọc nhỏ từ trong ống tay áo rộng thùng thình, cười nói: "Mọi người đừng khẩn trương, tôi là tới bán thuốc. Đây là thuốc tinh lọc có thể giải độc virus zombie, cô gái nhỏ bị cắn, hiện tại uống vừa kịp. Vị tiên sinh này, ông có muốn cho con gái thử không?"

Ngón tay Mạnh Giang Thiên nhẹ nhàng búng lên, bình thủy tinh nhỏ chậm rãi bay về phía lão Cao, lạch cạch một tiếng, bình thủy tinh nhỏ rơi vào bụng cô gái trong ngực lão Cao.

Cô gái nghe được lời Mạnh Giang Thiên nói, đôi mắt to rưng rưng nước mắt một lần nữa nhen nhóm hy vọng.

Người sắp chết, đột nhiên lấy được một thứ có thể cứu mạng, Tiểu Nhã đã không phân biệt được thứ này có phải là thật hay không, cô chỉ muốn thử một lần.

"Ba, thử một lần xem." Tiểu Nhã suy yếu lại cố sức gọi lão Cao.

Lão Cao vội vàng nhặt lọ thủy tinh lên, con gái sắp chết, còn có cái gì không dám thử.

"Nhỏ lên vết thương là được." Mạnh Giang Thiên thấy lão Cao rút nút lọ ra, có xu hướng đổ vào miệng Tiểu Nhã thì vội vàng nhắc nhở.

Lão Cao dừng lại, xoay người đổ lọ thuốc vào vết thương trên đùi Tiểu Nhã, chất lỏng trong suốt thật cẩn thận rót vào vết thương dữ tợn của cô, tí tách nhỏ giọt.

"A, đau quá." Tiểu Nhã đột nhiên thống khổ kêu lên, duỗi tay muốn gãi vết thương.

"Đừng để cô ấy đụng phải vết thương, hiện tại thuốc đang diệt độc, phản ứng sẽ rất lớn." Mạnh Giang Thiên lại một lần nữa nhắc nhở.

Lão Cao nghe lời ôm chặt Tiểu Nhã, khóc lóc an ủi nói: "Tiểu Nhã, nhịn một chút, hiện tại đang sát độc, lát nữa con có thể khỏi rồi."

"Con không gãi, con nhịn, con không muốn biến thành zombie, a a a..." tuy Tiểu Nhã cảm giác miệng vết thương vừa đau vừa ngứa, nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo, bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm thành nắm đấm, cứng rắn nhịn không cào miệng vết thương.

Thuốc có thể tinh lọc virus zombie, cho tới bây giờ chưa từng nghe nói qua loại thuốc này. Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Tiểu Nhã.

Hệ tinh lọc của Hách Nhân chỉ có cấp một, cũng không biết Tiểu Nhã bị zombie cấp mấy cào thương, một lọ tinh lọc chỉ làm cho màu sắc máu đen của miệng vết thương tươi sáng một chút, nhưng vẫn tản ra một mùi hôi thối.

"Virus đã được tinh lọc chưa?" Lão Cao thấy con gái cũng không có chuyển biến tốt đẹp, không xác định hỏi Mạnh Giang Thiên.

"Hình như chưa." Mạnh Giang Thiên đi qua đám người, tiếp cận lão Cao.

Nhìn dáng vẻ của Tiểu Nhã, Mạnh Giang Thiên đau đớn mở ra một lọ thuốc tinh lọc nữa, đổ vào vết thương của Tiểu Nhã.

"A a a..." Tiểu Nhã lần thứ hai thống khổ chịu đựng.

Một lọ thuốc này tương đối rõ rệt, máu của miệng vết thương chậm rãi khôi phục thành đỏ tươi, mùi hôi thối cũng không còn.

Sắc mặt màu xám trắng của Tiểu Nhã dần dần hồng nhuận, thậm chí đỏ lên, lão Cao sờ sờ trán Tiểu Nhã, sốt cao.

"Lần này virus zombie đã giải chưa?" Lão Cao thấp thỏm nhìn Mạnh Giang Thiên hỏi.

"Đại khái là giải rồi." Mạnh Giang Thiên không phải hệ tinh lọc, cũng không cảm giác được trong thân thể Tiểu Nhã còn virus zombie hay không. Chỉ có thể đợi hai ba giờ sau, xem cô có biến thành zombie hay không.

"Vậy, nếu không ngài lại dùng một lọ nữa?" Sử dụng một lọ nữa chắc chắn có thể giải quyết hoàn toàn. Lão Cao thăm dò nói.

"Thuốc này của tôi muốn một lọ cần có một viên tinh hạch cấp một, đã cho ông dùng hai lọ trước. Lại sử dụng, đưa ba viên tinh hạch cấp một đều có thể hết." Mạnh Giang Thiên từ chối thỉnh cầu của lão Cao.

"Tôi có tinh hạch, tôi có thể đổi cho cậu." đột nhiên Lão Cao rất hưng phấn, nhìn về phía đội trưởng kia.

"Đội trưởng, trận chiến vừa rồi, tôi vừa vặn giao nộp ba viên tinh hạch, cậu cho tôi trước, lần này thù lao nhiệm vụ tôi không cần, tôi chỉ cần ba viên tinh hạch là đủ rồi."

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

-Mình có gắn link acc facebook trên tiểu sử rồi. Có vấn đề gì cần hỏi thì ib mình qua face cho tiện nhé.

27/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »