Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3050 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 142
từng đợt từng đợt

❊ ❊ ❊

Tiêu Nhã Tình ngủ rất yên ổn, Thôi Tây Sinh nhìn vết thương trên bụng Tiêu Nhã Tình, sưng tấy đã tiêu tan, chỉ còn có chút đỏ.

Thôi Tây Sinh cuối cùng cũng yên tâm, nằm bên cạnh Tiêu Nhã Tình chậm rãi ngủ.

Tiểu Bạch ngồi xổm ở đầu giường nhìn Thôi Tây Sinh và Tiêu Nhã Tình ngủ say, đứng lên run rẩy lông nhìn về phía Tiểu Hắc.

Mông Tiểu Hắc còn đau, bị Tiểu Bạch nhìn chằm chằm, lông đen cả người dựng đứng, cảnh giác nhìn chằm chằm Tiểu Bạch.

"Chít chít chít chít."

"Meow?"

"Chít chít chít."

"Meow Meow!"

"Chít chít."

"Meow meow meow?!"

Hai con vật nhỏ nhìn nhau, dường như có thể hiểu.

Tiểu Hắc hoảng sợ, bị Tiểu Bạch ấn đầu đánh hai cái mới thành thật.

Cuối cùng Tiểu Bạch từ cửa sổ rời đi, Tiểu Hắc nằm sấp trong ổ mèo trên tủ đầu giường, bảo vệ Thôi Tây Sinh và Tiêu Nhã Tình.

Trong bóng tối, một con chồn tuyết trắng ẩn trong bóng đêm, ở mái hiên trên nóc nhà bay qua vách tường, nhanh chóng chạy về một phía.

Trong một tòa nhà dân cư, hơn nửa đêm tóc vàng cũng không ngủ, màn hình máy tính lóe ra u ám, chiếu rọi khuôn mặt tóc vàng càng thêm hèn mọn.

Tiểu Bạch vụng trộm nhìn thoáng qua, lúc này trong máy tính của một tên đàn ông sẽ không có thứ gì tốt.

"Quả nhiên là lưu manh." ở đáy lòng Tiểu Bạch khinh bỉ tóc vàng một phen.

Trong bóng tối, sương mù đầy màu sắc dần dần bao phủ tóc vàng.

Tóc vàng đang xem phim hành động tình cảm thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.

Luống cuống tay chân tắt máy, Lông vàng nhìn đồng hồ, hơn một giờ sáng, giờ này ai sẽ tới tìm hắn?

Giẫm mũi chân lặng lẽ đi tới bên cửa, xuyên qua mắt mèo nhìn ra ngoài, cũng không biết tóc vàng nhìn thấy ai mà lập tức mở cửa.

"Lưu tiên sinh, đã trễ như vậy, làm sao ngài còn đến?"

Tóc vàng rất cung kính với người mới tới, gật đầu khom lưng xưng hô Lưu tiên sinh.

Tiểu Bạch đứng trước mặt tóc vàng, nhìn hắn ta tất cung tất kính nói chuyện với mình. Nó không thể nhìn thấy ảo cảnh của tóc vàng, không biết những gì liên quan đến Lưu tiên sinh kia.

Nhưng nó có thể kiểm soát ảo ảnh và yêu cầu ông Lưu đặt câu hỏi mà nó muốn hỏi: "Nhiệm vụ giao cho hôm nay đã hoàn thành?"

Tiểu Bạch hỏi xong, tóc vàng nghi ngờ nhìn không khí trên đỉnh đầu Tiểu Bạch, thấp thỏm nói: "Lưu tiên sinh và Thôi Tây Sinh cùng nhau rời đi, hẳn là rõ ràng hơn so với chúng tôi chứ?"

Lưu An Giản!

Tiểu Bạch lập tức đoán được Lưu tiên sinh là ai. Hôm nay dẫn bọn họ về nhà cũng chỉ có Lưu An Giản anh hùng cứu mỹ nhân kia.

Tiểu Bạch nghĩ đến sự việc nhất thời có chút trầm mặc.

Tóc vàng nhìn thấy Lưu tiên sinh vẫn lạnh lùng nhìn hắn, cũng không nói lời nào, cho rằng mình nói sai, càng thêm thấp thỏm: "Xin lỗi Lưu tiên sinh, chúng tôi cũng không nghĩ tới người đàn bà kia sẽ giúp Thôi Tây Sinh ngăn cản. Sức lực của Tam Đao, nếu ném trúng tuyệt đối sẽ đánh đứt đứa nhỏ trong bụng Thôi Tây Sinh, nhưng tuyệt đối cũng không làm thương tính mạng Thôi Tây Sinh."

Mục tiêu của bọn họ quả nhiên là Thôi Tây Sinh! Nhưng tại sao bọn họ lại ném đứa nhỏ giữ lại tính mạng Thôi Tây Sinh? Thứ nhỏ kia so với Thôi Tây Sinh đáng yêu hơn nhiều.

"Cậu có biết đứa bé kia có ý nghĩa gì với tôi không?" Tiểu Bạch ra vẻ tức giận hỏi ngược lại, ý đồ lộ ra lời nói của tóc vàng.

"Cái này... Tâm trí của ngài Lưu không phải là những gì chúng tôi có thể phỏng đoán. Mặc kệ là nguyên nhân gì, Lưu tiên sinh chỉ cần ngài lên tiếng, lên núi đao xuống biển lửa chúng tôi đều sẽ làm."

Chân chó tóc vàng, không nói nguyên nhân. Cũng không biết hắn ta thật sự không biết, hay là cố ý lấy lòng Lưu An Giản.

Không nói thì thôi, dù sao nó cũng có thể mê hoặc Lưu An Giản, hỏi chính chủ rõ ràng hơn.

"Hai anh em cậu đâu? Tôi có việc phải dặn dò các cậu làm, gọi họ đến." Biết được người đứng sau, tinh thần Tiểu Bạch vùng lên.

Từ khi đi theo Thôi Tây Sinh nó đều tu nghiệp rất nhiều. Nó thích nhất vẫn là nhìn những con mồi kia ở trong ảo cảnh của nó dần dần điên cuồng chém giết lẫn nhau.

"Lưu tiên sinh chờ một chút, tôi gọi bọn họ." tóc vàng dừng một chút, vẫn chân chó đi gọi điện thoại.

Trong lòng lại oán thầm, hơn nửa đêm, cũng không cho người ta nghỉ ngơi thật tốt.

Đêm nay, ba anh em đèn giao thông ở trong phòng tóc vàng trải qua một phen chiến đấu ba trăm hiệp với thú biến dị, cuối cùng ba tên đồng quy vu tận.

Ba người này bị phát hiện vẫn là ngày hôm sau, Lưu An Giản muốn tiếp tục anh hùng cứu mỹ nhân nhưng không liên lạc được với ba người.

Tự mình đến tìm bọn họ mới phát hiện ba người đã kết bạn đi lấy chân kinh, gặp Phật Tổ Như Lai.

Trong khu an toàn, ba dị năng giả chết, khiến ban quản lý rất coi trọng.

Sau một hồi điều tra lại phát hiện ba người này bị thương trí mạng đều là do đối phương tạo thành. Điều tra tới điều tra lui, kết quả cuối cùng là ba người này đánh nhau đến chết.

Lưu An Giản không hiểu kết quả này và không thể chấp nhận được.

Sáng sớm Tiểu Bạch cảm thấy mỹ mãn toàn thắng trở về, đêm nay nó chơi rất vui.

Một đêm không ngủ, ăn chút gì đó, Tiểu Bạch đá văng Tiểu Hắc trong ổ mèo, nằm sấp trong ổ thoải mái ngủ.

Lưu An Giản vội vàng đến chữa thương cho Tiêu Nhã Tình, Tiểu Bạch chỉ nhìn hắn một cái, cái miệng nhọn khinh thường cong cong, tiếp tục ngủ bù.

Tiểu Bạch ngủ đến tối, Thôi Tây Sinh và Tiêu Nhã Tình đã ngủ, Tiểu Bạch lại lên tinh thần.

Tiểu Bạch không ngủ muốn đi tìm Lưu An Giản tiếp tục nói chuyện, nhưng đến Lưu gia mới phát hiện dị năng giả nơi này hình như có chút nhiều.

Cái chết của đèn giao thông khiến Lưu An Giản cũng cảnh giác, tìm rất nhiều dị năng giả để bảo vệ mình.

Nếu bại lộ, nó cũng không đánh lại nhiều dị năng giả như vậy. Tiểu Bạch bĩu môi, mặt hàng này vẫn là chờ Mạnh Giang Thiên trở về dọn dẹp hắn đi.

Về đến nhà, ngủ không được lại nhàn rỗi nhàm chán, Tiểu Bạch nhìn Tiểu Hắc đang ngủ say, nhất định phải đi kéo nó.

Tiểu Hắc không thể nhịn được nữa, nhe răng trợn mắt về phía Tiểu Bạch, bị Tiểu Bạch tát vào đầu, thoáng cái thành thật lại.

Không phải là không muốn chống đối, là thật sự không đánh lại. Ảo thuật vừa lên người, ngay cả Tiểu Bạch ở đâu nó cũng tìm không được, còn đánh như thế nào?

Tiểu Bạch lôi kéo Tiểu Hắc ra sân chơi vui vẻ, Tiểu Hắc bị ép lăn một thân bùn, thẳng đến khi một dị năng giả lặng lẽ xuất hiện, Tiểu Bạch mới buông tha Tiểu Hắc.

Hai con vật nhỏ trốn ở góc tường, nhìn dị năng giả trèo vào tường không cao trong sân, đứng ở ngoài cửa nhà, chọc khóa cửa muốn vào.

"Chít chít." Tiểu Bạch đạp Tiểu Hắc một cái.

Tiểu Hắc bất tình lặng lẽ tới gần dị năng giả, một tia dị năng hệ lôi bám vào khóa cửa, dị năng giả đang nghiên cứu khóa đột nhiên bị điện giật một phát.

Vung tay lui về phía sau vài bước, xoa xoa hai tay tê dại, dị năng giả thật cẩn thận lại chạm vào khóa cửa một chút, lần thứ hai bị điện giật.

Xác nhận rằng khóa cửa đột nhiên bị rò rỉ, dị năng từ bỏ việc đi vào từ cửa chính, tìm cửa sổ dọc theo chân tường để cố gắng vào qua cửa sổ.

Trong bóng đêm tối tăm, gã không nhìn thấy mình bước vào một đám mây màu.

Cửa sổ dễ dàng mở ra, dị năng giả vui mừng trèo vào cửa sổ. Vừa mới đáp xuống đất, đột nhiên trước mắt lại xuất hiện một cửa sổ.

Dị năng giả ngẩn người, quay đầu lại nhìn cửa sổ đi vào, vậy mà phía sau vẫn còn một cửa sổ.

Đây là thiết kế nội thất kiểu gì? Trong cửa sổ lại có cửa sổ?

Dị năng giả không suy nghĩ nhiều, lại lần nữa lướt qua cửa sổ.

Đáp xuống, lại cửa sổ.

Dị năng giả đưa tay sờ sờ cửa sổ trước mặt, dọc theo khung cửa sổ vẫn có thể chạm được. Nhìn lại, cả con đường đều là cửa sổ.

Thấy quỷ rồi, đây là gặp phải quỷ đánh tường sao?

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

26/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »