Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 194
Tam giác vàng

❊ ❊ ❊

Một bữa tiệc tưng bừng diễn ra. Xong xuôi, trong màn mưa, cả đoàn quân ngồi ca hát. Nguyễn Toản lần lượt hỏi thăm gia cảnh từng người.

Bùi Tuấn - đứng đầu sư đoàn 1, nói:

“ Thưa công tử, thuộc hạ người làng Cổ Xá. Từ nhỏ, làng quê đã bị tàn phá bởi chiến tranh. Cha mẹ đưa đi lang bạt đó đây. Sau này đắc tội với một tên nhà quan, bị binh lính bắt, đánh đập cho chết. Thuộc hạ may mắn trốn thoát, sau đó đi khắp nơi bái sư học võ. Có chút thành tựu, quay lại trả thù, tuy giết được địch nhân nhưng cũng bị thương nặng. Đúng lúc này, Trần Long đại nhân gặp, cứu chữa và đề cử lên. Sau nhiều lần thử thách, hoàn thiện nhiệm vụ khác nhau. Cuối cùng được lên Cô Ba học tập. Phấn đấu được như ngày nay.”

Có người đầu tiên, những người khác cũng nhanh chóng kể về gia đình, quê hương.... Mỗi câu chuyện đều khiến hắn nghẹn ngào, xúc động.... càng thêm yêu quý tôn trọng họ hơn.

Trời dần khuya, Nguyễn Toản nhìn toàn bộ nói:

“ Không còn sớm nữa. Nguyễn Long, ngươi hãy sắp xếp chia người thành từng nhóm nhỏ, luân phiên canh phòng.”

“ Vâng.”

Nguyễn Toản tiếp:

“ Mọi người về nghỉ ngơi. Mai chúng ta xuất phát.”

“ Vâng.”

.........

Sáng sớm, khi những tia nắng chói chang chiếu vào trong doanh trướng, Nguyễn Toản chồm mình mở mắt, đi ra. Khẽ giật mình, khi giữa sân gác, đã có hơn 100 người bị trói lại. Thấy hắn, Lê Huy vội vã nói:

“ Thưa công tử, hôm qua đám người này tập kích doanh trại ta. Nhưng nhanh chóng bị bắt lại, chờ công tử xét xử...”

Nguyễn Toản gật đầu, hỏi lại:

“ Đã biết bọn chúng là ai? nguyên nhân tại sao chưa?”

“ Dạ. Thưa công tử, bọn chúng là người bản địa, năm nay mất mùa, đói kém. Mấy nay đói kém, lên nhắm mắt làm liều.” Lê Huy vội đáp.

“ Vậy cho họ chút lương thực xong đuổi đi. Vấn đề phía trước, không thể trễ nải.” Nguyễn Toản phân phó.

“ Vâng.”

..........

Rất nhanh hơn 100 người được phân chút gạo, vội vã cầm lấy, quay đầu cảm tạ rời đi.

Những tưởng sự việc dừng lại. Nhưng không, mấy ngày sau, số người tập kích càng đông, lên tới hàng nghìn. Trong đó những kẻ lần đầu bị bắt liên tục có mặt.

.........

Lần thứ năm đuổi đi, Nguyễn Toản nhanh chóng cho binh lính tập hợp, nói:

“ Với tình huống như vậy, các ngươi tính sao?”

Nguyễn Long phẫn nộ:

“ Thưa công tử, nếu bọn chúng tiếp tục. Xin người cho thần thẳng tay giết. Chúng ta càng nhờn, bọn chúng càng lấn tới.”

Bùi Tuấn tiếp:

“ Tuy nói tấn công, nhưng chỉ cần quân ta ra, bọn chúng tự động đầu hàng. Bọn chúng không làm mà muốn ăn thì cho ăn đất.”

Triệu Lan cũng mở miệng:

“ Lúa gạo chúng ta dùng số bạc lớn mua lại. Nếu tiếp tục cho thì không tới nơi. Của cải đã tiêu hao.”

Nghe vậy, Nguyễn Toản cũng đau đầu, suy ngẫm:

“ Mai ta nói thẳng một lần. Nếu không được. Giết hết cho ta.”

“ Vâng.”

............

Quả nhiên, sự việc lại diễn ra, hơn hai ngàn người bị trói nhưng không ai lo lắng, thỉnh thoảng nhỏ tiếng trò chuyện. Có vài kẻ so với mấy hôm trước, béo lên rất nhiều. Thấy hắn tới, tất cả nhao nhao đứng lên vui vẻ, còn có vênh mặt nói nhỏ với tên bên cạnh:

“ Xem đi, theo ta không lo chết đói...”

Tên bên cạnh sùng bái nhìn.

........

Thu toàn bộ vào tầm mắt, Nguyễn Toản nói:

“ Ta đã cho các ngươi mồi, hãy tự sức mà kiếm cá. Nhưng các ngươi lại lựa chọn ỷ lại. Các cụ có câu, không lên quá tam ba bận, vậy mà vẫn tới.” Xong quát lớn:

“ Người đâu?”

“ Có.” Nhanh chóng một ngàn quân xuất hiện, đều là người canh gác hành đêm.

Nguyễn Toản tiếp:

“ Các ngươi đã nhớ rõ ai đến quá hai lần. Kẻ đó giết, còn đâu đánh mười trượng, đuổi đi.”

“ Vâng.”

Tình cảnh thay đổi, tất cả đám người Lào nhao nhao, có kẻ phẫn nộ hét:

“ Ngươi lừa chúng ta, gạo đâu, sao các ngươi làm vậy... đồ bất nhân, bất nghĩa..”

Nguyễn Toản phi đến, bóp lấy cổ, gằn giọng:

“ Ngươi thấy ta hứa chưa?”

Tên kia hoảng sợ, hét:

“ Không.”

Nhưng tiếng “ rắc.” Đầu gãy ra. Nguyễn Toản quay lại đằng sau, quát:

“ Giết.”

..........

Rất nhanh, hơn 1000 người. Những kẻ khác mang thương tật, đói bụng rời đi. Nhưng không quá lâu, tất cả đều chết gục. Bởi trong trượng có tẩm độc.

Một bóng người xuất hiện, thiêu đốt toàn bộ xác.

........

Việc này, Nguyễn Toản không biết, hắn vẫn trầm tư suy nghĩ. Mặc dù vấn đề của Luang Phrabang đã ký kết không xen vào, nhưng mỗi lần nghĩ lại, hắn đều không cầm lòng được, quay sang Triệu Lan nói:

“ Ngươi thay mặt ta viết một thư cho Chiêu Phong. Một mặt hỏi thăm sức khỏe, sau đó hỏi về tình hình tài chính. Nếu không xoay kịp có thể cho dãn thời gian. Khuyên hắn, nhân dân là nguồn lực đất nước. “

“ Vâng.”

.........

Mấy ngày sau, không còn cản trở. Nguyễn Toản cho hành quân đi theo đường chính, không lựa chọn đường rừng núi. Sĩ khí đoàn quân luôn cao nhất. Thỉnh thoảng đi qua vùng cùng cực, hắn phân phát gạo cho một vài hộ, cho họ phát cháo thiện nguyện. Các đó cũng khiến vừa giúp ích, lại không rơi vào phiền toái như trước.

Vấn đề kia vừa qua, vấn đề khác lại tới. Vì đưa đường chính, nên không thể tránh việc đi qua thành lớn. Với số lượng đó, đâu đâu cũng lo sợ. Vài cuộc ẩu đả với quan quân địa phương diễn ra. Nhưng với hỏa lực áp đảo, đoàn quân nhanh chóng bắt giữ. Trước khi rời đi, sẽ thả ra.

Dần dà thông tin về một đội quân nhà Phật cũng lan tỏa ra cả nước. Mỗi khi họ đến một nơi, quan quân đều mở thành trào đón, tiếc nuối khi họ rời đi.

.......

Những việc đó, cũng nhanh chóng truyền về phủ, Chiêu Phong nghe xong, nhìn tên quân sư nói:

“ Ngươi thấy như thế nào? suy đoán được bọn họ là ai chứ?”

Chiêu Lạt cung kính:

“ Thưa vương, Nguyễn Toản cho người đưa thư tới. Ngoài những việc đã nói, có thể đã ngầm ám hiệu bọn họ đang mượn đường. “

“ Ừm. Thật không biết họ muốn làm gì đây. Chả nhẽ lại đánh Konbaung..”

“ Haha, vậy thì càng tốt.” Sau đó trầm ngâm:

“ Thưa bệ bạ, theo thông tin báo lại thì, họ đi qua nước ta như trốn không người, quan quân đều bại. Một mặt do họ mạnh, mặt khác do quân của ta thiếu sĩ khí, lạc hậu dần.”

Chiêu Phong gật đầu, cảm thán:

“ May mắn là lúc trước, ta không lựa chọn cứng rắn.” Xong tiếp:

“ Nhân trương quân sự Việt - Lào mở. Ngươi nhanh chóng nhét người của ta vào. Không cần nhiều, tinh là được.”

“ Vâng.”

............

Gần ba tuần, đoàn người cũng rời Luang Phrabang tiếp cận Kengtung (*), Konbaung.

Nhìn trước mặt là dẫy Lợi La, Nguyễn Toản khẽ quan sát, nói:

“ Tất cả chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. “

Các binh lính nhìn vùng núi hoang vu, tuy không hiểu, nhưng cũng rút vũ khí dò xét xung quanh. Rất nhanh, giao chiến nổ ra, tiếng súng ầm vang.

Lúc sau, kéo xác địch về, Nguyễn Long cảm thân:

“ Công tư người thật tinh mắt. Nếu không để bọn chúng tấn công. Ta đã thương vong.”

Nguyễn Toản tiếp:

“ Phía trước là khu vực Tam giác vàng (**), có rất nhiều thế lực nên vô cùng hỗn tạp. Đó cũng là mục tiêu ban đầu của chúng ta, tạo bàn đạp để tiến về Yangoon. Mọi người cẩn thận “

“ Vâng.”

Quả nhiên khi càng tiến lại gần, những cuộc đột kích liên tục xảy ra. Tuy đánh bại, nhưng thương vong dần lớn. Nguyễn Toản cho người dừng lại, nói:

“ Không tốt. Tạm thời dừng lại. Suy tính thêm.”

“ Vâng.”

..............

Trong doanh trướng, Nguyễn Toản khoanh vào một vùng nói:

“ điểm chấm đó là mục tiêu ta cần tới. Qua đó ta có hai phương án tiếp cận. Một là tiếp tục theo đường bộ bám theo đường rừng, đến Tachileik, sau đó bám theo sông Ruak đến đó. Cách thứ hai là đi tới thẳng Mong Lin, theo đường núi, lên điểm giao với sông Ruak. Sau đó tiến vào. Các ngươi nghĩ sao?”

Lê Huy nói:

“ Thưa công tử, chúng ta, có thể theo hai hướng, hình thành thế gọng kìm.”

Nguyễn Toản lắc đầu:

“ Như thám báo truyền về, ở Tachileik có gần 10000 quân, tách ra thì nguy hiểm chập chùng.”

Lúc này, Bùi Tuấn đứng lên:

“ Thưa công tử, người có thể nhìn, cách chúng ta không xa có sông Mê - Kông, ta đi ngược lại, dựng thuyền, xuôi dòng tới điểm giao với sông Ruak đánh lên là được.”

Lúc này, Nguyễn Toản mới để ý, vỗ tay:

“ Tốt.. tuy xa nhưng thiệt hại ít, thắng nhanh là tốt nhất.” Xong quay ra nhìn Nguyễn Long:

“ Ngươi cho hai trung đội thám báo tản ra, thu thập tình báo vâng. Còn đâu di chuyển dần dần, đánh lạc hướng bọn chúng.”

“ Vâng.”

........

Kế hoạch nhanh chóng triển khai, trong đội quân, ngoài chiến đâu có rất nhiều thợ thủ công, đóng tầu.... Một tuần sau, trên dòng sông Mê - Kông, 300 chiếc thuyền hoàn thành.

Cùng lúc này, tin vui cũng truyền tới. Khi hơn 5000 quân Đông Ấn Anh vừa áp giải một lô hàng rời đi. Quả là cơ hội tốt, cho hắn chiếm được Tam Giác Vàng.

Nguyễn Toản hô lớn:

“ Xuất phát.”

Nhanh chóng 300 thuyền chậm rãi chạy.

P/s: (*) Kengtung: là bang thuộc bang Shan lớn nhất. Nằm ở ngã tư giao thương giữa Trung Quốc và Xiêm, Miến và Lào. Con đườn tơ lụa để đến Chiang Mai. Lãnh đạo bởi Sao( Vua) Kaotai

(**) Tam Giác Vàng là khu vực nằm giữa biên giới của Thái Lan , Lào , và Myanmar gặp nhau tại ngã ba sông Ruak và sông Cửu Long - thường được sử dụng rộng rãi hơn để chỉ một khu vực rộng khoảng 950.000 km vuông (367.000 sq mi) nằm chồng lên các ngọn núi của ba quốc gia liền kề. Đây là một trong những khu vực sản xuất thuốc phiện lớn nhất thế giới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »