Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5030 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 111
Kẻ nào dám giết dân tao?(2)

❊ ❊ ❊

Hai người vừa đến khu vực cách li đã bị chặn lại, trước ánh mắt nghi hoặc, một tên lính từ tốn giải thích:

" Bên trong là khu doanh trại, không được mang vũ khí vào. Hai người vui lòng để tôi kiểm tra."

Sau đó tên lính bắt đầu rà toàn thân, xác nhận không có vũ khí, tên lính gật đầu:

" Hai người có thể vào."

..........

Bên trong khu cách li thứ nhất toàn bộ là thuỷ thủ trên tầu EN01.

Vừa bị giam giữ, lại bị những khẩu súng bao vây xung quanh, tất cả khuôn mặt đều lo lăng, chán nản.

Hai người John, Joseph bước vào, tuy đi rất khẽ vẫn nhanh chóng bị phát hiện, tất cả nghiêm chỉnh đứng dậy chào. Joseph gật đầu, cho phép mọi người ngồi xuống, sau đó nói:

" Tôi biết sự lo lắng của mọi người ở đây? Với tư cách người đứng đầu tôi có trách nhiệm lớn cho việc này. Nãy giờ, tôi đã suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng tìm được cách đảm bảo mọi người đều có thể sống xót. Nhưng....."

Thấy thủ trưởng ngập ngừng, một vài người nói:

" Thượng tá người cứ nói?

" Dù thế nào chúng tôi cũng chấp hành."

......

......

Nghe vậy, Joseph trầm giọng nói:

" Điều này có thể trái với điều lệ quân đội. Nên tôi cần phải có sự đồng ý và phối hợp của tất cả."

Ngừng lúc, điều chỉnh tâm trạng, tiếp:

" Chúng ta đã xâm nhập vùng cấm ở đây. Họ sẽ thả chúng ta đi, khi nhận được một cái giá thích hợp.

Tôi đã thử thương lượng bằng bạc cũng như đồ vật chúng ta mang theo nhưng họ chỉ chấp nhận khi đồng ý để một con thuyền EN ở lại đây.

Tôi biết điều này có thể khó mà chấp nhận. Nhưng giờ đó là cách duy nhất."

Nghe xong, tất cả trầm mặc, dù ham sống sợ chết đi nữa, thì điều tối kị trong bất kì quân đội nào đó là chưa chiến đấu đã đầu hàng - được coi như tội đào ngũ. Hình phạt nặng nhất là tước quyền công dân và tống giam cả gia đình vào ngục.

Giữa lựa chọn sự sống và tình yên tổ quốc, thật nhiều ngừoi đắn đo.

.........

Thật lâu, có người nói:

" Thưa thượng tá. Dù chết chúng ta cũng không đầu hàng. Người Anh sẽ không bao giờ hèn nhát."

Có người mở lời, một nhóm cũng nhao nhao:

" Đúng, chúng ta liều mạng lao ra ít nhất cũng vẻ vang."

" Thà chết huy hoàng hơn là sống một đời sợ hãi."

......

......

Nhưng cũng có người chửi rủa:

" Giờ nhao nhao cái đéo gì. Cá đã nằm trong chậu, lựa chọn phản kháng cũng chết. Các ngươi muốn chết cũng đừng kéo theo chúng ta."

" Sự việc lần này xảy ra cũng là do chúng ta bị giặc biển chặn đánh. Chỉ cần chúng ta về báo cáo như vậy, và nói quá lên việc mất tầu là do chúbg ta lựa chọn để bảo toàn tính mạng, tuy vẫn bị phạt nhưng cũng nhẹ hơn."

" Đúng. Tomy nói đúng, tất cả do bọn chúng. "

Ngươi khác cũng nhao nhao:

" Đúng. Chết phí ích cũng chết làm gì. Cùng nắm là cách chức. Đi làm việc khác."

" Đúng... đúng. Vợ ta mới sinh, ta còn muốn gặp mặt con. Các ngươi hi sinh, dám chắc người nhà không bị tội?"

..........

Đứng trên quan sát, mặc cho cãi nhau, lúc sau, Joseph nói:

" Như tất cả mọi người nêu ra, việc này ta cũng rất khó nghĩ. Lần này liên quan mạng sống nhiều người, hạnh phúc nhiều gia đình.....ta cũng không thể làm theo ý mình được.

Bây giờ cãi nhau cũng không phải cách, ta có ý kiến này. Bây giờ ai đồng ý với phương án ta nêu thì giơ tay, bên nào lớn hơn thì sẽ theo."

Có kẻ lưỡng lự, lựa chọn tử chiến, nhưng dưới ánh mắt đe doạ của những người khác, rụt rè giơ tay.

Nhìn số người đồng ý là 521/600, Joseph gật đầu:

" Hải quân chúng ta đề cao dân chủ, tất cả mọi người lựa chọn vậy. Chúng ta sẽ tuân theo. "

Sau đó tiếp:

" Mọi ngươi lần lượt điểm chỉ vào tờ giấy, xác nhận đồng ý phương án trên là được."

Rồi từ tay hắn, tờ giấy được chuyển dần cho mọi người.

........

Lúc sau, khi người cuối cùng đã điểm chỉ, Joseph cầm lấy, gật đầu:

" Tốt. Giờ ta đi hỏi những người khác. Mọi người chuẩn bị. Sau đó ta sẽ đi thương thảo lại, thành công chúng ta sẽ rời đi."

" Vâng." Tất cả đồng thanh đáp.

............

Joseph vừa rời đi, 521 người quây xung quanh hơn 79 người, một kẻ gầm:

" Muốn làm anh hùng ư. Muốn thể hiện ư?"

Rồi quay lại nhìn tất cả:

" Bọn chúng muốn chúng ta chết cùng. Theo luật quân đội, trái với đám đông. Phải dậy cho chúng một trận."

" Được."

" Được."

" Đừng chết là được"

" Ok."

Trong tiếng la hét của mọi người, những kẻ phản đối ôm đầu, la hét

Trông vậy, từ xa quan sát, Hắc vệ cũng nghi nhớ lại kẻ phản đối.

.......

Joseph cùng John đi qua các khi khác. Kết quả đều như vậy. Xong xuôi, hai người vội vã liên hệ với Nguyễn Long, mong gặp Nguyễn Toản

.......

Khác với lần đầu, Nguyễn Toản đến rất nhanh, tiếp đãi hai người, nồng hậu, cười:

" Lựa chọn của mọi người rất đúng. Quân tử không lên tính toán cái thiệt trước mắt. Ai chả chưa từng nếm đau khổ kể cả nhà vua của các vị George III (*) cũng từng thất bại trong cuộc chiến dành độc lập của hoa kì. Nhưng chả phải vẫn được người dân tôn sùng sao?"

Rồi đưa tới một tờ giấy trong đó nghi chép cặn kẽ về các điều khoản:

Thượng uý Joseph Black cùng John Coakley Lettsom thay mặt công ty Đông Ấn Anh bồi thường triều đình Tây Sơn 1 tầu EN( bao gồm giấy tờ xác nhận, chuyển giao kĩ thuật sử dụng....)

Để bày tỏ thiện chí của một đất nước yêu hoà bình, Nguyễn Toản- Thay mặt triều đình cung cấp thuyền nhỏ cho các thuỷ thủ tầu EN 02 di chuyển.

Triều đình Tây Sơn sẽ hỗ trợ quy đổi hàng hoá bạc và sản vật quý thành lương thực, thuốc súng cung cấp cho Đông Ấn Anh, và cấp quyền tạm thời cho phép di chuyển ven bờ, dọc triều đình với sự giám sát của triều đình.

Tờ giấy có hiệu lực từ 27/11/1789, các bên có tên chịu trách nhiệm thi hành.

Hai người đọc không lấn cấn, bắt đầu kí tên.

Sau khi kí tên, Nguyễn Toản cho bầy tiệc rượu chiêu đãi.

.........

Đoàn người sau đó được sắp xếp chờ đợi trên đảo Thanh Lân, đợi lương thực chở ra.

.......

P/s: (*) George III (tên thật: George William Frederick; 4 tháng 6 năm 1738– 29 tháng 1 năm 1820) là Vua của Anh và Ireland từ 25 tháng 10 năm 1760 đến ngày ký kết Đạo luật sáp nhập hai quốc gia năm 1800 vào 1 tháng 1 năm 1801, sau đó ông là Vua của Nước Anh thống nhất đến khi qua đời. Ngoài ra ông còn Công tước và Vương công - Tuyển hầu của Braunschweig-Lüneburg ("Hannover") trong Thánh chế La Mã cho tới khi được phong làm Vua của Hannover ngày 12 tháng 10 năm 1814. Ông là vị vua Anh thứ 3 thuộc Nhà Hannover, nhưng không như hai người tiền nhiệm, ông được sinh ra ở Anh, nói tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ, và không bao giờ đến thăm Hannover.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »