Sau Khi Tận Thế Tôi Được Bạn Trai Cũ Cứu

Lượt đọc: 3056 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 127
quà cảm ơn

❊ ❊ ❊

"Thật sự con chồn kia muốn đi theo chúng ta?" Mạnh Giang Thiên kéo túi vải, đoán chừng những tinh hạch này cũng phải ba bốn mươi viên, đều là thuộc tính thông thường. Cấp bậc cũng chỉ có cấp một hai.

Xóc túi vải, tinh hạch quay cuồng vài cái, một viên tinh hạch màu lam nhạt đột nhiên nhảy ra.

Ánh mắt Mạnh Giang Thiên sáng lên, lấy viên tinh hạch kia ra, nhìn kỹ một chút, quả nhiên không phải hệ nước, trong này vậy mà có một viên tinh hạch hệ không gian.

"Nó rất dính Thôi Tây Sinh, luôn vây quanh bụng cậu ấy, hẳn là thích con cậu. Hiện tại nó rất tốt với Thôi Tây Sinh. Tôi không nghĩ nó có ác ý với chúng ta."

Hách Nhân rất nghiêm túc phân tích, thấy Mạnh Giang Thiên trầm tư, cười cười hỏi: "Thôi gia thế nào rồi, có bắt được Thôi Triều hay không? Tôi thấy mẹ vợ cậu vẫn muốn hỏi cậu."

"Đã bắt được rồi, đều ở trong không gian khép kín của tôi."

"Trong không gian khép kín? Cậu đã giết họ chưa?"

"Chưa, không gian của tôi hình như biến dị, có thể thả người sống. Chờ tôi ăn viên tinh hạch hệ không gian này, hẳn là có thể mở rộng thêm một phần không gian."

"Lúc trở về, mọi người có thể ở trong không gian của tôi, tôi tự bay cũng có thể nhanh hơn một chút."

"Bây giờ đẳng cấp hệ không gian của cậu như nào rồi?"

"Hẳn là cấp hai rồi. Dù sao thể tích bên trong so với trước kia lớn hơn gấp đôi."

"Đó có phải là do thăng cấp không? Dẫn đến không gian có thể thả vật sống, không phải đột nhiên biến dị."

"Tôi cũng không biết." Mạnh Giang Thiên lắc đầu, anh còn chưa kịp đi hỏi Diêu Tuyết.

"Việc này sau này cậu vẫn nên giữ bí mật một chút là tốt nhất, dù sao tình huống của cậu đặc thù. Chờ biết rõ tình huống dị năng giả hệ không gian khác lại bại lộ cũng không muộn." Hách Nhân trịnh trọng dặn dò.

"Tôi biết rồi."

Mạnh Giang Thiên và Hách Nhân cùng nhau nướng sáu con thỏ đến hương thơm toả tứ phía, rắc gia vị càng thêm thơm.

Thôi Tây Sinh đã sớm bị mùi hương hấp dẫn, thèm thuồng nhìn chằm chằm thỏ chảy nước miếng.

Không nhìn thấy máu tươi cùng nội tạng, trong mắt Thôi Tây Sinh cũng chỉ có thịt thỏ thơm ngào ngạt, một chút cảm giác buồn nôn cũng không có.

Dùng gió thổi cho đỡ nóng con thỏ lớn, Mạnh Giang Thiên đưa cả con cho Thôi Tây Sinh.

Thôi Tây Sinh khẩn cấp nhận lấy, lang thôn hổ yết ăn một con.

Bốn người sáu con thỏ, tất cả đều ăn đến ruột béo bụng tròn. Ăn quá nhiều thịt phải tiêu thực, Mạnh Giang Thiên thả năm người Thôi gia ra.

Ân oán lớn được báo, rốt cuộc Tiêu Nhã Tình có thể ngủ ngon.

Sáng sớm Mạnh Giang Thiên bị tiếng điện thoại đánh thức.

Diêu Tuyết đưa điện thoại di động cho anh, Mạnh Giang Thiên để trong túi cũng sắp quên mất.

"Mạnh Giang Thiên, tôi ở trên bệ cửa sổ nhà cậu." Mạnh Giang Thiên vừa mới nghe điện thoại, liền nghe thấy trong micro và ngoài cửa sổ đồng thời vang lên giọng Diêu Tuyết.

Mạnh Giang Thiên thoáng cái tỉnh táo nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên bệ cửa sổ, Diêu Tuyết dựa vào khung cửa, thanh tú động lòng người đứng đấy.

Dưới bệ cửa sổ là cả người Tiểu Hắc tia điện mang theo tia chớp, nhìn chằm chằm Diêu Tuyết.

"Cô tới đây làm gì?" Mạnh Giang Thiên đi tới bên cửa sổ, ném điện thoại cho Diêu Tuyết, lãnh đạm hỏi.

Không cần nghĩ cũng biết, Diêu Tuyết thông qua điện thoại di động tìm được anh, loại điện thoại này anh cũng quên mất.

Mèo đen thấy Mạnh Giang Thiên và Diêu Tuyết quen biết, thu hồi một thân sấm sét rồi chạy về phòng ngủ.

Diêu Tuyết luống cuống tay chân nhận lấy điện thoại di động, nhìn khuôn mặt đen xì của Mạnh Giang Thiên, cười cười nói: "Bây giờ điện thoại vệ tinh đều tra được vị trí của cậu, cậu đổi điện thoại di động nào cũng có thể tra ra. Trừ khi cậu không sử dụng điện thoại. Con mèo kia là gì thế? Nó là thú biến dị hả, vì sao nó lại đi theo các cậu?"

"Cô đến đây làm gì?" Diêu Tuyết đưa điện thoại di động cho Mạnh Giang Thiên, Mạnh Giang Thiên lạnh mặt không cầm, cùng lắm thì anh không sử dụng điện thoại.

Đối với vấn đề của Diêu Tuyết, Mạnh Giang Thiên càng không muốn trả lời.

"Quên đi, cậu không cần thì không cần. Miệng cậu còn chặt hơn con hàu." Diêu Tuyết bất đắc dĩ cất điện thoại di động.

"Mạnh Giang Thiên, cô ấy là ai?" trên sô pha Hách Nhân bị đánh thức, đi tới bên cạnh Mạnh Giang Thiên hỏi.

Chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Diêu Tuyết, ánh mắt Hách Nhân nhìn về phía Mạnh Giang Thiên dần dần quỷ dị.

"Cô ta là dị năng giả ở khu an toàn nơi này, Diêu Tuyết, là dị năng giả hệ không gian. Tôi không liên quan gì đến cô ta." Mạnh Giang Thiên cảnh cáo trừng mắt nhìn Hách Nhân.

Hách Nhân cười ha hả: "Có việc các cậu mau nói, lát nữa Thôi Tây Sinh đi ra, cậu cũng không tiện giải thích như vậy."

Mạnh Giang Thiên trợn trắng mắt, quay đầu nói với Diêu Tuyết: "Cô tìm tôi có chuyện gì?"

"Tôi đại diện cho khu an toàn của thành phố D cảm ơn cậu. Tuy ngày hôm qua cậu đi trước, nhưng sau khi người Thôi gia không còn, dị năng giả kia đầu hàng rất nhanh, cậu cũng giúp đỡ rất nhiều, cho nên, chú Trần để tôi đến cảm ơn cậu. Đây là quà cảm ơn, mở ra xem một chút đi." trong tay Diêu Tuyết cầm một cái hộp nhỏ bằng bàn tay đưa cho Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên không khách khí nhận cái hộp nhỏ, mở hộp ra thấy bên trong là hai viên tinh hạch mượt mà.

Một viên hệ gió, một viên lại là hệ không gian.

Tuy rằng chỉ có hai viên, nhưng hai viên tinh hạch này tròn trịa trong suốt, có kích thước bằng đậu xanh. Không giống như những tinh hạch cấp thấp mà chồn tuyết cho anh, gồ ghề, cái đầu còn nhỏ.

Dị năng phát ra dao động cũng rất mãnh liệt.

"Đây là tinh hạch cấp ba sao?" Mạnh Giang Thiên hỏi Diêu Tuyết.

Diêu Tuyết gật đầu: "Ừ, đây là tìm được từ Thôi gia. Tổng cộng cũng chỉ có tám viên, chú Trần cho cậu hai viên. Vốn hệ không gian này chú Trần cho tôi, nhưng tôi cầm cũng vô dụng, lại không thể ăn nó thăng cấp. Tôi thích viên hệ cây cho cậu, tôi cảm thấy viên tinh hạch hệ cây kia ngửi rất thoải mái, nên cùng cậu đổi. Cậu không phiền đâu, phải không?"

Diêu Tuyết hỏi Mạnh Giang Thiên, còn chưa đợi Mạnh Giang Thiên trả lời, Diêu Tuyết lại nói: "Cậu để ý cũng vô dụng, tôi sẽ không đưa tinh hạch hệ cây cho cậu."

"Cô thích là tốt rồi, cảm ơn." Mạnh Giang Thiên thu tinh hạch, hệ cây cùng hệ không gian để cho anh chọn, anh sẽ không chút do dự chọn hệ không gian.

"Không cần khách khí như vậy, chú Trần hào phóng như thế, cũng không phải không có mục đích. Còn nhớ tôi đã nói với cậu chuyện zombie có trí tuệ không? Chúng tôi cũng chỉ hy vọng sau này nếu thành D gặp phiền toái, hy vọng cậu có thể trở về hỗ trợ. Lần này lập công, dị năng giả cũng tổn thất rất nhiều." Diêu Tuyết nói rõ, lại đưa điện thoại cho Mạnh Giang Thiên.

Mạnh Giang Thiên có chút do dự, bắt người tay ngắn, có việc anh sẽ giúp, nhưng điện thoại di động thật sự anh không muốn lấy.

"Tuổi không lớn, ngược lại tính cảnh giác rất cao. Nhiều dị năng giả đều đang sử dụng điện thoại vệ tinh, rất nhiều người còn phải có định vị mới sử dụng. Ở trong tự nhiên, nếu có điện thoại di động định vị, cũng có thể kịp thời tìm được vị trí của cậu. Nếu thật sự cậu không muốn bị chúng tôi biết vị trí, có thể tắt máy. Chờ đến khi cậu đến nơi an toàn thì bật máy. Nếu cậu còn không cầm, vậy thì trả cho tôi một viên tinh hạch."

Diêu Tuyết thấy vẻ mặt Mạnh Giang Thiên vẫn là chống cự, vươn tay muốn lấy tinh hạch.

Mạnh Giang Thiên lật tay, tinh hạch trong hộp ném hết vào trong không gian của mình.

Suy nghĩ một chút, vẫn nhận lấy điện thoại di động, ấn nút tắt máy, cũng ném vào trong không gian.

"Kế tiếp cậu muốn đi đâu, có muốn đến khu an toàn của chúng tôi chơi một chút không? Giường nhà tôi mềm hơn nhiều so với ở đây." Quà cũng tặng, Mạnh Giang Thiên cũng nhận điện thoại di động, Diêu Tuyết hoàn thành nhiệm vụ, lại nhịn không được trêu chọc Mạnh Giang Thiên.

"Không cần, không có việc gì thì không tiễn." Mạnh Giang Thiên thờ ơ, lạnh lùng đuổi người.

Hơi thở của Thôi Tây Sinh trốn sau cửa, lúc này nói sai một câu, sẽ là một phen mâu thuẫn gia đình.

"Vẫn vô tình như vậy, được rồi, chị còn có việc, đi trước." Diêu Tuyết vén tóc, xoay người muốn đi.

Mạnh Giang Thiên nhớ tới một chuyện, gọi Diêu Tuyết lại: "Chờ một chút."

"Hả? Thế nào, nghĩ thông suốt nên muốn cùng chị về nhà à?"

"Không gian của cô có thể đặt vật sống không?" Mạnh Giang Thiên trực tiếp hỏi.

"Đặt vật sống? Có lẽ đẳng cấp cao có thể. Bây giờ không gian của tôi không có không khí không có lực hấp dẫn, cùng với không gian bên ngoài không giống nhau. Sao cậu lại hỏi vậy, không gian của cậu có thể đặt sinh vật sống?"

"Không thể, cô có thể rời đi, đi thong thả không tiễn."

"Cậu lãnh khốc, cậu vô tình, cậu cố tình gây sự." Diêu Tuyết không làm dáng người phụ nữ càng ốm càng đẹp nữa, giả tạo đột nhiên biến mất.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

24/9/2021

#NTT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »