Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Lượt đọc: 11309 | 6 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »
Chương 1
Cha qua đời, nương tái giá

❊ ❊ ❊

Mùi vị mặn chát ẩm ướt xộc vào mũi, gió biển mang theo hơi nước đẩy cửa gỗ thổi vào phòng. Gió biển đem lại chút mát lạnh ngắn ngủi rồi vội vàng lướt qua để lại bầu không khí nóng ẩm, dính dấp như một tấm mạng nhện siết c.h.ặ.t lấy con người.

Tề Hải Châu khó chịu nhíu mày, cố sức mở mí mắt nặng trĩu ra. Nàng cảm giác bên cạnh có người đang đứng, trong phòng lại lục tục vang lên vài tiếng bước chân kèm theo đó là tiếng khóc nỉ non khiến người ta vô cùng phiền lòng.

“Nương...”

Đông Châu khóc đến sưng cả mắt liếc nhìn nam nhân đang đứng ngoài sân, nàng kéo lấy góc áo của phụ nhân, lí nhí nói:

“Nương, người có thể đừng đi được không?”

Phụ nhân kia không lên tiếng, chỉ giơ tay móc từ trong tay áo ra mấy khối bạc vụn nhét xuống dưới gối đầu. Ở khoảng cách gần, nhìn thấy hai hàng nước mắt chảy xuống từ khóe mắt của nữ nhi sắc mặt vàng vọt, gầy gò nằm trên giường làm bà khó nén được nỗi chua xót. Bà cố nén tiếng nấc nghẹn rút tay ra rồi nắm lấy bàn tay của đại nữ nhi.

“Hải Châu, nương đành phó thác Đông Châu và Phong Bình cho con. Vu thúc của con chỉ đồng ý cho ta mang theo một đứa nhỏ đi cùng mà thôi.”

Tề Hải Châu không điều khiển được thân thể, trong đầu là một mớ hỗn độn, nỗi buồn khổ và thương tâm đan xen nửa tỉnh nửa mê. Nghe được câu nói ấy nàng gật đầu theo bản năng, ngay sau đó bàn tay liền bị buông ra.

“Nương, ô ô ô... Người đừng đi...”

Tiếng bước chân rời đi, tiếng khóc gọi của tiểu hài t.ử đuổi theo tiếng bước chân hỗn loạn chạy ra ngoài. Người trên giường cũng mở bừng mắt, nước mắt nơi khóe mi chưa khô nhưng trong đáy mắt lại chẳng còn chút bi thương nào.

Tề Hải Châu mờ mịt nhìn trần nhà, thân thể nặng nề như vừa trải qua một trận đại chiến, mệt mỏi rã rời nằm trên giường không động đậy nổi. Thế nhưng bên trong cơ thể lại đột nhiên nhẹ bẫng, cảm giác trôi nổi mất kiểm soát trước đó dần biến mất, đầu óc trở nên thanh tỉnh và chân thực lạ thường.

Cửa gỗ khép hờ, ánh nắng ch.ói chang chiếu vào khiến người ta theo bản năng nheo mắt lại. Ánh mắt nàng di chuyển lên trên, nhìn thấy vách đá khô ráo với những góc cạnh thô ráp, vẫn còn lưu lại dấu vết mài giũa màu xám xanh, mái nhà lợp cỏ tranh rủ xuống vài cọng cỏ khô màu nâu vàng. Từng bức tranh ký ức dĩ vãng được lật giở, Tề Hải Châu ý thức rõ ràng rằng nàng đã mượn xác hoàn hồn sống lại một lần nữa. Cơn hôn mê trước đó hẳn là do ý thức tàn lưu của nguyên chủ đang giãy giụa.

Tiếng khóc xé gan xé ruột ngoài sân làm Tề Hải Châu giật mình hoàn hồn. Nàng chống tay ngồi dậy nhìn cái chân phải sưng đỏ, giọng khản đặc gọi với ra ngoài:

“Đông Châu, Phong Bình.”

Không ai lên tiếng cũng chẳng có ai đi vào, tiếng khóc bên ngoài ngày càng xa, Tề Hải Châu đoán chừng hai đứa nhỏ đã đuổi theo mẫu thân chạy đi xa rồi. Nàng gian nan dịch cái chân bị thương xuống đất rồi vịn tường nhảy ra cửa. Xuyên qua cánh cổng sân rộng mở, nàng thấy một chiếc thuyền gỗ đang theo đường sông đi xa. Bên bờ sông, hai đứa nhỏ bị người ta ngăn lại đang khóc lóc lăn lộn trên mặt đất.

Cuối sông chính là biển, biển rộng mênh m.ô.n.g sóng nước lấp lánh vô tận. Nước sông nước biển trong vắt, gió mang hương vị mặn mòi tươi mới không giống cái mùi ô nhiễm hôi thối ở kiếp trước. Tề Hải Châu ngạc nhiên xen lẫn tham lam nhìn thêm vài lần, mãi cho đến khi hai đứa trẻ đang gào khóc khản cổ kia được người ta nửa ôm nửa kéo trở về thì nàng mới thu hồi tầm mắt.

“Hải Châu, con còn sốt không?”

Tề A Nãi (bà nội Tề) hỏi.

“Đã hạ sốt rồi.” Hải Châu cạy cục đất trên tường, nghiêng người rũ mắt nói với hai đứa nhỏ: “Đừng khóc nữa, nương sẽ còn quay về thăm chúng ta.”

“Bà ấy sắp có nhà mới, đều không cần chúng ta nữa rồi, có quay về thăm chúng ta thì ích lợi gì.” Đông Châu lại rơi nước mắt, nhìn thấy vết thương dữ tợn trên đùi tỷ tỷ liền hiểu chuyện đi tới đỡ lấy nàng, mang theo chút tức giận nói: “Bà ấy không cần muội, muội cũng không cần bà ấy. Sau này muội coi như nương đã chết ở trong biển rồi.”

Tề Hải Châu nghe vậy giơ tay vỗ nhẹ nàng một cái trách mắng:

“Không được nói bậy.”

Đông Châu quay đầu đi, vẻ mặt không phục.

“Được rồi, hai tỷ muội các con đừng cãi nhau nữa.” Tề A Nãi giữ c.h.ặ.t đứa tôn t.ử đang quấy khóc, vẻ mặt có chút kiệt sức, “Đông Châu, đỡ tỷ con vào nhà nằm đi, cẩn thận vết thương trên đùi lại nứt ra. Phong Bình, con đi múc cho đại tỷ bát nước.”

Trên mặt sông không còn thấy bóng dáng chiếc thuyền gỗ, người đã đi rồi thì không thể nào quay lại nữa. Đông Châu và Phong Bình dập tắt ảo tưởng, ủ rũ nghe theo chỉ huy.

Trưởng t.ử đã mất, thứ t.ử nằm liệt giường, Tề A Nãi v**t v* chiếc thuyền nát gác dựa vào tường trong sân mà thất thần một lát rồi cố vực dậy tinh thần vào nhà nói với Hải Châu:

“Nương con có mang về một túi gạo, con ở nhà lo dưỡng thương cho tốt và trông chừng hai đứa nhỏ, có việc gì thì bảo Đông Châu qua gọi ta.”

Chỉ trong ngắn ngủi một tháng mà tóc của lão thái thái đã bạc trắng, lưng cũng còng xuống. Đã có tuổi rồi mà còn phải nuôi sống đứa nhi t.ử nằm liệt giường và đứa tôn t.ử đang tập tễnh học đi, đúng là người có số mệnh khổ. Hải Châu bảo Đông Châu múc hai gáo gạo cho lão thái thái mang về:

“Bà cũng đừng ăn uống tằn tiện quá, đợi vết thương trên chân con lành lại thì con sẽ đi bắt hải sản, trong nhà sẽ không thiếu cái ăn đâu.”

Tề A Nãi lau khóe mắt nhận lấy gạo rồi nói:

“Con cứ giữ gìn sức khỏe cho ta nhờ, con mà xảy ra chuyện gì nữa thì ta biết ăn nói sao với nương con đây.”

Hải Châu cười cười không giải thích nhiều, nàng không phải đang cậy mạnh. Kiếp trước nàng vốn gắn liền với sông nước, tuy chết trong miệng quái ngư nhưng Linh Trạch Châu trong cơ thể cũng đi theo nàng đến đây. Có nó, nàng có thể hô hấp dưới nước, việc lặn ngụp đ.á.n.h bắt ở vùng biển gần bờ chỉ là chuyện nhỏ.

Ngoài phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại, Hải Châu gọi lớn:

“Đông Châu? Phong Bình?”

Hai đứa nhỏ bước nhanh chạy vào:

“Sao thế? Chân tỷ đau lắm phải không?”

Nàng sợ hai đứa nhỏ nhân lúc không ai chú ý lại chạy đi tìm nương, Hải Châu thấy Phong Bình dụi mắt. Nàng duỗi thẳng chân dịch vào phía trong giường rồi nói:

“Lên đây ngủ với ta một lát, ta vẫn còn hơi khó chịu.”

Phong Bình còn nhỏ chưa đầy bốn tuổi, vừa khóc một trận xong cũng đã mệt. Không có nương, đại tỷ chính là chỗ dựa của cậu bé. Nó đá văng giày bò lên giường, cẩn thận tránh cái chân bị thương rồi rúc vào người đại tỷ ngủ.

Đông Châu thì không ngủ được. Nàng chín tuổi, đang ở cái tuổi cái hiểu cái không lại hay suy nghĩ nhiều. Nằm trên giường nhớ tới biến cố trong nhà, nước mắt liền không kìm được mà tuôn rơi.

Hải Châu thầm thở dài một hơi, vươn tay ôm lấy vai tiểu cô nương, gượng gạo an ủi:

“Đừng khóc, đại tỷ sẽ ở bên cạnh, cùng các muội trưởng thành.”

“Muội nhớ cha.” Sợ đ.á.n.h thức đệ đệ, Đông Châu không dám khóc thành tiếng, c.ắ.n mu bàn tay nói: “Nếu cha không chết thì tốt biết mấy.”

Một tháng trước, Tề phụ và Tề nhị thúc muốn tranh thủ trước khi cấm biển mà đ.á.n.h bắt thêm ít cá bán. Hai người mạo hiểm dong thuyền ra vùng biển gần bờ vào một ngày sóng yên biển lặng. Không ngờ gặp phải mạch nước ngầm làm thuyền lật, Tề phụ chết đuối mất mạng, Tề nhị thúc bị sóng đ.á.n.h vào đá ngầm, tuy nhặt lại được một cái mạng nhưng xương sống lại gãy, người nằm liệt trên giường, ăn uống tiêu tiểu đều phải nhờ mẹ già chăm sóc.

Họa vô đơn chí, nửa tháng trước nguyên chủ chờ khi thủy triều xuống liền đi ra bãi bùn rừng đước bắt hải sản, dẫm phải rắn biển rồi ngã vào đá ngầm, đùi phải bị vỏ hàu sắc bén cứa vài đường sâu hoắm. Nương của nguyên chủ dốc hết của cải mới giải được nọc rắn nhưng tiểu cô nương lại không chống lại được những cơn sốt cao liên miên, tuổi còn nhỏ đã hương tiêu ngọc vẫn.

Trên eo có một bàn tay đặt lên, Hải Châu theo bản năng định né tránh, cúi đầu nhìn thấy cậu bé đang ngủ mà môi vẫn trề ra vẻ mặt mếu máo chực khóc. Nàng thả lỏng động tác cứng đờ người để nó ôm.

Thôi được rồi, mượn thân xác nguyên chủ để sống lại thì thay người ta nuôi nấng đệ muội cũng là lẽ thường tình.

Vết thương trên đùi đau nhức khó chịu, Hải Châu muốn ngủ cũng không ngủ được, đành phải nằm yên nhắm mắt dưỡng thần ôn tập ký ức mà nguyên chủ để lại. Hai người trùng tên trùng họ, khi nàng ở dị thế đã hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, bôn ba bên ngoài nhiều năm nên có đủ khả năng tự nuôi sống bản thân. Còn nguyên chủ, tiểu cô nương mười ba tuổi này nơi đi xa nhất chính là bến tàu cách nhà hơn ba mươi dặm, việc thường làm nhất là chờ thủy triều xuống thì cùng người trong thôn đi bắt hải sản, thời gian còn lại là ở nhà chăm sóc đệ đệ muội muội, cuộc sống trôi qua đơn giản nhưng cũng vui vẻ.

Mặt trời lên cao, người trong thôn đi bắt hải sản đã trở về. Ngoài phòng có tiếng nói chuyện, trong không khí mùi vị mặn mòi càng thêm đậm đặc.

“Hải Châu? Đông Châu?”

Hải Châu nghe thấy ngoài cửa có người gọi, nàng ngồi dậy lên tiếng. Đông Châu nằm phía ngoài cũng tỉnh mơ màng xuống giường xỏ giày đi ra ngoài.

“Đại tỷ…” Phong Bình tỉnh dậy nhớ ra nương đã rời đi, ôm gối đầu bĩu môi khóc nấc lên: “Đệ muốn đi tìm nương.”

“Đợi vết thương trên chân ta lành lại sẽ đưa các đệ đi tìm nương, đừng khóc nữa.”

Hải Châu nhìn mấy góc bạc vụn dưới gối đầu, chỗ bạc này chắc là tiền sính lễ tái giá của người phụ nhân xinh đẹp kia để lại. Số bạc này để nuôi sống ba đứa con, còn bà ấy thì mang theo đứa con trai út đang còn ẵm ngửa đi.

“Tỷ, Ngũ Đường thúc mang cho một giỏ hàu sống và hai con cá nhỏ.” Đông Châu ở ngoài phòng nói vọng vào, “Muội đi nấu cơm đây, hàu sống nấu cháo được không?”

Số cá tôm này là do từ đường của gia tộc đưa tới. Người đi bắt hải sản và người ra khơi đ.á.n.h cá đều sẽ nộp lên một phần cá dùng để nuôi dưỡng trẻ mồ côi trong thôn. Mẫu thân của nguyên chủ tái giá cũng có một phần nguyên nhân này, một góa phụ không dám ra biển đ.á.n.h cá như bà không thể nuôi sống nổi bốn đứa con. Bà đi rồi, người trong tộc sẽ tự khắc chiếu cố những đứa trẻ không có phụ mẫu.

Ngoài phòng vang lên tiếng vo gạo, Hải Châu xách cái chân bị thương vịn tường nhảy lò cò ra ngoài. Bên bờ biển sóng to gió lớn, hơi nước lại nhiều, nhà cửa trong thôn đều được xây bằng đá, khe hở trát bằng bùn cát nhìn không đẹp mắt lắm nhưng lại đủ bền chắc. Ngoài phòng ánh mặt trời nóng rực, vừa ra khỏi nhà đá, cẳng chân trần trụi bị phơi nắng đến rát.

“Tỷ, tỷ về phòng nằm đi, để muội nấu cơm cho.”

Đông Châu nhóm lửa, đứng dậy định qua đỡ nàng vào phòng.

Hải Châu xua tay, nàng tập tễnh ngồi xuống chiếc ghế ở cửa, một mắt nhìn về phía đại dương mênh m.ô.n.g xa xăm, một mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn chậu nước đựng những con hàu sống tươi rói, ngửi mùi thôi đã thấy ngon rồi. So với thứ này thì những thứ nàng ăn kiếp trước chẳng khác nào rác rưởi.

“Tỷ, ăn một cái không?”

Đông Châu vừa cạy vỏ hàu vừa hỏi.

“... Không được không được.” Hải Châu nuốt nước miếng, liếc nhìn vết thương sưng bóng loáng trên đùi nói: “Trước khi vết thương lành ta không được ăn mấy thứ này, buổi trưa ta ăn cháo trắng thôi.”

“Đút cho tiểu đệ một cái đi.”

Nàng nói thêm.

Phong Bình ngồi xổm ở cửa, ngẩng đầu mong ngóng nhìn ra con sông ngoài sân, hễ có thuyền đi qua là cậu bé lại vươn dài cổ nhìn, đối với con hàu sống đưa đến tận miệng thì nhíu mày từ chối, nó không thích ăn.

“Nương sẽ không trở về nữa đâu, đệ có nhìn mòn cả mắt cũng chẳng thấy người.”

Đông Châu tự mình ăn hết miếng thịt hàu, hừ mũi nói.

--

Hết chương 1.

Ngôn Tình, Linh Dị, Xuyên Không, Khác
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400 Chương 401 Chương 402 Chương 403 Chương 404 Chương 405 Chương 406 Chương 407 Chương 408 Chương 409 Chương 410 Chương 411 Chương 412 Chương 413 Chương 414 Chương 415 Chương 416 Chương 417 Chương 418 Chương 419 Chương 420 Chương 421 Chương 422 Chương 423 Chương 424 Chương 425 Chương 426 Chương 427 Chương 428 Chương 429
Tiến »