Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3052 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 126
quà ra mắt

❊ ❊ ❊

Lúc Mạnh Giang Thiên đi ra thì những người này còn đang giằng co, thậm chí phía Trần Trạch Khôn còn có chút lép vế.

Vốn Mạnh Giang Thiên chỉ định bắt Thôi Triều, mang về báo thù cho mẹ vợ, nhưng nếu không gian đã biến dị, Mạnh Giang Thiên bắt chước làm theo, đều mang năm người Thôi gia ra ngoài.

Năm người chen chúc trong không gian tám mét khối, tranh luận ồn ào về ba vấn đề triết lý cuộc sống.

Tôi là ai, tôi đang ở đâu, tôi phải làm gì đây?

Đột nhiên người Thôi gia ở trước mắt không giải thích được biến mất, dị năng giả vốn đang đánh hăng máu gà đều hoảng hốt.

Phản kháng cũng không còn tích cực như vậy, mọi người đều hoảng sợ chen chúc cùng một chỗ, hy vọng người tiếp theo bị mang đi không phải là mình.

"Anh Mã, có chuyện gì xảy ra? cả nhà Thôi gia đều không thấy đâu."

Thôi Nham Phong không thấy đâu, họ Mã thuộc dị năng giả đẳng cấp cao nhất, các dị năng giả đều không tự giác coi hắn là lãnh đạo mới.

"Hẳn là dị năng hệ không gian, là người phụ nữ Diêu Tuyết kia đang quấy rối. Tất cả mọi người đến gần một chút, không để lại không gian cho cô ta, cô ta không thể vào được." Dị năng giả họ Mã cũng rất bối rối, kéo mọi người đến bên cạnh để gắt gao bảo vệ mình.

Phản kháng kinh hoảng có chút chậm lại, bên ngoài Trần Trạch Khôn lập tức phát hiện phản

công bên trong yếu đi, hô to: "Tiếp tục áp chế bọn họ."

Mạnh Giang Thiên nhét hết người Thôi gia vào trong không gian, một thân thoải mái đi tới, mục đích của anh đạt được, anh muốn trở về.

"Thôi gia tôi đều bắt rồi. Tôi đi đây." Trước khi đi, Mạnh Giang Thiên cảm thấy vẫn nên chào hỏi Trần Trạch Khôn.

"Cái gì!?"

Không phải người Thôi gia ở trong đó sao? Trần Trạch Khôn cho rằng mình nghe lầm, khiếp sợ hỏi.

Mạnh Giang Thiên không giải thích, mang từng người một ra cho Trần Trạch Khôn xem. Vì phòng ngừa bọn họ chạy trốn, Mạnh Giang Thiên chỉ để đầu năm người lộ ra không gian, thân thể còn bị vây ở trong không gian.

Năm cái đầu lơ lửng giữa không trung, Thôi Nham Phong và Trần Trạch Khôn bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều kinh ngạc.

"Trần Trạch Khôn, tôi nhận thua, ông muốn thế nào cũng được, nhưng tôi chỉ có một yêu cầu." Thôi Nham Phong thử giãy dụa vài cái, căn bản giãy không thoát, có chút chán chường nói.

Trần Trạch Khôn kinh ngạc nhìn Mạnh Giang Thiên một hồi lâu trước khi nói với Thôi Nham Phong: "Yêu cầu gì?"

"Buông tha cho con trai tôi. Nếu như ông không đáp ứng, cho dù đồng quy vu tận, tôi cũng sẽ không khoanh tay chịu trói." Thôi Nham Phong hung tợn nói.

"Không có đâu." Trần Trạch Khôn còn chưa nói gì, Mạnh Giang Thiên đã trả lời trước. Người Thôi gia ai cũng có thể buông tha, duy chỉ có Thôi Triều nhất định phải chết.

Thôi Nham Phong cho rằng người vây chặn bắt đi là Diêu Tuyết, căn bản không chú ý đến Mạnh Giang Thiên đứng bên cạnh Trần Trạch Khôn.

Đột nhiên bị Mạnh Giang Thiên xen vào, Thôi Nham Phong khinh thường liếc Mạnh Giang Thiên quát lớn: "Cậu là cái thá gì? Chúng tôi nói chuyện để cho cậu xen vào à?"

"A." Lông mày Mạnh Giang Thiên khẽ nhíu, nhẹ nhàng cười lạnh, ngón tay khẽ hất lên, nhất thời Thôi Nham Phong cảm thấy cổ căng thẳng, tựa hồ có cái gì đó đang chậm rãi siết chặt, hô hấp cũng dần dần khó khăn.

Thôi Nham Phong theo bản năng muốn kéo trói buộc trên cổ, tay lại bị một tầng không gian vô hình ngăn cản, căn bản không bắt được bất cứ thứ gì.

"Dừng tay, ông ấy sắp nghẹn chết rồi. Trần Trạch Khôn, ông dám đối nghịch với chúng tôi, ông không muốn khu an toàn này sao?"

"Các ông buông ba tôi ra. Nếu không các ông sẽ không có đồ ăn ngon để ăn."

"Buông ba tôi ra, các ông không sợ Thôi gia chúng tôi trả thù sao?"

Sắc mặt Thôi Nham Phong dần dần trướng lên, người Thôi gia lo lắng hét về phía Trần Trạch Khôn. Tuy rằng bị vây chặn, nhưng thái độ mấy người này vẫn kiêu ngạo như cũ, vểnh miệng sai khiến.

Sắc mặt Trần Trạch Khôn trầm xuống, vốn còn muốn khuyên Mạnh Giang Thiên đừng giết Thôi Nham Phong, hắn còn có việc muốn hỏi.

Nhưng nhìn thái độ bây giờ của người nhà này, Trần Trạch Khôn lập tức ngậm miệng lại, cùng lắm thì tự mình đi lục soát, không cần phải hỏi Thôi Nham Phong.

"Mạng của ông trong tay tôi, ông nói xem có chỗ để tôi nói chuyện hay không?" Mạnh Giang Thiên nhìn Thôi Nham Phong hít thở không thông sắp ngất đi, đầu ngón tay khẽ búng, buông lỏng trói buộc trên cổ Thôi Nham Phong.

"Khụ khụ khụ khụ." Thôi Nham Phong kịch liệt ho khan, một hồi lâu mới bình tĩnh lại nhìn Mạnh Giang Thiên: "Là cậu bắt chúng tôi?"

"Thôi gia tôi đều mang đi, ông có cần hỏi bọn họ cái gì không?" Mạnh Giang Thiên không để ý tới Thôi Nham Phong, quay đầu hỏi Trần Trạch Khôn.

"Có, cậu đợi một lát." Trần Trạch Khôn gật đầu, hỏi Thôi Nham Phong mấy câu.

"Thả con trai tôi ra, tôi sẽ nói cho ông biết." Thôi Nham Phong vẫn quan tâm con trai của mình, mang theo yêu cầu.

Trần Trạch Khôn nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

"Ai cũng có thể, chỉ có Thôi Triều không thể thả." Mạnh Giang Thiên vung tay lên, năm người bị anh thu hồi vào trong không gian, thái độ kiên quyết nói.

"Không tha cũng được, cậu bắt mấy người ra, Thôi gia cậu cứ mang đi đi." Trần Trạch Khôn lùi lại một bước, đưa ra yêu cầu mới.

"Được." Mạnh Giang Thiên suy nghĩ một chút, gật đầu đáp ứng.

Có thể dễ dàng bắt được người Thôi gia như vậy, cũng là có Trần Trạch Khôn hỗ trợ, làm lễ đáp lễ, bắt thêm vài người cũng không quan trọng lắm.

Trần Trạch Khôn cho Mạnh Giang Thiên xem ba tấm ảnh, Mạnh Giang Thiên bắt ba người ra, ném cho Trần Trạch Khôn.

Chuyện sau đó anh liền mặc kệ, mang người Thôi gia trở lại lầu cao ẩn náu của Thôi Tây Sinh.

Mấy người đều an ổn ở trong phòng, dưới lầu lại là một vũng máu thịt, zombie, các loại động vật, mặt trời nóng rồi phơi nắng, mùi cũng không tốt.

Cũng may lầu cao, tạm thời mùi không lên được. Nhưng trong phòng một mùi khét cũng đặc biệt nồng đậm.

Ba người hai thú vây quanh phòng khách, cũng không biết đang làm gì.

Mạnh Giang Thiên đi qua, liền nhìn thấy Thôi Tây Sinh kéo một con thỏ cháy đen thành than trên bàn trà.

"Mọi người đang làm gì vậy?" Mạnh Giang Thiên nhìn Thôi Tây Sinh dùng đũa gắp ra một miếng thịt sống còn mang theo tơ máu, rất có xúc động muốn nhét vào miệng nếm thử.

Vội vàng bắt lấy cánh tay Thôi Tây Sinh, ngăn cản xúc động của cậu.

Mạnh Giang Thiên đột nhiên xuất hiện khiến mọi người giật nảy mình.

Hách Nhân vỗ ngực, tức giận nói: "Trở về không biết nói một tiếng à, trái tim già này của tôi cũng không chịu nổi thót tim như vậy."

Sợ hãi của Thôi Tây Sinh qua đi, nhìn thấy là Mạnh Giang Thiên thì lập tức lật qua sô pha, nhào vào trong ngực anh, kéo cổ áo Mạnh Giang Thiên lăn lộn nói: "Em muốn ăn thịt, thịt nướng, thịt hầm, thịt xào, em đều muốn ăn. Tiểu Hắc nướng thịt thành than, bên trong vẫn còn sống, hai con thỏ đều lãng phí."

"Được được được, anh đi bắt thỏ cho em. Đừng kéo nữa, cổ áo sắp rơi rồi." Mạnh Giang Thiên nhẹ nhàng gỡ móng vuốt ma thuật của Thôi Tây Sinh ra, cúi đầu nhìn một chút, thật đúng là cổ áo sơ mi bị Thôi Tây Sinh kéo giãn ra.

"Mấy thứ dưới lầu là mọi người giết sao?" Mạnh Giang Thiên thở dài, ôm Thôi Tây Sinh lại kéo quần áo bên hông anh, bất đắc dĩ hỏi.

"Là Tiểu Bạch giết. Em muốn ăn thịt, anh đi bắt thỏ cho em đi." Thôi Tây Sinh túm lấy quần áo bên hông Mạnh Giang Thiên, lắc qua lắc lại.

"Anh đi anh đi, đừng giật nữa." Mạnh Giang Thiên trở về còn chưa được năm phút, lại bay ra ngoài.

Nếu không có sự can thiệp của con người, động vật hoang dã trong tự nhiên cũng hoạt động rất nhiều. Mạnh Giang Thiên rất nhanh tìm được một cái ổ thỏ.

Sáu con thỏ lớn nhỏ, bị Mạnh Giang Thiên bưng hết một tổ.

Trở lại nhà, Thôi Tây Sinh nhìn thấy sáu con thỏ thì vui vẻ vây quanh Mạnh Giang Thiên.

Thẳng đến khi Mạnh Giang Thiên cắt bụng thỏ có máu tươi trộn lẫn nội tạng chảy ra, Dạ dày Thôi Tây Sinh co rút, che miệng bỏ chạy.

Mạnh Giang Thiên đi theo nhìn, thấy cậu ho khan vài tiếng rồi không sao.

Tiêu Nhã Tình chăm sóc Thôi Tây Sinh, Mạnh Giang Thiên trở lại phòng bếp tiếp tục xử lý thỏ, chồn tuyết lảo đảo đi đến cửa phòng bếp, nhìn chằm chằm Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên cảnh giác trừng mắt nhìn chồn tuyết nói: "Làm gì? Muốn đánh nhau sao?"

Chồn tuyết tặng cho Mạnh Giang Thiên một cái mắt trắng to, ngẩng đầu nhỏ, ngạo kiều quay đầu rời đi.

Thật sự Mạnh Giang Thiên có chút kinh ngạc, dị năng của nó quá quỷ dị, không cẩn thận sẽ trúng chiêu.

Vừa làm thỏ, Mạnh Giang Thiên vừa cảnh giác chồn tuyết. Đầu tiên nhìn thấy thứ nhỏ này kéo một cái túi lớn gấp đôi mình lắc la lắc lư đi tới.

"Mày lại muốn làm gì?" Mạnh Giang Thiên không kiên nhẫn nhìn chồn tuyết, còn chưa hết à.

Con chồn tuyết vẫn chưa ngừng, kéo túi vải đi đến bên cạnh Mạnh Giang Thiên, buông túi xuống, cắn mở miệng túi, từng viên tinh hạch đầy màu sắc trong túi lăn ra.

"Chít chít." Chồn tuyết kêu vài tiếng về phía Mạnh Giang Thiên, bẹp bẹp đạp vào túi vải, sau đó nhìn chằm chằm Mạnh Giang Thiên.

Đầu Mạnh Giang Thiên đầy sương mù cùng chồn tuyết nhìn nhau, hoàn toàn không rõ ý tứ của nó.

"Mày muốn tao bán chúng đi à?" Nhìn qua vật nhỏ này cũng không có ác ý, Mạnh Giang Thiên có ý đồ lý giải ý tứ của chồn tuyết.

"Chít chít." Chồn tuyết lắc đầu, ngậm một viên tinh hạch hệ đất, phun lên người Mạnh Giang Thiên, đầu nhỏ ngửa lên.

Mạnh Giang Thiên nhặt tinh hạch lên, nhéo nhéo, đúng là một viên tinh hạch hệ đất. Nhưng anh vẫn không hiểu ý tứ của con chồn này.

"Mày muốn tao chọn hết tinh hạch hệ đất ra?" Mạnh Giang Thiên lại suy đoán.

Chồn tuyết trợn trắng mắt lên trời, không kiên nhẫn kêu hai tiếng, lại ngậm một viên tinh hạch hệ cây phun lên người Mạnh Giang Thiên.

Lúc này đây đi kèm với tinh hạch, còn có một đống nước miếng.

Mạnh Giang Thiên đúng lúc né tránh, nhìn tinh hạch dính nước miếng bên chân, Mạnh Giang Thiên rất nghi ngờ con chồn này đang nhân cơ hội phun nước miếng.

"Mày muốn tao tách hết tất cả hệ tinh hạch ra? Mày không tự làm được à?" Mạnh Giang Thiên thẹn quá hóa giận ném hai viên tinh hạch trở về, cư nhiên bắt anh làm khổ cực, con chồn này còn rất khiến người ta muốn ăn thịt.

Chồn tuyết lôi kéo mí mắt liếc Mạnh Giang Thiên, trong mắt đều là ánh mắt nhìn kẻ ngốc.

"Phì phì." Hung tợn nhổ nước miếng trên mặt đất, chồn tuyết quay đầu bỏ đi, lười trao đổi với tên ngu xuẩn này.

Anh bị một con chồn khinh bỉ, Mạnh Giang tối mặt, xách túi vải ném trên sô pha, tinh hạch rải xuống đất.

A, muốn anh làm khổ cực cho một con chồn, kiếp sau đi.

Trở lại phòng bếp tiếp tục làm thỏ, Hách Nhân cầm một chai nước đi ra, nhìn thấy tinh hạch rải rác trên mặt đất thì liền dọn dẹp.

Xách túi vải đi vào phòng bếp, cười nói với Mạnh Giang Thiên: "Ném đầy đất như thế này là sao, mau cất đi, là chồn tuyết giết nhiều zombie cùng động vật biến dị mới nhặt được đó."

"Nó giết vì sao tôi phải thu?" Mạnh Giang Thiên rửa qua máu loãng, khó trách dưới lầu nhiều thi thể zombie và động vật như vậy.

"Đây là cho cậu, cậu không thu ai thu." Hách Nhân đặt túi vải bên cạnh Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên ngẩn người: "Cho tôi?"

"Đúng vậy, đây là quà ra mắt chồn tuyết cho cậu. Nó muốn theo chúng ta, tôi đã cho nó một bí kíp. Tôi nói cậu cần tinh hạch thăng cấp dị năng, nó liền lập tức chạy ra ngoài giết zombie đi dạo dưới lầu. Còn không biết dùng phương pháp gì, dẫn tới rất nhiều động vật biến dị, dưới lầu đều là nó làm. Những tinh hạch này tôi giúp nó tinh lọc ra. Nhưng dùng rất nhiều nước khoáng, chai rỗng tôi đều giữ lại. Nếu cậu có thời gian thì đổ một ít nước vào chai để uống." Hách Nhân có chút ngượng ngùng nói.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

24/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »