Ví tiền, giấy tờ, điện thoại, giày bóng rổ, áo thi đấu... ừm, hình như không sót gì nữa! LeBron James lại dành thêm nửa tiếng đồng hồ để kiểm tra đồ đạc, sau khi xác nhận không sai sót gì mới bắt đầu xuất phát.
Nhờ vào sự phát triển của ngành hàng không Hoa Kỳ, anh đến Princeton vào lúc chập tối. Thế nhưng, sau khi lượn lờ trước cổng trường nửa ngày trời, anh mới sực nhớ ra một vấn đề then chốt: Chết tiệt, mình không có số điện thoại của Lữ Khâu Kiến! Phải liên lạc với cậu ta thế nào đây?
"Này, anh bạn, cậu có quen Lữ Khâu Kiến không?"
"Người anh em, cậu có biết Lữ Khâu Kiến đang ở đâu không?"
"Này ông bạn, chỉ cho tôi biết nhà thi đấu bóng rổ của trường các cậu nằm ở đâu được không?"
Cũng may đầu óc anh không đến nỗi tệ, nghĩ ra cách đến nhà thi đấu bóng rổ để tìm Lữ Khâu Kiến. Nhờ sự chỉ dẫn của những sinh viên nhiệt tình, cuối cùng anh cũng đến được Nhà thi đấu trong nhà Jadwin.
Vãi thật, sao cửa chính lại đóng chặt thế kia! James, người vẫn chưa ăn tối, nhìn cánh cửa đóng kín của nhà thi đấu mà muốn khóc không ra nước mắt. Mùa giải NCAA năm nay đã kết thúc, ngay cả huấn luyện viên Thompson cũng đã chuyển sang Đại học Georgetown, huấn luyện viên mới thì chưa đến nơi, các thành viên thì người tốt nghiệp đã đi hết, đội Princeton Tigers giờ đã không còn tập trung huấn luyện nữa rồi!
Thôi bỏ đi, mai quay lại vậy! James đáng thương xoa xoa cái bụng, lủi thủi rời khỏi cổng trường, tìm một khách sạn để nghỉ lại, mang theo tâm trạng vô cùng u uất mà chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, hành trình tìm kiếm Lữ Khâu Kiến lại bắt đầu. Nhà thi đấu trong nhà Jadwin vẫn khóa cửa im lìm. Anh đi dạo vài vòng trong trường, cuối cùng cũng tìm thấy mấy sân bóng rổ ngoài trời, đến đó hỏi thăm thử xem sao!
"Này anh bạn, các cậu có biết tìm Lữ Khâu Kiến ở đâu không?", sau khi liếc nhìn trình độ của mấy người đang thi đấu trên sân, James bĩu môi khinh khỉnh, vỗ vai người đàn ông da đen cao ngang ngửa mình đứng bên cạnh.
"Hửm? Cậu tìm cậu ta làm gì?", Patrice quay đầu đánh giá người mới đến. Mẹ kiếp, vóc dáng nhìn còn vạm vỡ hơn cả mình! Thằng cha này ăn gì mà lớn thế không biết?
"Cậu quen cậu ấy à?", James mừng rỡ hỏi, cuối cùng cũng hỏi đúng người rồi, anh vội vàng nói, "Tôi đến tìm cậu ấy đấu bò một chọi một! Tìm cậu ấy ở đâu đây?"
"Đấu bò? Cậu thuộc trường nào thế?", Patrice thấy người trước mắt trông có vẻ hơi quen mắt, nghĩ một lát rồi hỏi, "Có phải tôi từng gặp cậu ở giải NCAA không? Nhìn hơi giống tiền phong chính (PF) năm cuối của Berkeley đấy!"
"Trường trung học St. Vincent-St. Mary!", James sa sầm mặt mày, mẹ kiếp, mình trông già thế sao? "Năm nay tôi mới tốt nghiệp trung học! Tôi là LeBron James! Cậu chưa từng nghe tên tôi à?"
"À há! Thì ra cậu là thiên tài trung học đó hả!", Patrice cuối cùng cũng nhớ ra người trước mặt là ai, "Có phải vì chuyện trên báo gần đây không? Cậu yên tâm đi, cậu ta sẽ không tham gia kỳ tuyển chọn (Draft) để cạnh tranh vị trí số 1 với cậu đâu!"
"Tôi tìm cậu ấy đấu bò không liên quan gì đến vị trí số 1 cả!", James vẫn cứng miệng, lúc này anh cũng nhận ra Patrice, "Cậu có vẻ là cầu thủ nội tuyến của đội Tigers, tôi từng xem trận chung kết NCAA!"
"Chính là tôi!", Patrice cười đắc ý, hoàn toàn không nhận ra James thực chất còn chẳng biết tên mình là gì, "Muốn đấu bò với Lữ cũng không phải không được, nhưng cậu phải đánh bại tôi trước đã!", khoảng thời gian sau trận chung kết này không có trận đấu nào, rảnh rỗi đến mức xương cốt sắp gỉ sét rồi, vừa hay thử xem cân lượng của thiên tài trung học này thế nào!
"Cậu á?", James hất cằm nhìn lướt qua Patrice, đấu với cậu thì hạ thấp thân phận quá! Nhưng nếu không có cậu ta thì mình thực sự không biết phải tìm Lữ Khâu Kiến ở đâu. Anh tiện tay ném ba lô xuống, bắt đầu làm nóng người, "Được thôi, năm trái phân thắng bại, cậu đi dọn sân đi!"
Patrice vẫn có uy tín khá cao trên sân bóng rổ Princeton, không tốn bao nhiêu công sức đã dọn xong một nửa sân, và rồi... rồi không còn rồi nữa. Anh đã thực sự cảm nhận được thể chất biến thái của James, ngoại trừ trái đầu tiên may mắn ném trúng ra thì không thu hoạch được gì, bị James đánh bại với tỷ số 5:1.
"Đi thôi, tôi dẫn cậu đi tìm cậu ấy!", Patrice uất ức đến mức muốn đập đầu vào tường, tại sao mình lại chủ động đề nghị đấu tay đôi với cậu ta cơ chứ, phen này mất mặt hết rồi! Không được, lát nữa phải để Lữ dạy cho cậu ta một bài học mới được!
Thì ra chủ lực của đội vô địch NCAA cũng chẳng ghê gớm gì! James lại càng thêm tự tin vào việc đánh bại Lữ Khâu Kiến, hưng phấn đi theo Patrice về phía ký túc xá!
"Lữ, cậu nhất định phải báo thù cho tôi đấy!", Lữ Khâu Kiến đang ngồi trước máy tính chuẩn bị làm việc thì bị anh lôi dậy.
Đây là làm cái gì vậy? Chưa kịp hiểu chuyện gì thì James đã nhảy ra từ phía sau, "Lữ, tôi là LeBron James, tôi muốn đấu bò với cậu!"
Vãi thật, mình đã lâu lắm rồi không chơi bóng rổ! Gần đây toàn chạy bộ rèn luyện sức khỏe thôi! Thế nhưng dù cậu có giải thích thế nào cũng không thể khiến James từ bỏ ý định đấu tay đôi với mình.
Người thỏa hiệp cuối cùng vẫn là Lữ Khâu Kiến, "Được rồi! Nhưng chúng ta nên đến nhà thi đấu thì hơn! Patrice, cậu đi lấy chìa khóa đi, chỉ có cậu mới vào được thôi, những người khác thì đừng gọi!" Dù sao cũng phải giữ chút thể diện cho James chứ!
"Không thành vấn đề! Tôi gọi cho quản lý ngay đây!", Patrice dẫn hai người họ đi bộ về phía Nhà thi đấu trong nhà Jadwin, dọc đường không ngừng đấu khẩu với James mà hoàn toàn không phát hiện ra có hai kẻ hành tung khả nghi đang bám theo sau.
Đến nhà thi đấu, lấy chìa khóa từ chỗ quản lý, ba người vào trong rồi đóng cửa lại, sau đó bật đèn lên. Lúc này hai kẻ kia cũng đuổi kịp, thấy cửa đóng lại thì lập tức sốt ruột, vòng quanh nhà thi đấu một vòng, cuối cùng vẫn chỉ có thể quay lại cửa trước tìm quản lý, dùng vài tờ đô la để cạy cửa sau.
Khi họ dựng xong thiết bị thì James và Lữ Khâu Kiến đã khởi động xong xuôi. Lữ Khâu Kiến cầm bóng bằng một tay đứng ở đỉnh vòng cung, "Mười trái phân thắng bại, sau khi ném bóng thì đổi quyền phát bóng."
"Không vấn đề, cứ tung chiêu đi!", James thủ thế phòng ngự "ba mối đe dọa", đứng trước vạch ném phạt nhìn Lữ Khâu Kiến đầy cảnh giác.
"Vậy tôi bắt đầu đây... Ơ, dây giày của cậu tuột kìa!", Lữ Khâu Kiến đột nhiên nhìn xuống chân James.
Hửm? Trong lúc James cúi đầu xuống, chỉ nghe một tiếng "xoẹt" giòn tan, ngoảnh đầu lại nhìn thì thấy quả bóng rổ trong tay Lữ Khâu Kiến vừa vặn xuyên qua lưới rơi xuống sàn gỗ.
"1:0, đến lượt cậu tấn công rồi!", Lữ Khâu Kiến bình thản nói.
Vãi thật, cậu chơi xấu! Patrice bên cạnh suýt nữa thì cười lăn ra đất, thằng nhóc này sao lại dễ lừa thế không biết! James uất ức nhận bóng, bắt đầu dẫn bóng ép sát vào Lữ Khâu Kiến.
Một bước, hai bước, một bước, hai bước, những bước chân tựa như ác quỷ, giày của James ma sát trên mặt sàn trơn bóng hai cái, dùng cơ thể húc văng Lữ Khâu Kiến rồi lên rổ ghi điểm.
"Cậu đi bộ rồi!", Lữ Khâu Kiến ngẩn người, chiêu này cậu ta biết từ nhỏ sao?
"Đó là bước nhảy lên rổ!", James tranh luận!