Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 152
tôi nghĩ biết hắn

❊ ❊ ❊

"Bọn họ công bố địa điểm giao dịch như vậy, Tiểu Thiên đi có thể bị ám toán hay không?" Tiêu Nhã Tình lo lắng nói.

"Con không biết, hay là chờ Mạnh Giang Thiên trở về, tự anh ấy quyết định đi." Thôi Tây Sinh lắc đầu.

Thôi Tây Sinh cầm điện thoại di động, luôn chú ý cập nhật tình hình nhiệm vụ.

Sau khi Trịnh Thành Công phát hành nhiệm vụ, Tô Nguyệt và Phạm Chí Cương cùng nhau đến phủ Tân Nguyệt.

Vốn bọn họ cũng muốn tuyên bố nhiệm vụ, nhưng Trịnh Thành Công đã tuyên bố nhiệm vụ trước, họ đều muốn chờ Mạnh Giang Thiên, có người làm thì không cần phát nhiệm vụ nữa.

Trịnh Thành Công rất không thích hai người này đến phân chia thuốc, nhưng sau này ra nhiệm vụ nói không chừng còn phải đi cùng, cũng chỉ có thể đón hai người vào.

Ba người tán gẫu, chờ Mạnh Giang Thiên tới cửa. Hôm nay ba người bọn họ tán gẫu đều rất thống khổ, lại không ai nguyện ý rời đi.

Cho đến khi tiếng gõ cửa làm cho tinh thần ba người chấn động. Trịnh Thành Công cơ hồ vọt tới bên cửa, từ trong mắt mèo có thể nhìn thấy bên ngoài, Trịnh Thành Công nhìn thấy cũng không phải Vương tiên sinh nhung nhung nhớ nhớ, mà là mấy bộ âu phục đen nghiêm trang.

Người đứng ở phía trước khiến Trịnh Thành Công kinh ngạc một chút, nhưng lập tức lại thoải mái.

Thuốc có thể tinh lọc virus zombie, sẽ không có người thờ ơ, Phùng Kinh Quảng tự mình tới cửa cũng là hợp tình hợp lý.

Người quản lý khu an toàn, Trịnh Thành Công không dám từ chối, vội vàng mở cửa chào đón: "Phùng tiên sinh, đại giá đến, chào mừng chào mừng."

"Trịnh tiên sinh." Phùng Kinh Quảng tươi cười chào hỏi, đi theo Trịnh Thành Công vào phòng.

Nhìn thấy Tô Nguyệt và Phạm Chí Cương, Phùng Kinh Quảng cũng khách khí chào hỏi: "Tô tiểu thư, Phạm tiên sinh."

Hai người bị gọi tên có chút được sủng mà sợ, Tô Nguyệt cười nói: "Làm sao Phùng tiên sinh biết chúng tôi?"

"Mấy người đều là thần bảo vệ trong khu an toàn, đương nhiên tôi phải nhớ kỹ tên mọi người." Phùng Kinh Quảng cười đến hòa ái dễ gần, một chút giả dối cũng không có.

"Phùng tiên sinh nhớ rõ tên của tất cả dị năng giả trong khu an toàn." Lưu An Giản phía sau cười bổ sung một câu.

Một câu nói làm cho ba người đều sợ hãi một chút, ánh mắt nhìn về phía Phùng Kinh Quảng càng thêm kính trọng.

"Các cậu đều là nền tảng mà khu an toàn chúng ta có thể an ổn phát triển, tôi nhớ kỹ tên của các cậu là chuyện nên làm. Chủ yếu nhất vẫn là dị năng giả khu an toàn của chúng ta không nhiều lắm, tôi nhớ rõ cũng bình thường. Mỗi lần nghe dị năng giả làm nhiệm vụ xảy ra ngoài ý muốn, tôi đều rất đau lòng."

"Tôi cũng đã thống kê qua nguyên nhân dị năng giả tử vong, một bộ phận lớn dị năng giả, đều là bởi vì bị zombie cắn rách một vết thương rất nhỏ, cũng phải cắt đứt tay chân. Vận khí không tốt, cho dù gãy tay gãy chân, cũng không thể khống chế virus zombie theo máu chảy khắp toàn thân với tốc độ ánh sáng, phải buông tha sinh mệnh."

"Mỗi lần nhìn thấy dị năng giả bởi vì virus zombie không thể không tự sát hoặc bị đồng bạn giết chết, tôi đau lòng lắm. Cho nên nhìn thấy nhiệm vụ cậu công bố, tôi liền khẩn cấp tới tìm cậu. Tôi muốn biết, thuốc tinh lọc kia là như nào, nó thật sự có thể tinh lọc virus zombie sao?"

Phùng Kinh Quảng nói xong, rất tự nhiên liền nói ra mục đích lần này.

Lúc Trịnh Thành Công nhìn thấy Phùng Kinh Quảng, đã đoán được một nhân vật lớn như vậy có thể tới tìm hắn, nhất định là vì chuyện thuốc tinh lọc.

Cười nói: "Đây đúng là sự thật, lần này chúng tôi đi ra ngoài, may mà có mấy lọ thuốc tinh lọc kia, ai cũng không xảy ra chuyện, tất cả đều an toàn trở về. Chúng tôi đã sử dụng qua, thực sự hữu ích."

"Vậy làm sao các cậu có được thuốc tinh lọc?" Phùng Kinh Quảng hỏi ra vấn đề muốn hỏi nhất.

"Là một lão tiên sinh chủ động tìm chúng tôi, cho chúng tôi. Lúc ấy một cô gái nhỏ trong đội ngũ chúng tôi bị zombie cắn, dùng thuốc của vị lão tiên sinh kia, cô gái kia được chữa khỏi, không biến thành zombie."

Nếu Vương tiên sinh kia bảo hắn phát hành nhiệm vụ tìm anh, vậy nhất định nếu công bố nhiệm vụ, sẽ bị người khác tìm tới cửa, Trịnh Thành Công cũng không giúp Vương tiên sinh giấu diếm.

"Lão tiên sinh kia là ai, cậu biết không?"

"Không biết, chỉ biết tên là Vương Trường An, lúc lão tiên sinh gặp mặt chúng tôi là cố ý ngụy trang qua, chúng tôi ngoại trừ biết tên của ông ấy, ngay cả bộ dáng như nào cũng chưa từng thấy."

"Vậy phỏng chừng cái tên này cũng không phải thật." Lưu An Giản ở một bên nói.

"Trịnh tiên sinh, lần này tôi tới chính là muốn gặp vị Vương tiên sinh này, nhưng nếu hắn đã che giấu thân phận của mình như vậy, tôi đột ngột gặp hắn cũng không thích hợp. Cho nên, nếu như hắn tới tìm cậu, cậu có thể giúp tôi nói với hắn một tiếng hay không, nói tôi muốn cùng hắn quen biết một chút. Nếu hắn thuận tiện, có thể đến chỗ tôi để tìm tôi, đơn đặt hàng của tôi chắc chắn hắn sẽ hài lòng." Phùng Kinh Quảng trầm tư nói.

"Lời này tôi khẳng định sẽ nói. Có thể làm ăn với Phùng tiên sinh, vị Vương tiên sinh kia khẳng định cũng nguyện ý."

"Có vài người cũng không thích tiếp xúc với quan chức, kính xin Trịnh tiên sinh nói nhiều lời tốt đẹp cho tôi."

"Phùng tiên sinh ngài thật khách khí. Tính tình của ngài căn bản không cần tôi nói tốt cho ngài, Vương tiên sinh nếu biết ngài muốn cùng ông ấy quen biết, nhất định cũng sẽ rất vui vẻ."

"Quá khen, quá khen rồi. Vậy thì tôi đi trước, không nên đụng phải Vương tiên sinh, gây rắc rối cho cậu." Phùng Kinh Quảng đứng lên đi ra ngoài.

Trịnh Thành Công lập tức đuổi theo: "Đây thì rắc rối gì, Vương tiên sinh nhìn thấy ngài nhất định cũng sẽ rất vui."

Khách sáo tiễn Phùng Kinh Quảng đi, trong phòng chỉ còn lại có ba người.

Tô Nguyệt nhíu mày, lo lắng nói: "Quản lý cũng muốn mua thuốc tinh lọc, nếu đàm phán thành công, phỏng chừng sẽ độc quyền. Sau này chúng ta muốn mua thuốc tinh lọc phải đến phòng giao dịch dị năng giả mua, giá cả nhất định sẽ cao hơn bây giờ, nói không chừng sẽ tăng gấp đôi."

"Cái này cũng không có biện pháp, quan lớn can thiệp, cô có thể phản kháng không?" Trịnh Thành Công lắc đầu thở dài.

"Nếu không, cậu đừng nhắc chuyện này cho Vương tiên sinh, có thể kéo dài một chút, chúng ta cũng có thể lấy thuốc tinh lọc nhiều hơn." Phạm Chí Cương đề nghị.

"Cậu là muốn hại chết tôi sao? Nếu để cho Phùng Kinh Quảng biết tôi không nói, về sau sẽ tìm tôi gây khó dễ à?" Trịnh Thành Công trừng mắt nhìn Phạm Chí Cương, không phục nói.

"Tôi không có ý đó." Phạm Chí Cương uất ức giải thích. Lại bị Trịnh Thành Công trừng mắt một cái, cũng không nói lời nào.

"Rốt cuộc Vương tiên sinh này khi nào mới đến đây? Đã sắp một ngày rồi." Tô Nguyệt chuyển đề tài, phá vỡ không khí xấu hổ.

"Không muốn chờ hai người đi trước đi, ở đây làm gì. Trời sắp tối, tôi sẽ không cho hai người qua đêm đâu." Trịnh Thành Công đợi một ngày cũng rất phiền não, mắt thấy mặt trời sắp lặn, bắt đầu đuổi người.

"Vậy chúng tôi đi trước." Tô Nguyệt cùng Phạm Chí Cương nhìn nhau một cái, bọn họ cũng không muốn qua đêm ở nhà người khác, cuối cùng hai người rời đi.

Chỉ còn lại một mình, Trịnh Thành Công nằm trên sô pha thở phào nhẹ nhõm, mãi mới tiễn được hai tên phiền nhiễu này đi. Ngày hôm nay thực sự là mệt mỏi.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

28/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »