Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5002 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 168
Vào kinh

❊ ❊ ❊

Đoàn người trở lại. Nhưng mỗi người một suy nghĩ khác nhau. Đặc biệt là Nguyễn Huệ. Mặc dù việc phát triển như vũ bão của Nguyễn Ánh sau khi trở lại Gia Định đã được cảnh báo. Nhưng nhớ tới kẻ ngày xưa chỉ nhìn thấy hắn đã sợ hãi đi đường vòng. Kể cả sau này rời đi, lập quân đội riêng, nhưng kể cả cầu cứu ngoại bang, đều bị hắn đánh cho chốn chui chốn lủi. Cùng với khi đó mặt Bắc chưa yên, bèn cười:

“ Ngọn cỏ ven đường thôi mà làm sao với được mây... Dù cho hắn mười năm nữa cũng không làm nên trò trống gì.”

Mặc dù sau đó bọn Hồ Công Thuyên, Ngô Thì Nhậm.... nhiều lần khuyên nhỉ, nhưng thấy thái độ hắn như vậy, cũng bèn thôi.

Nhưng cái nhìn của hắn dần thay đổi, kể từ khi trận hải chiến đầu năm diễn ra. Nếu khi đó không phát hiện ‘ Võ Tánh’, kịp thời cứu viện thì sự tự hào của hắn đã sụp đổ.

Lần này, hắn hẹn gặp cũng một mặt để thăm dò. Mặc dù khi Ô Long đao lên, Nguyễn Ánh có chút lo sợ. Nhưng chỉ từ việc, tên đó nhanh chóng dùng Thái A chống lại. Hắn đã cảm giác được nguy cơ. Kẻ hắn xem thường năm nào đã lớn mạnh. Hắn cần thêm cẩn trọng. Không lại lật thuyền giống Hạng Vũ bị Lưu Bang làm năm nào. Sắp xếp xong, một loạt suy nghĩ rối loạn, hắn quay sang Võ Vắn Tú nói:

“ Ta biết kẻ gây ra việc ngươi bị bắt. Nhưng bây giờ chưa thể. Khoảng năm năm nữa, đất nước thống nhất. Ta sẽ cho ngươi công đạo. Mong ngươi hiểu cho.”

Võ Văn Tú cung kính:

“ Hạ Thần biết. Nhưng khi đó, mong bệ hạ cho thần tự tay xử lý. Thần và kẻ đó cùng sư thừa. Thần muốn thanh lý môn hộ.”

“ Ừm. Ta chấp nhận.” Nghĩ lúc, Nguyễn Huệ nói:

“ Trở lại linh. Ngươi tạm thời ở trong cung. Ta cho thái y thăm khám một lượt. Sợ kẻ tiểu nhân đó giở trò. Bây giờ không soa, nhưng sợ rằng hậu hoạn về sau.”

“ Vâng.”

Hai người tiếp tục trò chuyện, Võ Văn Tú kể lại hoàn cảnh bị giam dữ, Nguyễn Huệ cũng nói về tình hình đất nước, Bắc Hà đã yên ổn....

......

......

Đoàn người dần đi, mặt trời xuống núi, đúng lúc này, bên vệ đường, một tiếng gầm gừ, một bóng hình lao lại phía Võ Văn Tú.

Cảm nhận được nguy cơ, Võ Văn Tú lăn mình xuống. Con hổ hồ hụt, gầm gừ, lấy đà định lao lên tiếp.

Võ Văn Tú không chậm, kiếm lao lại con hổ. Hồ nghiêng người né tránh. Khiến kiếm chỉ gây ra vết thương nhẹ. Bản năng săn mồi khiến con hổ cảm giác nguy cơ. Định vươn người bỏ trốn.

Nhưng đúng lúc này, Nguyễn Huệ quan sát từ lâu, dự đoán được bước tiếp, dồn toàn lực vào viên sỏi bắn lại, viên sỏi găm thẳng vào tim. Con hổ ánh mắt hoảng sợ, mà chết

Thấy bổ chết, bắt đầu từ Võ Văn Tú, tất cả hô lớn:

“ Bệ hạ uy vũ.”

Hắn khẽ cười, xuống ngựa, đi lại, lúc này nhìn kỹ thì đây là một con hổ đông dương, dài 2,6 m nặng gần 200kg. Một hung thần của dải đất miền trung ‘ Cọp khánh hòa, ma bình thuận.”

Hắn khẽ hít hơi, cảm nhận trong không khí có mùi máu tánh của người, trầm giọng:

“ Con hổ này chắc chắn vừa giết người. Mùi máu tanh còn rất mới. Chúng ta đi xem. Hi vọng có người còn sống.”

“ Vâng.”

......

Đoàn người lần theo vết máu, rất nhanh thấy được cách đó không xa, một loạt xác người nằm la liệt, đều có dấu răng của hổ. Hắn trầm giọng:

“ Trước đây ta đã cho người thanh trừ. Tại sao bọn chúng còn dám xuất hiện nơi đây.”

Hồ Thức nghe vậy, áy náy nói:

“ Thưa bệ hạ, phía trước là chiến trường, nơi giao lưu với bọn Nguyễn Ánh. Mặc đu triều đình đã nghiêm cấm, nhưng rất nhiều kẻ vì món lợi lớn. Bất chấp nguy hiểm vẫn làm. Số hổ không thanh trừ nơi đây, một mặt là thiếu nhân thủ, một mặt để đe dọa lũ thương nhân. Bọn chúng chết không hết tội.”

Hắn gật đầu, sau đó lắc:

“ Sớm muộn nơi này cũng thuộc về chúng ta. Thanh lí vẫn phải thanh lý. Người không đủ có thể treo thưởng. Ai giết được, giao triều đình, sẽ được ban thưởng hậu hĩnh.”

“ Vâng. Bệ hạ nhân từ.”

Mùi máu tanh khá đậm, không thanh trừ, sớm muộn cũng dẫn đến dã thú. Mặc dù đều kẻ có tội nhưng dù sao đã chết. Mặt khác cùng dòng máu, nếu đã gặp là duyên, là nợ, hắn nói:

“ Đào hộ huyệt chôn cất bọn họ. Rồi thanh lý qua. Tìm xem có ai sống sót.”

“ Vâng.”

.........

Lúc sau, thu dọn xong, Võ Văn Tú dẫn theo một người, con mắt đầy run sợ, nói:

“ Thưa bệ hạ. Người này duy nhất sống sót. Tuy không nguy hiểm nhưng để lâu có thể ủ thành họa.”

Hắn gần đầu, ngồi xuống hỏi:

“ Các ngươi là ai? làm gì? tại sao ở đây....”

Nhưng càng hỏi, người này càng co cúm người, sợ hãi, hắn lắc đầu:

“ Mang về trị liệu. Khi nào khỏi tra khảo sau.”

Xong nhìn sắc trời dần tối, nói:

“ Nhanh chân về thành.”

........

Đoàn người đi không lâu, đã thấy Trần Văn Dũng đem quân tiếp viện, thấy hắn, vội cung kính:

“ Bệ hạ, người trở lại. Tình thế khi đó có lợi. Chỉ cần bắt Nguyễn Ánh là xong đại cục....”

Chưa nói xong, hắn cắt ngang:

“ Ta có dự tính riêng. Ngày mai cấp tốc về kinh, mọi người nghỉ ngơi sớm.”

“ Vâng.”

.........

Bên kia, Nguyễn Ánh đi không lâu cũng gặp Lê Văn Duyệt cầm binh tới, biết hắn định nói gì, Nguyễn Ánh cắt ngang:

“ Ta biết ngươi định nói gì. Việc đó không cần. Mục tiêu lần này cứu Võ Tánh. Thành công thì thôi. Tham quá lại nghẹn. Hồi phủ...”

Dù còn nhiều nghi hoặc, nhưng Lê Văn Duyệt vẫn gật đầu:

“ Vâng.”

.......,

Cũng lúc này, làng Đại, sau khi thu xếp mộ việc xong. Định nghỉ ngơi vài hôm thì Nguyễn Toản nhận được thư Nguyễn Huệ mời hắn vào kinh ăn tết. Trong thư, Nguyễn Huệ cũng nói, phủ Vương gia đã xây; trước dù phong vương nhưng thủ tục chưa đủ, chỉ có mấy quan viên ở Bắc Thành khi đó biết mặt. Nguyễn Huệ muốn hắn vào kinh, làm đủ lễ nghi, giới thiệu cho bá quan..... xem xong, hắn nhìn nàng nói:

“ Ta không muốn đi. Nhưng lần này, Nguyễn Huệ nói vậy, không đi thì cũng ngại....”

Nàng cầm lấy thư nước hoa, ôn nhu nói:

“ Kinh đô, thiếp cũng chưa đi, hay nhân cơ hội này, đi du ngoạn. Thiếp cũng biết chàng lo nghĩ gì, nhưng tết là để quây quần bên gia đình. Anh thiếp cũng đang ở kinh. Chúng ta đón tết kinh thành cũng được....”

Hắn gật đầu:

“ Vậy nàng chuẩn bị đĩ. Cũng không còn sớm. Chúng ta xuất phát cho kịp.”

“ Vâng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »