Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 153
Tô Châu

❊ ❊ ❊

Nguyễn Toản cứ miệt mài mà viết, không kể thời gian. Cho đến khi, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, hắn dừng bút, khẽ hỏi:

“ Ai đó?”

Triệu Lan nhỏ giọng, đáp:

“ Trời đã muộn. Nô tỳ mang bữa tối đến.”

“ Ừm. Mang vào đi. “

Triệu Lan nghe vậy, đẩy cửa đi vào, định bước ra thì hắn nói:

“ Viết nhiều có chút đau nhức. Người xoa bóp vai cho ta.”

“ Vâng.” Nàng nghe vậy, khẽ mừng thầm, tiến lại đằng sau, bắt đầu. Hắn dần dễ chịu, thiêm thiếp ngủ.

.......

Nàng xoa bóp một lúc, thấy hắn đã đều giấc, lấy chăn đắp qua người, khẽ thở dài đi ra.

.......

Hắn thức giấc đã là hai giờ sáng, nhìn cơm vẫn còn nóng, lắc đầu cười khổ, chậm rãi dùng bữa. Vừa xong xuôi thì Lê Huy đứng ngoài, thấp giọng:

“ Công tử người còn thức chứ?”

“ Còn. Vào đi.”

Nhưng khi Lê Huy dìu Trần Long đi vào, hắn hốt hoảng tiến lại. Bởi Trần Long người bê bết máu, hơi thở chậm chờn, vô cùng nguy hiểm..... Không nhiều lời, hắn cùng Lê Huy đặt Trần Long lên giường. Sau đó, chậm rãi dò xét qua, khẽ nhíu mày, lôi một viên Cải Hoàn đan trong người ra, nhét vào miệng Trần Long. Sau đó, nhẹ nhẹ dùng chân khí điều tiết cho dược lực lan đều.

Nửa tiếng sau, sắc mặt Trần Long cũng chuyển từ trắng sang hồng, lau khẽ mồ hôi trên trán, hắn thở hắt, nhìn Lê Huy nói:

“ Đã qua cơn nguy hiểm. Hai hôm là ổn. Mà ta sai các ngươi đi ra? Đụng phải việc gì mà ra nông nỗi này.”

Lê Huy vội vã quỳ xuống nói:

“ Thưa công tử, đây là lỗi của hạ thần. Ban đầu, sau khi hoàn thành phân phó, chúng thần trở lại, nhưng vừa vào phủ, tình cờ nghe được Phùng lão (Phùng Anh Liêm) đang căn dặn vài tên áo đen, đem lá thư ra khỏi thành đưa cho Hòa Thân. Đoán rằng việc này có thể liên quan dịch bệnh, lo sợ sẽ khiến cho tình hình bại lo, kế hoạch có thể hỏng. Chính vì vậy, thần đã rủ Trần huynh tạm thời ẩn nấp, đợi tên áo đen rời đi, đuổi theo, giết hại. Sẽ khiến thông tin không truyền đi, kế hoạch an toàn hơn.

Nhưng không ngờ, chúng thần chuẩn bị phục kích thì gặp một đám người áo đen khác. Chính vì vậy, chúng thần đành phải lấy một địch hai. Tuy giết hết bọn chúng, nhưng Trần huynh cũng thụ thương nặng....” Nói xong cúi đầu.

Hắn khẽ thở dài, nhẹ giọng:

“ Các ngươi nghĩ vậy là rất tốt. Nhưng kiến yếu cũng có thể cắn chết voi. Lần này chúng ta đi quá ít...”

Rồi nhìn Lê Huy:

“ Hai ngày nay, ngươi hãy nghỉ ngơi đi. Tạm án binh bất động. “

Tuy không hiểu ý, Lê Huy vẫn gật đầu:

“ Vâng.” Sau đó lùi đi.

......

Lê Huy rời, hắn gọi Triệu Lan tới, kể qua câu chuyện, xong nói:

“ Tuy tình hình đã ổn. Nhưng đề phòng xảy ra biến cố. Ngươi tạm thức trông coi. Nếu có gỉ thì gọi ta.”

“ Vâng.”

Hắn gật đầu, sau đó lặng lẽ rời đi Phùng phủ.

.......

Trong một căn phòng nhỏ, Nguyễn Toản vừa tiến vào, bốn sắc áo đen cung kính:

“ Tham kiến chủ nhân.”

Nhìn vậy, hắn gật đầu, nhớ lại.

......

Mấy ngày trước không hiểu duyên cớ gì mà điểm năng lượng trên hệ thống của hắn bỗng nhiên tăng. Đồng thời khu vực vật phẩm hối đoái ngoài Cải hoàn đan cũng sáng thêm, Củ Chi đan.

.......

Củ Chi đan có thành phần chủ yếu làm từ cây Củ Chi (loài có độc tính cao, được xếp vào loại độc dược hạng A.), mỗi nửa tháng sẽ phát tác cơn đau một lần. Sau 3 lần không uống thuốc giải cả người sẽ dần hoại tử và chết. Hối đoái một viên + 1 liều thuốc giải chỉ cần 1.5 điểm. Khá rẻ. Từ đó hắn nảy sinh, dùng loại thuốc này để khống chế người, chế tạo một nhánh khác. Không phải hắn không tin tưởng bọn Lê Huy, Trần Long..... mà mấy lần suýt chết, hắn ngẫm nhiều điều: đừng tin tưởng ai, mong chờ ai giúp đỡ ngoài chính bản thân mình. Và bốn kẻ này là nhóm đầu tiên. Tất cả đều là kẻ cực kỳ tàn nhẫn, ác trong ác. Mạng người chết dưới tay, không ít hơn 100. Hắn đã đưa ra từ nhà tù Hàng Châu.

Sau thời gian đầu, dùng ‘võ công’ khuất phục, lại để một thời gian cho bọn chúng nếm thử sự đau nhức. Cuối cùng, hôm nay hắn cũng có thể sử dụng.

......

Bên dưới bốn người nhìn Nguyễn Toản mở mở nụ cười, cả lòng rét. Bọn hắn tự nhận mình là ma quỷ nhưng không ngờ kẻ trước mắt còn đáng sợ hơn. Ban đầu còn ngoan cường. Nhưng dưới khát vọng muốn sống và dụ hoặc. Cả bốn người thật tâm thuần phục. Nếu không, bọn chúng không biết tên điên này muốn làm gì nữa.

.......

Trên đài, Nguyễn Toản cũng chậm rãi, thu xếp, mạch suy nghĩ của mình. Quay xuống, nhìn bốn người, nói:

“ Đây là nhiệm vụ đầu tiên, ta giao cho các ngươi. Hoàn thành tốt sẽ có thuốc giải cho lần tới. Nếu không thì....”

Nghe vậy, bốn người gật đầu răm rắp:

“ Chủ nhân người cứ nói, thuộc hạ dù nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng cam lòng.”

“ Được.”

Sau đó hắn bắt đầu nói kế hoạch.

Không quá lâu, năm người tời đi. Căn nhà hoang cũng bốc cháy.

.......

Cửa thành, Phùng Cơ đội đang dẫn đám người tuần tra. Bỗng một cơn gió mát lạnh lướt qua, hắn sợ hãi co dúm người, trong lòng không khỏi thóa mạ:

“ Mẹ kiếp, việc gì cũng đến tay ông. Không phải tên kia là con Tam thúc thì.... hừ.”

Xong quay lại, nhìn đám lính quát:

“ Tập trung tinh thần vào. Đại nhân đã nói, không để một con muỗi bay qua. Nếu lơ là xảy ra chuyện, ta chém cả nhà các người.”

.....

Mấy tên đang mơ mơ ngủ, nghe xong, giật mình, vội vã nghiêm trang. Phùng Cơ nhìn vậy, đắc ý đi tiếp.

Nhưng không bao lâu, hắn trợn tròn ngã xuống. Mấy tên lính phía sau còn ngơ ngác chưa kịp phản ứng thì đã chung kết cục.

......

Nguyễn Toản dần tiến lại, móc trên người Phùng cơ lệnh bài, ném cho một tên, nói:

“ Đây là chứng nhận, các ngươi tìm cách dựa vào chúng lẩn tới bên trong. Sau đó hoàn thành việc ta đã nói.”

“ Vâng.”

.......

Đợi bốn người khuất, hắn lại tiến bước tới những giếng làng. Thả một viên Củ Chi đan xuống. Tuy liều lượng bị hòa tan. Tác dụng hội giảm. Nhưng ít nhất cũng sẽ khiến hệ miễn dịch suy yếu. Đó cũng là cơ hội để vi vút đậu mùa nhanh chóng xâm nhập. Dù phần lớn tai vạ sẽ rơi vào kẻ bình thường, vô tội nhưng hắn cũng không quá xao động, bận tâm. Bởi vài người chết không thể đền hết tội của bọn chúng trong quá khứ.

.......

Trở lại phòng, trời đã tờ mờ sáng. Hắn tiến lên, thăm khám lần nữa, xác nhận không sao, nhìn Triệu Lan nói:

“ Người vất vả rồi. Về nghỉ ngơi trước đi. Tối ta đến phòng ngươi.”

Câu nói của hắn khiến Triệu Lan đứng hình, gật đầu, hấp tấp rời đi.

Nhìn vậy, hắn cười khổ. Tình cảm của nàng hắn cũng hiểu được. Tiếp xúc cũng là khá lâu, nàng cũng bất giác có một chút vị trí trong hắn? Mấy nay nàng cũng vất vả, lập đại công, coi như đêm nay hắn “ thưởng “ nàng một chút. Có thưởng phạt con người mới có sự phấn đấu...:

......

Đang nghĩ ngợi, thì bên ngoài Thiên Tước cười, tiến đến:

“ Haha, huynh buổi sáng tốt lành. Ngoại tổ nghe ta kể về huynh. Cũng có chút thích thú, nên bảo ta mời huynh đến hậu viện thưởng trà.”

Nghe Thiên Tước nói, Nguyễn Toàn cũng cười trừ, sửa soạn quần áo nói:

“ Ta cũng muốn đến hỏi thăm Phùng lão. Hôm qua đến muộn, có chút mệt nhọc, không đi bái kiến được, thật có lỗi.”

“ Không sao.”

.....:::

Sau đó, hai người đi vào một khu vườn nhìn vô cùng trang nhã: chim hót, cá bơi, muôn hoa đua nở. Phùng Anh Liêm đang cho cá ăn thấy hai người, khẽ mỉm cười:

“ Đã đến, ngồi đi. Đợi ta chút.”

“ Vâng.”

Lúc sau, cho cá ăn xong, Phùng Anh Liêm ngồi xuống, đơm chén Long Tỉnh đưa lại:

“ Cậu chắc phương xa tới. Thưởng thức chút trà đặc sản giang nam đi.”

Nguyễn Toản khẽ tạ ơn, cầm lấy chén, chậm rãi thưởng thưởng, sau đó gật đầu khen:

“ Đúng quả là trà ngự. hương thơm đậm đà, uống vào có cảm giác êm ngọt trong miệng. Đúng là ở Giang Nam chỉ có Phùng lão mới lỡ bỏ ra mời khách. Tiểu sinh thật là có phúc.”

“ Haha. Thứ này ta còn nhiều. Nếu cậu thích có thể mang về mà dùng.”

“ Vậy cảm ơn Phùng lão.”

“ Haha. Nhân uống trà. Cậu thử làm một bài thơ xem?”

“ Phùng lão có lời. Ta cũng không lỡ chối. Làm một bài. Mong Phùng lão không chê.”

Sau đó chậm rãi ngâm:

“ Thèm bấy lâu nay một ngụm trà

Ngóng người tri kỷ tận nơi xa

Hương trà xứ ấy lòng còn lắng

Dẫu có bao xuân vị chẳng nhoà.”

“ Hay.” Phùng Anh Liêm vô đùi khen. Sau đó, hai người bắt đầu trò chuyện nhiều hơn đủ mọi thứ trên đời. Càng nói, Phùng Anh Liêm càng ưng ý. Lúc sau, Nguyễn Toản. khẽ cáo từ.

........

Đợi Nguyễn Toản đi, Phùng Anh Liêm nhìn Thiên Tước, gật đầu:

“ Tốt. Kẻ này đáng để kết giao. Sau này thường xuyên lui tới.”

“ Vâng.” Thiên Tước gật đầu, sau đó cáo lui.

Thấy cháu mình như vậy, Phùng Anh Liêm không khỏi thở dài:

“ Đúng là nhà này cái liệu học hành học hết.”

Xong nói vọng:

“ Điều tra chút người này cho ta. “

Một bóng áo đen phía sau khẽ gật đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »