Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 132
rời đi

❊ ❊ ❊

"Anh nói bậy cái gì, chúng tôi là vì tốt cho anh." Vấn đề của Mạnh Giang Thiên khiến Triệu Thục Hoa và Mạnh Thường Vỹ thẹn quá hóa giận.

Quả thật bọn họ rất vừa ý Lưu An Na, cũng hy vọng Mạnh Giang Thiên có thể ở chung với Lưu An Na.

Bọn họ nhìn trúng bối cảnh của Lưu An Na, nhưng sợ người khác nói nhà bọn họ trèo lên cành cây cao, bọn họ cũng từng nghĩ tới dùng cái cớ trả ân cứu mạng.

"Con biết những gì tốt cho con, những gì không tốt cho con. Con sẽ không vào, con chỉ hỏi ba, ba có muốn đi với con không?"

Mạnh Giang Thiên không muốn vào, khu biệt thự sâu thẳm nhìn giống như một cái lồng giam, đi vào còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

"Con muốn đi đâu? Mẹ để cho hai con súc sinh kia lên xe là được, con không cần phải làm ầm ĩ nữa. Chờ ở đây, một lát nữa xe quay trở lại đón con." Triệu Thục Hoa bất đắc dĩ đồng ý, nghẹn một bụng tức giận, lại trừng mắt với Thôi Tây Sinh cái nữa.

Thôi Tây Sinh rất vô tội, hai mẹ con này cãi nhau, cứ trừng cậu làm gì?

Mạnh Giang Thiên nhìn thấy ánh mắt Triệu Thục Hoa, hoàn toàn không muốn đi vào, lạnh mặt nói: "Nếu mọi người không muốn đi theo con, vậy cứ tiếp tục ở lại đây đi."

Từ trong không gian lấy ra một ít tinh hạch, Mạnh Giang Thiên đếm ra hai mươi viên tinh hạch cấp một, ném cho Lưu An Na.

Nhìn Lưu An Na nói: "Ba mẹ tôi phiền cô chăm sóc, đây là quà cảm ơn của tôi, nếu như cô có thể khuyên bọn họ rời khỏi nhà cô đi theo tôi, tôi sẽ cho cô năm mươi viên tinh hạch làm quà cảm ơn cứu mạng. Mấy người về đi, viện trưởng, chúng ta đi thôi." Mạnh Giang Thiên ôm Thôi Tây Sinh, cũng không quay đầu lại rời đi, Hách Nhân ôm Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch vội vàng đuổi theo.

"Phiền ngài mở cửa." Đi tới cửa, Mạnh Giang Thiên nhìn binh lính nói.

Binh lính nhìn Mạnh Giang Thiên, lại nhìn Triệu Thục Hoa và Mạnh Thường Vỹ đang giận đùng đùng, bối rối cũng không biết có nên mở cửa hay không.

"Mạnh Giang Thiên, con làm loạn cái gì, con trở về cho mẹ." Triệu Thục Hoa thấy con trai nhà mình thật sự muốn đi, thoáng cái nóng nảy, nhảy xuống xe kéo Mạnh Giang Thiên.

"Mẹ muốn cùng con rời đi sao?" Mạnh Giang Thiên sừng sững bất động, bảo vệ Thôi Tây Sinh ở phía sau, nhìn Triệu Thục Hoa hỏi.

"Con muốn đi đâu? Con vừa đến khu an toàn, con có chỗ để sống không?" Triệu Thục Hoa tức giận gầm lên.

Mạnh Giang Thiên quay đầu lại muốn đi, Triệu Thục Hoa lần nữa giữ chặt Mạnh Giang Thiên, thấy vẻ mặt anh kiên quyết, rốt cuộc Triệu Thục Hoa không chống lại được con trai nhà mình, bất đắc dĩ nói: "Được rồi được rồi, mẹ thừa nhận nó là con dâu được chưa? Con mau theo mẹ về nhà đi."

"Cảm ơn mẹ. Vậy ba có chấp nhận không?" Mạnh Giang Thiên ngoài cười trong không cười nhìn về phía Mạnh Thường Vĩ.

"Hừ, đòi tôi chấp nhận một thằng đàn ông làm con dâu, anh nằm mơ đi. Bà quay về, để cho nó đi, để nó đi ra ngoài chịu chút khổ sở, nó mới biết dụng tâm lương khổ của chúng ta." Mạnh Thường Vỹ cũng không dễ nói chuyện như vậy, kéo Triệu Thục Hoa về, vung tay bảo Mạnh Giang Thiên đi.

"Ông làm gì vậy?" Triệu Thục Hoa nháy mắt với Mạnh Thường Vỹ, đầu óc ông già này cứng nhắc, cũng không biết chút chiến thuật quanh co vòng vèo này.

Trước tiên lừa con trai trở về, sau đó lại chậm rãi khuyên, chỉ cần người đàn ông mang thai này cùng Lưu An Na ở chung, thời gian dài, là đàn ông đều sẽ biết chọn ai là tốt nhất.

Hiện tại toàn bộ đều bị ông già cứng nhắc này phá hỏng kế hoạch, tính tình hai người này thật sự là giống nhau như đúc.

"Ba mẹ, hai người bảo trọng. Con sẽ đến thăm thường xuyên, ngày nào đó nghĩ thông suốt thì con sẽ đưa hai người đi." Mạnh Giang Thiên mỉm cười, gió nhẹ quanh người thổi lên kéo bốn người chậm rãi bay lên bầu trời.

"Tiểu Thiên, Tiểu Thiên con trở về, trở về đi." Vừa mới gặp mặt liền muốn tách ra, Triệu Thục Hoa không nỡ hô to phía Mạnh Giang Thiên rời đi.

Mạnh Giang Thiên quay đầu nhìn thoáng qua, vẫn nhẫn tâm rời đi.

Mạnh Thường Vĩ trừng mắt nhìn nơi Mạnh Giang Thiên rời đi, nghẹn một cục ở ngực, không lên không xuống, nghẹn đến ngực đều đau.

"Đều trách ông, con trai mới trở về đã bị ông ép đi." Mạnh Giang Thiên đã đi xa không nhìn thấy bóng dáng, Triệu Thục Hoa khóc ào ào vỗ Mạnh Thường Vỹ.

"Cái gì cũng trách tôi, không phải bà ép nó sao? Để thằng nhóc kia đi, sớm muộn gì nó cũng sẽ trở về cầu xin chúng ta. Về nhà thôi, đừng ở đây mất mặt."

Vốn Mạnh Thường Vỹ đau ngực, bị Triệu Thục Hoa tát hai cái vào tay thì càng đau hơn. Đẩy Triệu Thục Hoa ra chui vào trong xe.

Lưu An Na nhặt tinh hạch rải rác trên mặt đất, nhét vào túi mình.

Ở tận thế tinh hạch so với tiền còn đáng giá hơn, tác dụng của tinh hạch được khai phá càng ngày càng nhiều, hiện tại từng viên tinh hạch cấp một đã tăng lên năm vạn giá trị cống hiến một viên.

Hai mươi viên tinh hạch này cũng đáng giá một trăm vạn giá trị cống hiến.

Cất xong tinh hạch, Lưu An Na nhìn Triệu Thục Hoa, thẹn thùng lại kiên định nói: "Dì, đừng đau lòng, Giang Thiên ca ca cũng chỉ tham mới mẻ, đàn ông có thể mang thai cũng không nhiều. Đợi đến khi hai người họ chân chính sống với nhau, Giang Thiên ca ca sẽ phát hiện bọn họ không hợp, con sẽ cố gắng làm cho Giang Thiên ca ca thích con."

Tuy rằng khuyên bảo Triệu Thục Hoa có thể nhận được năm mươi viên tinh hạch Mạnh Giang Thiên cho, nhưng người tìm tinh hạch còn đáng giá hơn.

Mạnh Giang Thiên! Cô đã quyết định. Ở đây không phải sân thượng, ở khu an toàn này, Thôi Tây Sinh không có bối cảnh không có dị năng, cậu ta có tư cách gì tranh đoạt với cô.

"Tiểu Thiên mà có một nửa hiểu chuyện như con thì tốt rồi." Triệu Thục Hoa kéo tay Lưu An Na, hai người dìu nhau lên xe.

Rời khỏi khu biệt thự, Mạnh Giang Thiên dẫn ba người trở về chỗ đăng ký.

Bên cạnh phòng đăng ký chính là phòng quản lý bất động sản, chỗ này người xếp hàng cũng không nhiều, trong thời gian xếp hàng, Thôi Tây Sinh nhìn trộm Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên vẫn im lặng, mất hứng đều viết trên mặt.

Thôi Tây Sinh nhìn trộm quá nhiều lần, Mạnh Giang Thiên đã sớm phát hiện, quay đầu nhìn về phía Thôi Tây Sinh, cười cười nói: "Đừng lo lắng, anh không sao."

"Xin lỗi anh, đều bởi vì em, để cho anh và ba mẹ không có cách nào đoàn tụ." Tuy Thôi Tây Sinh không thích ba mẹ Mạnh Giang Thiên, nhưng cũng thật sự cảm thấy có lỗi với anh.

"Không liên quan đến em, anh cũng không nghĩ tới, trước kia ba mẹ anh hiểu chuyện như vậy, lúc này lại thành kiến lớn với em như thế.

Không muốn bọn họ nữa, dù sao cũng ở trong một khu an toàn, biết bọn họ an toàn anh cũng yên tâm. Họ chỉ có một đứa con trai là anh, sau một thời gian họ sẽ chấp nhận em."

"Vậy nếu họ vẫn không chấp nhận em?" mặt mày Thôi Tây ủ rũ hỏi.

"Yên tâm, anh sẽ luôn đứng về phía em." Mạnh Giang Thiên cầm tay Thôi Tây Sinh, kiên định nói.

Thôi Tây Sinh cười hạnh phúc, có câu hứa này của Mạnh Giang Thiên, cậu rất tự tin đối mặt với bất kỳ khó khăn nào.

Rất nhanh đã đến phiên Mạnh Giang Thiên, khu an toàn nhiều người phòng ít, giá nhà đương nhiên cũng không thấp. Phòng ván gỗ đơn sơ nhất cũng phải mấy vạn giá trị cống hiến một mét vuông.

Bốn người ít nhất cũng phải có ba gian phòng, Mạnh Giang Thiên đang chọn phòng thì cửa đột nhiên ầm ầm ĩ ĩ, có đoàn người chậm rãi đi vào.

Người dẫn đầu là một người trẻ tuổi, mặc âu phục giày da, vẻ mặt kiêu căng. Nhìn lướt qua một vòng, thấy Mạnh Giang Thiên thì ánh mắt người trẻ tuổi sáng lên, thay bằng một nụ cười thân thiện nghênh đón.

Mạnh Giang Thiên nhìn thấy người trẻ tuổi dẫn đầu lại nhíu mày.

"Tiểu Thiên, cậu trở về sao không đi tìm tôi? Ở Bách Phượng Sơn tôi đã để cho cậu một biệt thự, hiện tại ba mẹ cậu đang ở bên trong, nào còn cần đến chọn phòng ốc." Người trẻ tuổi rất nhiệt tình vỗ vai Mạnh Giang Thiên một cái, có vẻ hai người quen biết nhau.

"Anh Giản." Mạnh Giang Thiên lễ phép cười cười.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

25/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »