Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 150
không sao

❊ ❊ ❊

"Còn không biết thuốc này có dùng được hay không, cứ chờ một chút. Chờ hai giờ sau, nếu Tiểu Nhã còn chưa biến thành zombie, tôi sẽ đưa tinh hạch cho cậu. Cậu thấy được không?" Đội trưởng không phải rất tín nhiệm Mạnh Giang Thiên, nhìn anh hỏi.

"Được." Mạnh Giang Thiên suy nghĩ một chút, gật đầu. Bọn họ muốn nợ nần, cũng phải xem anh có đồng ý hay không.

"Cảm ơn tiên sinh. Lão tiên sinh họ gì?" Đội trưởng rất khách khí, lôi kéo Mạnh Giang Thiên nhiệt tình buôn dưa.

Đội trưởng cũng không nghĩ đến việc nợ nần, nếu thuốc này hữu dụng thật, vậy tương đương với nhiều hơn một cái mạng.

Thừa dịp hiện tại còn chưa có người biết loại thuốc này, hắn phải cùng ông già này kéo quan hệ thật tốt, về sau loại thuốc này nhất định sẽ cung không đủ cầu, trở thành người quen, ông già cũng có thể quan tâm hắn nhiều hơn một chút.

"Tôi họ Vương, Vương Trường An. Nên gọi cậu như nào?" Mạnh Giang Thiên tùy ý nói một cái tên.

"Tôi họ Trịnh, Trịnh Thành Công. Vương tiên sinh, trước tận thế ngài là bác sĩ sao, thuốc này có thể tinh lọc virus zombie thật sao?"

"Trước tận thế tôi không phải bác sĩ, nhưng người nghiên cứu chế tạo loại thuốc tinh lọc này là một bác sĩ. Hơn nữa thuốc tinh lọc này cũng không phải tất cả đều dùng y thuật nghiên cứu chế tạo ra. Về phần cụ thể làm như nào, tôi không thể nói cho cậu biết.

"Nhưng tôi có thể khẳng định, nó có thể tinh lọc virus zombie. Một lọ nhỏ này có thể tinh lọc virus zombie cấp một. Nếu bị zombie cấp cao cắn, thì phải dùng thêm mấy lọ. Hẳn là zombie cắn cô gái này không phải zombie cấp một?"

"Đúng là zombie cấp hai cắn."

"Tôi thấy doanh địa của các cậu loạn như vậy, bị zombie tập kích sao?" Lúc Mạnh Giang Thiên rời đi còn tốt, một đêm đi qua liền có người bị cắn, không khỏi tò mò hỏi.

"Đúng vậy. Đêm qua chúng tôi nghỉ ngơi ở đây, tất cả đều sắp xếp người gác đêm, nhưng người đàn ông ngủ thiếp đi, xong chúng tôi đã bị đánh lén. Tiểu Nhã là người đầu tiên bị zombie cắn, chúng tôi nghe được tiếng kêu thảm thiết của nó mới biết đã bị zombie vây quanh."

Ánh mắt không tốt của đội trưởng nhìn về phía một người đàn ông, người đàn ông giật mình trốn sau đám người, hẳn là người gác đêm mà ngủ kia.

Đội trưởng trợn trắng mắt, tiếp tục nói: "Nhưng may là zombie không nhiều lắm, chúng tôi tỉnh dậy cũng tiêu diệt hết. Vừa vặn thu hoạch được mấy viên tinh hạch. Nếu thuốc tinh lọc của lão tiên sinh hữu dụng, tôi nguyện ý dùng tất cả tinh hạch của tôi đổi. Nhưng không biết lão tiên sinh mang theo bao nhiêu thuốc. Tương lai sẽ có loại thuốc này sao?"

"Lần này tôi mang tổng cộng năm mươi lọ tới, về sau khẳng định còn có, nếu Trịnh tiên sinh cần, chúng ta có thể hợp tác lâu dài."

"Vậy thật tốt quá, loại thuốc này của ngài đối với dị năng giả chúng tôi thường xuyên đi ra ngoài làm nhiệm vụ mà nói, quả thật chính là thuốc cứu mạng. Tôi dẫn đội đi ra ngoài nhiều lần như thế, rất nhiều lúc, kỳ thật dị năng giả cũng không bị thương nhiều, nhưng dù chỉ là một vết thương nho nhỏ, nhiễm virus zombie cũng đã chết người rồi. Rất nhiều dị năng giả đều không trực tiếp tử vong, đại bộ phận đều là bị nhiễm virus zombie, bị đồng bạn giết chết. "

"Người nào cũng có mệnh, Trịnh tiên sinh cũng không cần quá khổ sở." Đội trưởng tựa hồ rất buồn, Mạnh Giang Thiên an ủi qua loa.

"Sinh tồn ở tận thế quả thật phải xem mệnh." Đội trưởng cười cười, thu hồi cảm xúc, tiếp tục nói: "Vương tiên sinh, lần này chúng tôi đi ra ngoài không mang theo nhiều tinh hạch, năm mươi viên tinh hạch, lần này nhiệm vụ của chúng tôi hoàn thành, phỏng chừng cũng không được nhiều như thế. Ông xem có thể trả tiền theo cách khác không?"

"Cách khác? Tôi không nhận giá trị cống hiến, cũng không nhận vàng bạc và đồ trang sức."

"Cái này..." Đội trưởng ngẩn ra, trước kia hắn làm nghề kinh doanh châu báu, trong nhà chất đầy vàng bạc kim cương.

Sau tận thế, châu báu không đáng giá, vừa rồi hắn còn định lấy mấy thứ này đổi thuốc tinh lọc với Mạnh Giang Thiên, không nghĩ tới còn chưa nói ra miệng, Mạnh Giang Thiên đã chặn lời của hắn lại.

"Vậy thì dùng vật tư đổi đi, lần này chúng tôi tới, chính là đến vương trang phía trước tìm kiếm vật tư, Vương tiên sinh cùng chúng tôi đi đi, ngài thích cái gì thì lấy cái đó."

Mạnh Giang Thiên cũng không muốn đi theo, suy nghĩ một chút nói: "Lại nói sau."

"Nếu Vương tiên sinh không muốn đi cùng chúng tôi thì không bằng lưu lại phương thức liên lạc, chờ chúng tôi tích góp đủ tinh hạch sẽ liên hệ Vương tiên sinh đổi thuốc." Đội trưởng nhìn ra Mạnh Giang Thiên không muốn, lại nói.

Mạnh Giang Thiên lắc đầu, nói: "Tôi không có phương thức liên lạc, nếu Trịnh tiên sinh muốn thuốc, không bằng lưu lại cho tôi một phương thức liên lạc."

"Nếu cậu muốn thuốc, có thể đến đại sảnh nhiệm vụ phát hành một nhiệm vụ, tôi nhìn thấy tự đi tìm cậu."

"Cái này... Vương tiên sinh thật đúng là cẩn thận."

"Không cẩn thận không được."

"À cũng đúng, ngài có thuốc tinh lọc, về sau nhất định cung không đủ cầu, chờ nhiệm vụ lần này chấm dứt, sau khi trở về, tôi liền lập tức phát hành nhiệm vụ, cất giữ nhiều thuốc, về sau có muốn cũng không cướp được.

"Nhiệm vụ này mất đại khái một tuần, một tuần sau, Vương tiên sinh hãy chú ý nhiều hơn đến đại sảnh nhiệm vụ một chút.

"Đúng rồi, thuốc này của ngài có thời hạn sử dụng không?"

"Ba tháng, phải niêm phong ba tháng. Ba tháng sau, trong vòng một tuần, nó sẽ dần dần mất tác dụng." Đây là Hách Nhân nói cho Mạnh Giang Thiên.

Ba tháng sau, dị năng hệ tinh lọc sẽ thoát ly thuốc đông y, trong vòng một tuần, chậm rãi tiêu tán.

"Ba tháng là đủ rồi, căn bản không để được thời gian dài như vậy." Đội trưởng thở phào nhẹ nhõm, thời hạn sử dụng này hoàn toàn đủ dùng.

Hai người trời nam biển bắc nói lung tung hơn hai giờ, đột nhiên lão Cao kêu lên một tiếng, sợ tới mức mọi người đều run rẩy.

"Tiểu Nhã tỉnh rồi, nó hạ sốt, nó không biến thành zombie!"

Mọi người vội vàng vây quanh, Tiểu Nhã vừa mới khôi phục, còn rất suy yếu, nhưng ánh mắt trong trẻo, máu thịt ở vết thương màu sắc tươi sáng, trên người cũng không còn mùi hôi thối.

"Tiểu Nhã, có biết tôi là ai không?" đội trưởng Trịnh đánh giá Tiểu Nhã, hỏi.

"Chú Trịnh." Tiểu Nhã yếu đuối nói. Miệng vết thương còn chưa khôi phục, lại chảy nhiều máu như vậy, cả người Tiểu Nhã vô lực.

Nhưng tâm trí rất tỉnh táo, rất phấn khích. Cô biết mình không biến thành zombie, ba cũng không cần cùng mình chết.

"Vậy ông ấy là ai?" Đội trưởng Trịnh sáng mắt, lại chỉ vào lão Cao.

"Ba." Tiểu Nhã nhìn khuôn mặt tiều tụy của ba mình, nước mắt đột nhiên tràn đầy hốc mắt, như hạt châu đứt dây rơi xuống.

"Tiểu Nhã đừng khóc, nhìn xem mọi người là ai?" đội trưởng Trịnh lại chỉ vào mấy người bên cạnh hỏi.

"Chị Nhiễm, dì Vương, chú Lưu, chú Hà, chú Tiền." Tiểu Nhã lần lượt nhận ra mọi người.

Những người này cùng một tiểu đội dị năng giả với lão Cao, Tiểu Nhã đều quen biết.

"Thật tốt quá, Tiểu Nhã không có việc gì. Thuốc này thực sự hữu ích. Đội trưởng, chúng ta phải chuẩn bị thêm một chút thuốc tinh lọc." Dì Vương nắm lấy cánh tay đội trưởng Trịnh, nhìn Mạnh Giang Thiên, hai mắt sáng lấp lánh cười.

"Đội trưởng Trịnh, năm mươi lọ thuốc tinh lọc? Các ông có nhiều tinh hạch như vậy không?" Một người phụ nữ đứng dậy.

Sắc mặt đội trưởng Trịnh ngưng tụ, hiện tại quả thật hắn không lấy ra được nhiều tinh hạch như vậy.

"Vương lão tiên sinh, tôi là đội trưởng tiểu đội dị năng giả Như Nguyệt, Tô Nguyệt. Ở đây chúng tôi có tám viên tinh hạch. Có hai viên là tinh hạch cấp hai, không biết tinh hạch cấp hai đổi được mấy lọ thuốc tinh lọc?" Người phụ nữ hào phóng cười, nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

28/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »