Quách Trọng Khánh ra chiêu trước, thân mình hơi khom, thanh hoành đao trong tay chém mạnh về phía bụng dưới của Quách Tống, tốc độ nhanh như chớp giật.
Quách Tống nheo mắt, lúc nãy khi Quách Trọng Khánh đấu với Lương Văn, tốc độ rõ ràng chậm hơn bây giờ rất nhiều. Hắn lại đang cố tình giấu nghề, mình quả nhiên đã xem thường đối thủ rồi.
Quách Tống lùi lại một bước, Quách Trọng Khánh chém hụt, nhưng mũi đao vừa chuyển hướng đã từ dưới hất ngược lên trên. Sự chuyển biến nhanh chóng cùng lối đánh đơn giản, gọn gàng khiến người xem phải kinh ngạc không thôi.
Quách Tống hoàn toàn dẹp bỏ sự khinh địch, buộc phải vung đao đỡ lại. "Đoàng!" một tiếng vang lớn, mượn lực từ cú đỡ này, hắn lại lùi thêm nửa thước, tránh được nguy cơ bị chém trúng bụng.
Quách Trọng Khánh liên tiếp chém hai đao trái phải, thân mình lại đang lùi về phía sau, phô diễn trọn vẹn thế nào gọi là vừa tấn công vừa rút lui.
Thần sắc Quách Tống trở nên nghiêm nghị. Hắn vốn tưởng đao pháp của Quách Trọng Khánh là luyện từ quân đội, giờ mới biết mình đã sai. Quách Trọng Khánh có nền tảng rất vững chắc, chắc chắn đã có võ nghệ cao cường từ trước khi tòng quân, chỉ là quân đội đã giúp võ nghệ của y thăng hoa, chuyển từ rườm rà sang tinh giản.
Đao pháp của y giản lược hoàn toàn khác với Ngô Chinh. Từ cú chém ngang chuyển sang hất ngược lên, sự kết nối uyển chuyển và tốc độ chuyển đổi nhanh đến thế, nếu không có nền tảng võ học thâm hậu thì không thể làm được.
Quách Tống không còn coi thường đối thủ nữa, hắn quát lớn một tiếng rồi chém một đao từ trên xuống, tựa như phong vân hội tụ, khí thế bi tráng, sát khí bao trùm khắp bốn phía khiến Quách Trọng Khánh không còn đường lui, ngoài việc đỡ cứng thì không còn cách nào khác.
Khóe miệng Quách Trọng Khánh lộ ra một nụ cười lạnh. Quách Trì chính là bại dưới chiêu này sao?
Thế nhưng nụ cười lạnh của y nhanh chóng biến thành kinh ngạc. Y cũng nhận ra đây là đao pháp "đại đạo hóa giản" của đối phương, đơn giản đến cực hạn nhưng lại khiến y không thể né tránh. Dù có tránh thế nào cũng phải đối mặt với đao này. So ra, cứng đối cứng lại là cách hiệu quả nhất, tốn ít sức nhất. Đây mới chính là tinh túy trong chín thức Kiếm Khí của Quách Tống, bất kể đối phương đối phó ra sao, cuối cùng đều sẽ nhận ra đỡ cứng mới là chiêu thức hiệu quả nhất.
"Đến hay lắm!"
Quách Trọng Khánh lùi chân trái, giơ đao đỡ lại. "Đoàng!" một tiếng vang lớn, hai đao va chạm, lực mạnh khiến Quách Trọng Khánh lùi liền ba bước. Không đợi y đứng vững, đao thứ hai của Quách Tống đã chém ngang tới, tốc độ nhanh như điện xẹt. Quách Trọng Khánh không thể né tránh, nhưng không ngờ y đã sớm đoán được sẽ có đao thứ hai, y vốn không định đứng vững mà thuận thế lăn người sang trái, Quách Tống chém hụt.
Quách Tống vung đao hất lên, thân mình lại lộn ngược ra sau, cũng dùng tấn công làm phòng ngự để kéo dãn khoảng cách. Đây là lần đầu tiên hắn thất thủ, trong lòng không khỏi kinh ngạc, hắn nhận ra mình quả thực đã hơi xem nhẹ võ giả trong thiên hạ rồi.
Quách Trọng Khánh lăn ra xa một trượng, không đứng dậy mà quỳ một gối trên mặt đất, người nghiêng về phía trước, tích tụ sức mạnh như một con săn đuổi.
Hai chiêu liên hoàn này, tấn công đặc sắc, né tránh cũng quỷ dị vô cùng, dưới đài vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng rộn ràng.
Quách Trọng Khánh lao lên như tên bắn, đao trong tay chém ra hơn hai mươi nhát trong chớp mắt, hàn quang sắc lạnh, mỗi đao đều nhắm vào yếu huyệt đối phương, đồng thời phong tỏa đường tấn công của đối thủ.
Quách Tống nhảy vọt lên, làm một động tác không thể tin nổi: Hắn dùng một tay chống đao ngang lên đài gỗ, mượn lực này mà thân hình bay bổng lên không.
"Đoàng!" Quách Trọng Khánh chém mạnh một đao vào đao của Quách Tống. Quách Tống mất đà từ trên không rơi xuống, nhưng chân lại kẹp chặt cổ Quách Trọng Khánh hất ra sau. Quách Tống ngã mạnh lưng xuống đài gỗ, nhưng Quách Trọng Khánh lộn một vòng, dù tiếp đất đứng vững nhưng người đã ở bên dưới đài gỗ.
Nếu là giao chiến trên chiến trường, chiêu này rõ ràng Quách Tống đã chịu thiệt. Nhưng hiện tại là thi đấu, có quy tắc hạn chế, rơi khỏi đài gỗ tức là thua. Quách Tống đã tận dụng cái thiệt của mình để hất văng Quách Trọng Khánh khỏi đài.
Đệ tử họ Quách lập tức vang lên tiếng thở dài tiếc nuối.
Quách Trọng Khánh giơ tay lên: "Ta thua rồi!"
Thực tế trong lòng y hiểu rõ, nếu trên chiến trường thì y đã tử trận rồi. Lúc Quách Tống kẹp cổ y, chỉ cần xoắn mạnh chân một cái là cổ y sẽ gãy lìa ngay lập tức.
Đệ tử nhà họ Lương reo hò nhảy cẫng, trên mặt Lương Hội Hà lộ ra nụ cười an lòng. Viện binh của Lương Gia Bảo thắng hai trận, viện binh đối phương thắng một, Lương Gia Bảo đã chiếm thế thượng phong.
Thực tế, khi Quách Giáng lên sân, Lương Hội Hà đã biết hôm nay khả năng thắng của Lương gia tăng lên. Quách Trì lại để đệ tử mạnh nhất nhà họ Quách lên trận đầu tiên, chẳng phải hơi lãng phí sao?
Quách Trọng Khánh bước xuống sân, hổ thẹn nói: "Đối phương quá mạnh, không thể giành chiến thắng."
Quách Trì vỗ vai y an ủi: "Chiêu cuối cùng của hắn thực chất là một cái bẫy, quả thực rất khó né."
Quách Trọng Khánh lắc đầu: "Kỳ thực đó không phải bẫy, mà là vấn đề ai đoán địch đi trước. Ta tính hai bước, hắn lại tính ba bước. Ta lơ là quy tắc nên tâm phục khẩu phục."
"Ngươi nói đúng, hắn không chỉ võ nghệ cao cường mà mưu lược cũng rất thâm sâu, là một kỳ tài hiếm có."
Quách Trọng Khánh im lặng một lát rồi nói: "Theo lý ta không nên nói nhiều, nhưng ta vẫn thấy rất tiếc, đáng lẽ hắn nên đại diện cho nhà họ Quách xuất chiến."
Quách Trì thở dài thườn thượt, ông còn biết nói gì nữa đây?
Quách Trọng Khánh cũng nhận ra mình không nên nhiều lời, y trầm tư hỏi: "Hôm nay nhà họ Quách còn mấy phần hy vọng?"
Quách Trì suy nghĩ một chút rồi đáp: "Ta cho rằng vẫn còn sáu phần."
"Quách Lượng có lẽ kinh nghiệm còn chưa đủ!"
Quách Trì cười nhạt: "Kinh nghiệm không quan trọng, nó là kỳ binh ta đã mai phục, tin rằng nó sẽ không làm ta thất vọng."
---❊ ❖ ❊---
Trận thứ tư là Lương Vũ đấu với Quách Lượng. Quách Lượng là đệ tử trẻ tuổi nhất trong đội hình Quách Gia Bảo, mới mười sáu tuổi, cũng là một thứ tử. Đây là lần đầu tiên nó tham gia võ hội, nhưng thể hiện không lý tưởng lắm. Trong vòng đầu đấu với Từ Gia Bảo, nó là người thứ ba ra sân, đối thủ lại là một đệ tử dự bị của Từ Gia Bảo.
Từ Gia Bảo là đội yếu nhất trong các đội tham gia, năm nào cũng đứng bét bảng, họ chỉ tham gia để kiếm chút tài nguyên. Mọi người đều nghĩ Quách Tống chắc chắn sẽ thắng cả ba trận quét sạch Từ Gia Bảo, ai ngờ Quách Lượng lại thua đệ tử dự bị của Từ Gia Bảo, hơn nữa là thua do kỹ thuật không bằng người chứ không phải thiếu kinh nghiệm.
Cho nên việc sắp xếp đội hình hôm nay, Quách Lượng lại lên trận thứ tư khiến đệ tử nhà họ Lương vui mừng khôn xiết. Thật không hiểu Quách Trì sắp xếp đội hình kiểu gì, để đệ tử mạnh nhất lên trận đầu, yếu nhất lên trận thứ tư, chẳng phải là ngược đời sao?
Không cần nói thêm, trận thứ tư là Lương Vũ ra sân, hôm nay Lương gia chắc chắn sẽ kết thúc trận đấu với tỉ số 3-1. Không chỉ Lương gia vui mừng, đệ tử họ Quách cũng bàng hoàng không thôi, sao lại là Quách Lượng? Họ đều tưởng trận thứ tư là Quách Cường lên sân, lần này nhà họ Quách thật sự không còn hy vọng gì nữa rồi.
Sắc mặt Quách Tống lại hơi nghiêm nghị, hắn lùi hai bước, ngồi xuống cạnh Lương Câu Nhi, khẽ ra hiệu gì đó trên cỏ.
"Tỉ võ bắt đầu!"
Quan trọng tài ra lệnh một tiếng, Quách Lượng quát lớn, vung kiếm lao lên, muốn giành thế tiên cơ. Nhưng khí thế của nó quá yếu, thậm chí còn yếu hơn cả Thi Đồng vài phần.
Nó mới mười sáu tuổi, thân hình gầy nhỏ, trông như một đứa trẻ.
Lương Vũ cười lạnh trong lòng, đến đệ tử dự bị của Từ Gia Bảo còn không đánh lại mà cũng đòi đấu với mình sao? Nhà họ Quách không còn ai rồi à?
Lương Vũ tùy ý vung kiếm đỡ, đúng lúc này, kiếm phong của Quách Lượng đột ngột thay đổi, không còn vẻ yếu ớt như lúc nãy nữa, kiếm pháp trở nên sắc bén vô cùng, nhanh như chớp giật.
Lương Vũ không kịp né tránh, bị hai kiếm chém trúng tay. Tay phải nó đau nhói, không cầm chắc trường kiếm, trường kiếm "loảng xoảng" rơi xuống đất. Quách Lượng thoắt cái đã lùi lại, thân hình nhanh nhẹn, đâu còn chút vẻ yếu ớt nào nữa.
Sân đấu lập tức im phăng phắc, không ai dám tin đệ nhất cao thủ của Lương gia là Lương Vũ lại bị đệ tử yếu nhất của đối phương đánh bại trong một chiêu. Lương Hội Hà kinh ngạc há hốc mồm, hồi lâu không khép lại được.
Quan trọng tài lập tức tuyên bố: "Trận thứ tư, nhà họ Quách thắng!"
Đệ tử nhà họ Quách lập tức reo hò nhảy cẫng, ai nấy đều vui mừng khôn xiết, đây quả là chiến thắng không thể ngờ tới.
Khóe miệng Quách Trì lộ ra vẻ đắc ý. Quách Lượng tuy là thứ tử nhưng Quách Trọng Khánh đã dạy nó suốt ba năm, rất trọng dụng nó, đặc biệt tiến cử cho ông, là vũ khí bí mật của nhà họ Quách.
Hôm qua ông bảo nó cố tình thua đệ tử dự bị của Từ gia chính là để hôm nay làm kỳ binh xuất chiến. Lương gia cứ tưởng ông sắp xếp đội hình bừa bãi sao?