Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3036 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 133
vẫn phải trở về

❊ ❊ ❊

"Nói bao nhiêu lần, không nên gọi tôi là anh Giản, gọi là anh Lưu, anh An đều được, nhưng mà không nên gọi là anh Giản." Lưu An Giản vỗ vai Mạnh Giang Thiên một cái, thân mật lại bất đắc dĩ nói.

Ánh mắt bất giác nhìn sang Thôi Tây Sinh bên cạnh. Mạnh Giang Thiên mỉm cười, mặt lạnh lùng.

"Đi thôi, đừng xem phòng nữa, theo tôi trở về Bách Phượng Sơn, chú dì nhớ cậu đến phát điên phát rồ, thật vất vả cậu mới trở về, đừng nhẫn tâm để cho bọn họ tiếp tục nhớ cậu nữa." Lưu An Giản kéo Mạnh Giang Thiên đi ra ngoài.

"Tôi đã về rồi." Mạnh Giang Thiên cười khổ giữ chặt tay Lưu An Giản.

"Tôi nghe An Na nói, vị này chính là Thôi Tây Sinh phải không?." rốt cuộc Lưu An Giản có thể quang minh chính đại đánh giá Thôi Tây Sinh, trong mắt không giấu được tham lam.

Lưu An Na cùng hắn phàn nàn Mạnh Giang Thiên thích một nam sinh, hắn còn thầm mắng đầu óc Mạnh Giang Thiên có vấn đề, em gái hắn có tiền có thế không cần mà lại cần một tên biến thái có thể sinh con.

Nhưng hiện tại nhìn thấy Thôi Tây Sinh, Lưu An Giản liền hiểu được Mạnh Giang Thiên. So sánh với em gái giả tạo của mình, nam sinh trước mắt này thuần khiết quả thực chính là một thiên sứ.

Bụng hơi phồng lên càng tăng thêm một tia ánh sáng ôn nhu của bản năng người làm mẹ. Rất muốn ôm cậu vào lòng, vuốt ve bụng cậu, cùng nhau mong chờ đứa bé sinh ra. Điều đó sẽ rất hạnh phúc.

Lưu An Giản nhìn Thôi Tây Sinh có chút mê mẩn. Ánh mắt ngoắc ngoắc khiến Thôi Tây Sinh rất không thoải mái, tới gần Mạnh Giang Thiên, trốn sau lưng anh.

Ánh mắt Lưu An Giản đuổi theo Thôi Tây Sinh, đột nhiên thấy được gương mặt lạnh như băng của Mạnh Giang Thiên, trong lòng nhảy dựng lên, thoáng cái tỉnh táo.

Nhận thấy mình bất cẩn, Lưu An Giản xấu hổ giật giật khóe miệng, ngượng ngùng nhìn Mạnh Giang Thiên: "Tiểu Thiên, rốt cuộc tôi hiểu được vì sao cậu lại vì vợ cậu mà cãi nhau với chú dì. Nhưng mà việc này cũng không thể gấp gáp, hiện tại cứ trở về ở cùng bọn họ, tôi tin tưởng nhất định Thôi Tây Sinh sẽ là một con dâu hiếu thuận hiểu chuyện, thời gian dài thì tự nhiên chú dì sẽ tiếp nhận cậu ấy."

"Bây giờ cậu trốn tránh như vậy cũng không phải kế lâu dài, cậu như vậy chú và dì sẽ càng trách Thôi Tây Sinh bắt cóc cậu không về nhà, bọn họ vẫn sẽ trách tội Thôi Tây Sinh. Nghe lời tôi nói, cùng tôi trở về Bách Phượng Sơn ở, chúng ta cùng nhau khuyên nhủ ba mẹ cậu."

Lưu An Giản đi kéo Mạnh Giang Thiên lần nữa. Mạnh Giang Thiên không muốn đi, nhưng không chịu nổi Lưu An Giản không ngừng khuyên bảo.

Mạnh Giang Thiên không muốn ở trước mặt nhiều người như vậy cùng Lưu An Giản lôi kéo, chỉ có thể dẫn ba người theo Lưu An Giản lên xe.

Mạnh Giang Thiên ôm Thôi Tây Sinh ngồi ở ghế sau, Lưu An Giản ngồi ở vị trí ghế phụ không ngừng quay đầu nói chuyện với Mạnh Giang Thiên.

Hỏi Mạnh Giang Thiên chuyện sau tận thế nhưng ánh mắt vẫn dính trên người Thôi Tây Sinh. Tài xế lái xe cũng là dị năng giả, thỉnh thoảng nhìn trộm Thôi Tây Sinh từ gương chiếu hậu.

Mạnh Giang Thiên trả lời qua loa có lệ, càng thêm phiền não, càng không muốn trở về.

"Tiểu Thiên, tôi xem hồ sơ đăng ký của cậu, cấp bậc của cậu là 3,8, có phải thật hay không?" cuối cùng Lưu An Giản cũng nhìn Mạnh Giang Thiên hỏi.

Chính hắn cũng mới cấp 3,3, nếu đánh nhau, hắn sẽ không đánh lại Mạnh Giang Thiên. Hơn nữa hắn cũng bởi vì đẳng cấp cao mới được Phùng Kinh Quảng coi trọng, làm thư ký của Phùng Kinh Quảng.

Hiện tại đẳng cấp của Mạnh Giang Thiên cao hơn hắn, nếu Phùng Kinh Quảng coi trọng đẳng cấp của Mạnh Giang Thiên, chỉ sợ địa vị của hắn sẽ bị uy hiếp.

Lại nhìn trộm Thôi Tây Sinh, Lưu An Giản ưu sầu nhíu mày, muốn có được thiên sứ này có lẽ phải tốn một ít công phu.

Mạnh Giang Thiên người này, từ nhỏ xung quanh người ta đã luôn so sánh hai người bọn họ, hắn lớn tuổi hơn nhưng lại luôn thua Mạnh Giang Thiên một bậc.

Lớn lên thật vất vả hắn thi đỗ đại học tốt hơn Mạnh Giang Thiên. Nhưng đến tận thế, Mạnh Giang Thiên lại vượt qua đẳng cấp của hắn, quả thật tên nhóc này là khắc tinh của hắn.

"Kiểm tra tại khu an ninh thủ đô là cấp 3,8." Mạnh Giang Thiên thản nhiên nói.

"An Na nói cậu còn thức tỉnh hệ không gian, thức tỉnh từ khi nào, cấp bao nhiêu rồi?"

"Mấy ngày trước mới thức tỉnh, đại khái chỉ cấp một.". Truyện Hài Hước

"Làm sao cậu lại thức tỉnh hệ không gian? Hiện tại còn chưa nghe nói có người thức tỉnh hai dị năng."

"Không biết, đột nhiên xảy ra."

"Ngày nào đó đi kiểm tra một chút đi. Cậu thăng cấp nhanh như vậy, hiện tại khu an toàn của chúng ta đẳng cấp cậu là cao thứ hai."

"Tôi cũng không biết, mỗi ngày ở bên ngoài giết zombie, đẳng cấp cũng tăng lên." Mạnh Giang Thiên nhíu mày, làm sao còn phải đi kiểm tra, nếu không giấu được đẳng cấp thì phải làm sao bây giờ.

Nếu không lừa được dụng cụ kiểm tra kia, anh cũng chỉ có thể dẫn người nhà rời khỏi nơi này. Có hệ không gian ở đây, cũng không sợ ở trong tự nhiên sẽ có nguy hiểm.

"Vị lão tiên sinh kia chính là Hách Nhân, viện trưởng Hách đi." Miệng Mạnh Giang Thiên kín như bưng, cái gì Lưu An Giản cũng không hỏi ra được, dừng một chút, ánh mắt lại nhìn về phía Hách Nhân.

"Đúng vậy." Đột nhiên bị điểm danh, Hách Nhân cười gật đầu.

"Viện trưởng Hách, hệ tinh lọc của ngài là dị năng gì? Cho tới bây giờ tôi chưa từng nghe nói qua hệ tinh lọc."

Sau khi Hách Nhân bị phát hiện là hệ tinh lọc vẫn bị Lưu Thắng Huy nhốt lại, một chút tin tức cũng không lộ ra.

Ngay cả người trong khu an toàn thủ đô cũng không biết hệ tinh lọc của Hách Nhân là gì. Sau khi zombie tiêu diệt khu an toàn thủ đô thì càng không ai biết.

Tròng mắt Hách Nhân đảo quanh, cười nói: "Không có tác dụng gì, chính là không cần tắm rửa, vẫn có thể duy trì thân thể sạch sẽ. Tôi cũng không biết đây là dị năng gì, cứ tùy tiện gọi một cái là hệ tinh lọc."

Hách Nhân cũng sợ mình lại bị bắt, trở thành công cụ miễn phí nên hoảng hốt, dù sao ông không sử dụng dị năng, người khác cũng không biết tác dụng chân chính dị năng của ông.

"Có phải là hệ nước không?" Hệ nước cũng có thể tự động làm sạch cơ thể. Lưu An Giản tò mò hỏi.

"Không phải, tôi không thể ngưng tụ ra nước, hơn nữa cũng không có cách nào sử dụng dị năng này, chỉ có thể tự động duy trì thân thể sạch sẽ mà thôi." Hách Nhân lắc đầu.

"À." Hỏi ông già này cũng không hỏi ra cái gì, Lưu An Giản lại nhìn về phía Mạnh Giang Thiên.

"Phùng tiên sinh cũng xem biên bản đăng ký của các cậu, hắn rất muốn gặp các cậu. Tôi đưa Thôi Tây Sinh và dì về nhà trước rồi mọi người đi gặp Phùng tiên sinh với tôi.

"Tiểu Thiên, cậu biết Phùng tiên sinh không? Ông ấy là người quản lý khu an toàn tỉnh Tô chúng ta, là dị năng giả hệ kim duy nhất trong khu an toàn. Tuy Phùng tiên sinh ở vị trí cao, nhưng người rất tốt, hiện tại tôi chính là thư ký của Phùng tiên sinh. Trong khu an toàn, ngoại trừ Phùng tiên sinh, thân phận của tôi xem như là cao nhất. Sau này nếu các cậu có chuyện gì cứ nói với tôi, tôi nhất định sẽ giúp các cậu."

Lưu An Giản đối với thân phận của mình rất kiêu ngạo, từ sau tận thế, người nịnh bợ hắn quá nhiều, trong đó cũng không thiếu đàn ông mơ tưởng hắn.

Len lén nhìn về phía Thôi Tây Sinh, Lưu An Giản chờ mong nhìn thấy ánh mắt sùng bái ngưỡng mộ của Thôi Tây Sinh.

Đáng tiếc Thôi Tây Sinh nằm trong lòng Mạnh Giang Thiên, cúi đầu vuốt ve lông chồn tuyết, đối với lời nói của hắn không có bất kỳ phản ứng gì.

Lưu An Giản có chút thất vọng nhưng lại rất vui vẻ vì Thôi Tây Sinh không giống như những tên đàn ông khác, thấy người sang bắt quàng làm họ, càng thêm yêu thích Thôi Tây Sinh.

"Sẽ, nếu có khó khăn chúng tôi sẽ tìm anh." Mạnh Giang Thiên cười đến khóe miệng đều đau, từ nhỏ sao lại không cảm thấy Lưu An Giản nói nhảm nhiều như vậy.

Cùng Lưu An Giản tán gẫu một đường, rốt cuộc xe lái đến khu biệt thự Bách Phượng Sơn.

Biệt thự của Lưu gia rất lớn, nhìn từ bên ngoài giống như một lâu đài nhỏ. Ba mẹ Mạnh Giang Thiên cũng sống trong đó.

Lần thứ hai nhìn thấy con trai của mình, Triệu Thục Hoa rất phấn khích, kéo Mạnh Giang Thiên lại khóc lên, nhìn Thôi Tây Sinh, tuy rằng vẫn chán ghét như cũ nhưng cũng không nói gì nữa.

Ngược lại Mạnh Thường Vỹ cứng miệng đâm vài câu: "Anh trở về làm gì? Không phải vừa rồi vẫn rất có chí khí muốn tự mình tìm nhà ở sao? Anh có lòng bỏ lại chúng tôi thì cũng đừng trở về nữa, không ngại mất mặt à?"

"Ông câm miệng." Triệu Thục Hoa cực kỳ tức giận đạp Mạnh Thường Vỹ một nhát.

Ba mẹ Lưu An Na cũng khuyên nhủ: "Được rồi, anh Mạnh, Tiểu Thiên ở bên ngoài cũng chịu không ít khổ sở, trở về là được rồi. Đồ ăn còn nóng, mau đến ăn cơm đi. Mấy ngày nay ở bên ngoài cũng không biết các cậu phải ăn cái gì, hẳn là đã lâu không ăn đồ ăn trong nhà đi."

"Hiện tại rau quả thiếu thốn, nhà chúng ta có thể ăn một miếng, là nhờ An Giản tìm được một công việc tốt. Tiểu Thiên, cháu còn không biết, hiện tại An Giản là thư ký quản lý khu an toàn của chúng ta, quyền lợi rất lớn. Sau này có vấn đề gì thì tìm An Giản, hai nhà chúng ta đều là hàng xóm cũ mấy chục năm, về sau nói không chừng còn có thể thân mật hơn, chuyện nhà các cháu chính là chuyện nhà chúng ta, không cần khách khí với anh An Giản."

Mẹ của Lưu An Na là Chu Tú Lan không để ý đến Thôi Tây Sinh, lôi kéo Lưu An Na đẩy tới trước mặt Mạnh Giang Thiên.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

25/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »