Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 185
Kế hoạch lớn(2)

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, dưới sự dẫn dắt của Trần Trí, hai người bắt đầu thăm quan toàn bộ căn cứ. So với lần đầu đến, tất cả đều được mở rộng, nhiều hạng mục cũng di chuyển từ làng Đại qua.

........

Khu một, nơi đây có rất nhiều mẫu thuyền được bầy biện. Nhưng chủ yếu là những mẫu có khả năng thực chiến, sức tấn công cao. Bởi chiến dịch Nam tiến, sau này là Kế hoạch Cam Ranh, Singapore, Châu Âu.... thuyền là nhu cầu cấp bách... Ngoài ra còn có một vài mẫu dân sự, phục vụ tiếp tế, vận tải. Quan sát một lượt, Nguyễn Huệ không khỏi tấm tắc:

“ Quả nhiên sức sáng tạo của dân ta thật tuyệt. Nhiều mẫu, trẫm tưởng rất lâu nữa mới có, không ngờ đã hoàn thiện...”

Được khen, Trần Trí khiêm tốn, đáp:

“ Tất cả đều nhờ ân đức của bệ hạ cùng vương gia...”

Nghe lời đáp, Nguyễn Huệ cười lớn. Lúc sau nghi hoặc nói:

“ Trẫm quan sát một lượt, sao không nhìn thấy mô hình tầu Định Quốc...”

“ Thưa bệ hạ, nó được bầy ở khu bên trong. Do đây là công nghệ tối tân nhất, tránh sơ xuất, thần đã cho lùi vào sâu. Cử quân lính canh gác nghiêm ngặt...”

“ Tốt...”

......

Ba người đi qua thông đạo dài, cứ năm - mười bước gặp một tốp lính canh, trang bị đều là súng với kỹ thuật tốt nhất. Nhìn vậy, Nguyễn Huệ cười đùa:

“ Kỹ thuật này được bảo vệ nghiêm ngặt hơn cả hoàng cung.”

Trần Trí cười trừ.

.......

Rất nhanh, ba người đến nơi. Khác với tưởng tượng là khung cảnh vô cùng đông đúc, huyên náo, đến nơi chỉ là hai người đang say mê làm một loạt thí nghiệm: ép tải, tầm bắn..... Nguyễn Huệ nghi hoặc:

“ Nơi đây người đi đâu hết. Tại sao ít như vậy. Định quốc là phát minh lớn. Cần tập trung nhân lực hoàn thiện.....”

Chưa nói xong, do âm thanh khá lớn, khiến hai người đang thí nghiệm cau mày nhìn sang. Hắn vội cười trừ, thủ thế xin lỗi, xong nhìn Nguyễn Huệ:

“ Nơi đây là phòng nghiên cứu. Huynh cần nhẹ giọng chút. Mọi người dùng học thức mà đối đãi. Dù huynh là vua nhưng kiến thức không bằng, họ đều xem thường. Mong huynh hiểu, nhà khoa học thường là những kẻ lập dị.”

Nguyễn Huệ nghe hiểu gật đầu.

Lúc này, Trần Trí mới nói::

“ Thưa bệ hạ. Định Quốc với công nghệ chúng ta đang có. Đã gần như hoàn thiện.... Còn vài lỗi nhỏ cần thí nghiệm rồi tìm cách giải quyết. Hai người họ đều là chuyên gia đầu ngành về công nghệ ở đây, họ phụ trách là ổn rùi.

Mặt khác, kinh phí làm mới tầu khá lớn, cũng không thể bỏ quá nhiều công vào đây được. Hai tầu bệ hạ xem hôm qua đã hao hết toàn bộ gia sản trong căn cứ...”

Nhìn Nguyễn Huệ còn chưa rõ, hắn tiếp:

“ Công nghệ động cơ hơi nước phát triển cho tầu đã là tiên tiến nhất, dẫn đầu thế giới. Tuy còn nhiều hạn chế nhưng muốn giải quyết. Chúng ta cần khai phá thêm nhiều bài toán kỹ thuật khác nữa. Chúng không thể một sớm, một chiều giải quyết đuợc, cần thời gian.

Nên đệ định coi chúng sẽ là con át chủ bài. Tạm thời giữ kín. Đợi khi quyết định xuôi Nam sẽ điều chúng vào Thị Nải.....

Trong lúc chờ đợi, phát triển mẫu thuyền khác. Lấy ngắn nuôi dài. Đảm bảo tựu cung tự cấp được....”

Nghe xong, Nguyễn Huệ khẽ cân nhắc nói:

“ Ừm. Nhưng ta vẫn muốn thêm một vài chiếc nữa. Ít nhất ba miền mỗi nơi có ba chiếc. Cơ động trên nhiều chiến trường.

Vấn đề tài chính, ta sẽ tìm cách điều chuyển nơi khác sang. Đồng thời rút một thành trong tập đoàn buôn bán ra...” xong quay sang nhìn hắn:

“ Đệ thấy thế nào?”

“ Huynh đã nói, vậy thì đệ nghe. Đồng thời lợi nhuận trong kế hoạch nha phiến tới, đệ sẽ chuyển một phần sang.... Nhưng muốn như huynh nói, sớm nhất cũng phải đầu năm sau mới hoàn thiện. Nó sẽ không kịp phục vụ trong chiến dịch Nam tiến cuối năm....”

“ Không sao. Hai tầu quá đủ. Những tầu khác ra muộn chút cũng được. Kiểm tra thật kỹ. Ta muốn dùng chúng đánh lên bờ biển phía Nam Trung quốc.....”

Hắn gật đầu.

.........

Đoàn người đi tiếp, đến khu thứ hai.... Vừa đến.... tiếng động cơ vang giòn khắp nơi vang lên.

Trong cùng, là những người thợ đang sử dụng mây cưa áp dụng động cơ, cắt, gọn tấm gỗ thành từng miếng, dài phẳng.... phục vụ đóng tầu. Thấy ba người đến, mọi người dừng lại, vuốt vuốt những giọt mồ hôi, khom người:

“ Tham kiến bệ hạ, vương gia.”

Nguyễn Huệ nhìn cỗ máy nặng nề, đỡ mọi người dậy, nói:

“ Vất vả các ngươi rồi.” Xong quay sang Trần Trí:

“ Thêm một đội lựa. Thực hiện thay phiên. Cỗ máy khá lớn. Đây là những mảnh nghép tạo lên con thuyền. Ta muốn phải hoàn hảo, không sai xót...”

“ Vâng. Thần. sẽ nghi nhớ.”

.......

Sau đó, ba người đi sâu vào trong.

Bên trong, chuẩn bị vào, một màn khói sương đã tỏa ra, Trần Trí vội nói:

“ Thưa bệ hạ, hai khu bên trong là thực phẩm. Nên yêu cầu vệ sinh cao. Màn sương giúp khử khuẩn. Không để chúng mang mầm bệnh vào...”

Đi qua, nhìn mọi người đang dập khuôn, ép. Hắn cầm lấy một cục vuông vuông, được bọc kín, nghi hoặc:

“ Đây là gì...”

Hắn cười:

“ Lương khô. Nhìn như vậy, nhưng hàm lượng dinh dưỡng cao, vô cùng thích hợp cho hành quân....” rồi xé ra, bẻ một nửa đưa đến:

“ Huynh dùng thử.”

Nguyễn Huệ bỏ vào miệng, cảm nhận:

“ Có vị thanh thanh của lúa gạo, bò, lớn...” khẽ gật đầu:

“ Được. Có chúng, sau này hành quân đỡ vất vả hơn nhiều.”

Hắn gật đầu:

“ Vâng. Nhưng sản lượng còn ít. Đệ muốn thử nghiệm trong chuyến đánh Ai Lao sắp tới.”

“ Được.” nguyễn huệ đáp, xong dùng sức bật, mở ra một hộp thủy tinh, bên trong đựng rau. Khẽ cảm nhận, nói:

“ Chất lượng khá tốt. Nhưng để lâu, dù bảo quản nhưng vẫn có chút úa...”

Trần Trí gật đầu:

“ Vâng, chúng cũng đã được 3 tháng. Thần đang cho người cải thiện công nghệ. Hi vọng mau chóng khắc phục...”

“ Ừm. Nhưng hành quân, rau xanh không quá quan trọng. Đựng trong lọ thủy tinh không lên...”

Hắn bên nghe vậy, cười:

“ Đệ nghĩ ra muốn phục vụ cho những con tầu. Có những chuyến dài ngày, phải lênh đênh trên biển. Có chút rau, lót ra rất tốt..”

“ Ừm..”

.....

Khu thứ ba là nơi học tập, ngoài thao luyện trên sa trường, mỗi người lính đều phải học để nắm bắt những khái niệm cơ bản, để trong mọi hoàn cảnh đều có thể sống sót.

Nhìn tiếng giảng bài ngân vang, không muốn làm kinh động, hắn cười:

“ Sắp tới ra chơi. Ba ta nhân đó, lên vào. Thử nghe giảng chút...”

Nghe mới lạ, Nguyễn Huệ gật đầu.

.......

Không lâu, ba người đã ngồi nghe. Nhiều kiến thức khá mới lạ. Tuy không theo từ đầu nhưng bằng đầu của thiên tài quân sự, Nguyễn Huệ nhanh chóng năm bắt. Nhiều lúc hỏi lại, khiến giáo viên đau đầu.

......

Tan buổi học, trở ra, Nguyễn Huệ nói:

“ Kiến thức rất tốt. Nhưng nhiều người dậy kinh nghiệm thực chiến còn ít, vậy không lên. Thỉnh thoảng có bọn cướp biển, đệ cho bọn họ đi tiểu trừ, áp dụng lý thuyết vào. Sau đó rút ra kinh nghiệm. Nếu không như thế này không hiệu quả....”

“ Được. Nhưng huynh có thể cho vài tướng hải quân đến tham giảng. Họ kinh nghiệm trận mạc tốt, có lẽ giúp đỡ hơn..”

“ Tốt.”

.......

Cuối cùng là khu ăn uống. Vừa tiếng chuông, từng đội ngũ nhanh chóng thành từng hàng sắp xếp tiến vào. Dù giữa trưa, tất cả đều ngay ngắn. Nhìn toàn bộ, Nguyễn Huệ gật đầu:

“ Tốt.. nhưng để họ giữa trưa không tốt. Ngươi làm mái che theo hàng. Vừa tránh nắng, tránh mưa. Mọi người học cong, cũng có chút mệt mỏi...”

“ Vâng.”

.........

Ngoài nơi đây, còn một khu khác, khá được hắn để ý. Là nơi ở của những người dân sống xung quanh.

Đến nơi, nhìn những thửa ruộng muối trắng xóa, hắn tự hào nói:

“ Phương pháp này khá hiệu quả. Chất lượng muối cũng tốt. Giờ nguồn cung nơi đây gần như đủ cho miền Bắc. Sau này nhu cầu càng lớn, đệ muốn xin với huynh. Hạn chế vấn đề về muối. Tạo cho ngành nghề phát triển. Nước ta có đường bờ biển dài, cũng khó mà cấm được..”

Muối vốn độc quyền, bất kỳ ai buôn đều sẽ bị phạt nặng. Nghe hắn nói, Nguyễn Huệ cũng có chút đắn đo:

“ Được. Nhưng thay vì thu thuế bằng bạc. 3/10 sản lượng sẽ thuộc về triều đinh. Vấn đề này, ta sẽ đích thân cử Mật vệ giám sát...”

Dù biết giá thuế khá cao, nhưng hắn cũng gật đâu đây là bước đầu.

........

Mấy ngày sau, Nguyễn Huệ cùng hắn thay phiên tham giảng. Giải thích nghi hoặc.... đến khi thông tin đoàn sứ đã về. Hai người mới rời đi trong sự lưu luyến của mọi người

.......

Kinh đô, một tuần sau. Trên điện, nhìn phía dưới chỉ là quần thần, không có bất kỳ sứ giả nước nào, Nguyễn Huệ nổi uy:

“ Thật là bọn to gan. Trẫm nhân nhượng lại lấn tới. Hồ Công Thuyên ngươi thống kê những người không đến. Chuẩn bị xuất binh chinh phạt.”

“ Vâng..” Nguyễn Huệ nổi uy, khiến mọi người khác lạ.

Sau đó, đoàn sứ bắt đầu báo cáo. Nghe xong, hắn gật đầu:

“ Rất tốt..”

Định cho bãi triều thì Phan Huy Chú nói:

“ Thưa bệ hạ, lúc về đích thân Càn Long mang tới một áo bào. Bảo của hiếm, quý lên tặng. Chúc hai nước thái bình.”

Nói xong dâng lên.

Hắn đang đứng trong góc, gật gù ngủ, nghe vậy khẽ mở mắt, nghi hoặc, sau đó giật mình. Dù trước đây, nhiều người đặt ra giả thuyết, hắn không tin, coi như lời đồn của kẻ bậy bạ. Nhưng vừa trải qua sinh tử, khiến hắn không thể chủ quan dù là hiềm khích nhỏ. Khẽ “ A”

Tiếng hét, khiến đại điện đã tĩnh mịch, trở nên vi diệu.

Nguyễn Huệ khẽ ho khan, nhìn hắn nói:

“ Vương gia, khanh có ý kiến gì.”

Hắn cười trừ:

“ Không ạ. Vừa thấy con ruồi xa tơ nhện. Kì lạ. Mọi người thông cảm.”

Phía dưới quan lại lắc đầu, thầm oán. Nhưng Nguyễn Huệ hiểu ý, cầm lấy áo nhưng không mở, nói:

“ Hiện nay giờ không còn tốt. Khi nào về đến Kinh trẫm mặc.... Bãi triều...”

“ Bệ hạ anh minh....”

.........

Tất cả quần thần rời đi. Không còn ai, Nguyễn Huệ mới nhìn hắn:

“ Tại sao đệ ngăn cẳn, có việc gì không phải ư.”

Hắn cười:

“ Tên Càn Long đó thâm độc. Mọi thứ hắn làm chắc có ý đồ. Đệ nghị trong áo choàng hắn giở trò.”

Nói xong, dùng tay lướt qua, nhưng không có phát hiện. Đang định từ bỏ, Nguyễn Huệ nói:

“ Để ta giúp tay...”

Quả nhiên, sâu trong lớp áo. Hai lá bùa hiện, Nguyễn Huệ toan đốt, hắn khẽ vớt. Bọc lại trong một tấm vải khác nói:

“ Tương kế tựu kế. Huynh vờ như không biết vẫn mặc. Những thứ này bọc trong vải này không còn nguy hiểm. Huynh treo cùng, bọn chúng sẽ không nghi ngờ.....” Sau đó thầm thì.

Nghe xong, Nguyễn Huệ cười:

“ Tốt...”

.......

Lúc này, trong một căn nhà, một lão già mi mắt khẽ nháy. Hốt hoảng, sau đó thở phào. Bên cạnh tên đệ tử thấy vậy, nói:

“ Ngươi lo lắng gì ư..”

Lão giả cười:

“ Ta tưởng việc không thành. May mắn không sao. Tên đó đã mắc bẫy..

“ Độc thuật của người, ai có thể hơn. Nếu không trả nợ Càn long. Chúng ta không ở đây.” tên đệ tử kiêu ngạo.

Lão giả cười:

“ Coi như du ngoạn. Không lâu, tầm hai năm chúng ta sẽ về.”

“ Vâng.” Tên đệ tử đáp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »