Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 127

❊ ❊ ❊

Sau bữa rượu, mọi người ai nấy đều say, ai ai đều có một tâm trạng khó tả, tất cả đều cố gắng mượn rượu quên sầu.

.........

Hai ngày sau.

Khi gà gáy canh năm, Nguyễn Toản mới thức giấc. Bỗng từ ngoài, một con chim câu bay tới, đậu khẽ lên vai, cầm lấy thư đọc, hắn bất giác cười. Bên trong là tin từ Đoàn Thị Điểm, nàng kể lại cuộc sống của hai mẹ con, cũng gửi cho hắn những bước phác hoạ chân dung hai người. Ngắm nhìn một lượt, hắn cẩn thận gấp, cất kĩ trong ngực, ánh mắt nhìn xa xăm, nói nhỏ:

" Hai người đợi nhé, ta sẽ mau chóng trở lại."

.............

Khi đến phủ, thấy đoàn người đông đúc, hắn khá ngạc nhiên bởi hắn tưởng chỉ có mười năm người, nhưng số người ở đây đã lên gấp nhiều lần. Hắn khẽ quay sang, như hiểu ý, Trương Năm vội vã giải thích:

" Thưa Vương gia, số lượng tăng lớn là do cần có quản tượng chăm lo hai thớt voi, tuỳ nhân phục vụ.....Những việc như vậy, không thể để các vị đại nhân làm được."

Nghe vậy, hắn gật đầu.

.........

Đúng giờ Thìn, đoàn sứ bắt đầu khởi hành từ Vân Đồn đến Nam Quan

.......

Đến ngày thứ ba, đến nơi. Hắn cho đoàn người dừng lại, cử một tên lên thông báo.

Tên lính gác đang gật gù, nghe thấy thông báo liền vội vã, chạy đi.

...........

Lúc này, trong một căn phòng xa hoa. Mấy người Phúc Khanh An, Thang Hùng Nghiệp....... đang tám chuyện.

Tên lính xông vào, quỳ gối nói:

" Thưa hai vị đại nhân, đoàn sứ Tây Sơn đã tới."

" Ừm. " Phúc Khang An gật đầu đáp, sau đó quay ra nhìn Triệu Lan nói:

" Ngươi ra trước đón tiếp, có gì ta sẽ ra sau. Trước thử thăm dò thái độ bọn chúng."

" Vâng."

.........

Trong phòng chỉ còn hai người, Phúc Khang An nhìn Thang Hùng Nghiệp nói:

" Ngươi đã suy nghĩ về lời đề nghị của ta chưa?"

Thấy Thang Hùng Nghiệp lưỡng lự, hắn tiếp:

" Ngươi cũng như ta bị đẩy ra nơi quỷ ho cò gáy này, đều là do lũ A Quế, Lưu Dung....hãm hãi. Nơi đây sao có thể sánh được với Kinh đô. Hazzz."

Thang Hùng Nghiệp nghe vậy, suy nghĩ thật lâu, xong quỳ gối:

" Thuộc hạ xin theo đại nhân. Có gì mong đại nhân nâng đỡ."

" Haha." Hắn cười lớn, sau đó đỡ dậy nói:

" Nếu đã theo phe ta. Thì chuyện này ta có căn dặn."

Ngưng lúc, tiếp:

" Việc tiếp đãi sứ lần này, vô cùng hệ trọng. Nếu không cẩn thận, có chút sai xót, bọn chúng biết được sẽ tìm mọi cách bao biện mà đổ tội lên cho chúng ta, nước xa khó cứu được lửa gần."

" Đoàn sứ đã đến, vậy chuyện này phải làm sao." Thang Hùng Nghiệp hốt hoảng hỏi.

Hắn thấy vậy cười:

" Ta đã gửi thư cho Thượng thư đại nhân( Hoà Thân), ngài nói, trước tỏ vẻ khách sáo với bọn chúng. Đoàn sứ đi đến đâu, nơi đó phải treo đèn kết hoa hoan nghênh, cung cấp kiệu, ngựa, thuyền, dân phu cần thiết. Đồng thời, ta cùng ngươi sẽ đích thân đi cùng làm bạn."

" Hừ. Có cần phải khách khí với bọn họ như vậy không ạ. Dù chúng có mạnh đến đâu, nhưng đã sang đây, thì khác nào cá nằm trong rọ."

" Ngươi..." Hắn nghe vậy, thở dài:

" Nếu không phải Thượng thư đại nhân nâng đỡ thì..."

Thang Hùng Nghiệp thấy thế, khom người:

" Hạ quan ngu dốt, mong đại nhân giảng giải."

Hắn gật đầu, nhìn ánh mắt tựa như trẻ nhỏ dễ dậy, nói:

" Bệ hạ lần này, muốn làm để thể hiện sự rộng rãi thiên triều, coi vua chư hầu như con em trong nhà. Nên chi phí lần này toàn bộ do quốc khố ra.

Mà đại nhân lại là thượng thư bộ hộ. Nên muốn kiếm càng lớn thì cần phải chi tiêu càng lớn."

Nghe vậy, Thang Hùng Nghiệp sắc mặt sáng ngời:

" Đại nhân cùng thượng thư quả là ánh mắt sáng như đuốc."

.......

Nguyễn Toản không đợi lâu, Triệu Lan đến, nở nụ cười thật tươi nói:

" Đã để quốc vương đại nhân đợi lâu. Mời đại nhân vào trong."

" Không có gì. Chúng ta cũng mới tới." Hắn đáp, sau đó cười:

" Ta đợi mọi người rồi cùng đi, phiền ngươi chỉ chỗ để ta cho người cất đồ."

" Ây...ây... quên mất. Quốc vương đại nhân thông cảm." Triệu Lan nói sau đó nhìn Triệu Hồ nói:

" Người mau nghi chép lại đồ đạc. Cho người trông coi cẩn thận."

" Vâng."

........

Triệu Hồ đi đến, nhìn đoàn sứ, lật sổ, viết hai chữ " di quan"( quan mọi) thật lớn đầy khiêu khích, Vũ Huy Tấn thấy vậy trong lòng rất bất bình nhưng chẳng lẽ mới đến lại gây gổ với người ta. Bèn đọc một bài thơ vừa thể hiện sự tao nhã, vừa thích hợp để bảo vệ quốc thể:

" Di bản tòng "cung" hựu đới "qua"

Ngô bang văn hiến tựa Trung Hoa

Thần kim khâm sứ An Nam quốc

Thử tự thư lai bất diệc ngoa.

Dịch thơ:

Di vốn là cung hợp với qua

Nước ta văn hiến giống Trung Hoa

Thần nay là sứ An Nam quốc

Viết bậy là di há chẳng ngoa?" (*)

Triệu Hồ nghe vậy, sắc mặt trắng bệch. Còn xung quanh đều nhiệt liệt hoan hô.

Nghe xôn sao, hai người quay lại, nghe xong đầu đuôi câu chuyện, hắn mỉa mai:

" Ôi! Đường đường Thiên triều mà tranh được thua với nước nhỏ."

Nghe vậy, Triệu Lan toát mồ hôi:

" Quốc Vương đại nhân bớt giận. Kẻ này thật láo xước."

Rồi nhìn tên lính đứng bên nói:

" Mang hắn nhốt vào ngục cho ta."

Triệu Hồ nghe vậy, khóc lớn

" Đại nhân, đại nhân, việc đó là do người sai khiến. Ha quan chỉ nghe lệnh."

Triệu Lan đỏ bừng tai, lao lại, đạp tới tấp, sai tên lính cũng biết ý lôi đi nhanh.

Thấy vậy, hắn lắc đầu:

" Nếu Quý quốc không tôn trọng. Thì xin phép chúng tôi quay về."

Rồi nhìn đoàn sứ:

" Thu dọn đồ lại, trở lại."

" Vâng."

Triệu Lan thấy vậy, hốt hoảng, hạ thấp tư thái nịnh nọt, nhưng hắn vẫn kiên quyết

Thấy không ổn, Triệu Lan vội vã sai tên lính đi gọi Phúc Khang An.

.........

Phúc Khang An nghe xong, hốt hoảng đi ra, trong lòng nhủ thầm: ' Mẹ nó, thằng ăn hại. Có việc nhỏ không xong. Nếu tên Quốc Vương này thái độ vẫn kiên quyết như vậy. Thì không khác gì vỗ mặt bệ hạ. Khi đó chắc chắn sẽ động binh. Mà binh quyền điều động, chắc chắn đến hắn,.....'

Đến nơi, nhìn hai hàng lính quát:

" Người đâu, lôi cả hai vào ngục cho ta."

Triệu Lan đang định giải thích thì phía sau Lý Thất ám hiệu, ngưng. Triệu Lan cúi đầu, đi theo tên lính đi ra.

......

Triệu Lan đi, Phúc Khang An nhìn Nguyễn Toản, tư thế hạ thấp, nói:

" Thật chậm trễ, khiến Quốc vương đại nhân phiên phước. Mong Quốc vương đại nhân bỏ qua. Ta đã sai người mở tiệc bên trong. Đoàn sứ cùng vào tẩy trần."

Hắn thấy vậy gật đầu, xong cười:

" Chút muỗi vo ve, không đáng bận tâm. Nếu hai người có lòng thì cũng không thể từ chối.

Sau đó đoàn sứ đi đến bữa tiệc.

.........

Nói về Triệu Lan sau khi bị áp giải vào ngục giam, nhìn Lý Thất nói:

" Tại sao, ngươi không cho ta nói lại."

" Đại nhân, người nhìn Tổng đốc nổi nóng không phải là giả cho người khác xem. Đó là thật sự." Rồi ngưng giọng tiếp:

" Đại nhân ở đây, tuy không có công lao, cũng có khổ lao, nhưng bao lần mãi mãi chỉ ở chức phó mà không lên nổi. Đó là do không có người."

" Ta cũng biết. Nhưng làm sao được. Thân cô thế cô." Triêu Lan thở dài.

Lý Thất thấy vậy cười, sau đó nghé tai vào nói nhỏ.

Triệu Lan nghe xong, sững sờ:

" Nếu đó là chuyện thật, không phải bẩm báo lên bệ hạ sao, khi đó cũng được khen thưởng.."

Lý Thất lắc đầu:

" Không được khen. Khéo lại bị trách tội vì thất trách.... Đại nhân lên suy xét kĩ. Nhiều lúc phải biết hi sinh lợi ích quốc gia đổi lợi ích bản thân."

Triệu Lan trầm tư, sau đó gật đầu

" Được. Ngươi đi sắp xếp. Tối có gì theo ta đi gặp mặt."

" Vâng."

.........

P/s: (*): phép chiết tự của chữ "di" mà quan lại nhà Thanh dùng. Chữ "di" gồm chữ "cung" và chữ "qua" hợp lại. Câu thơ có nghĩa là: Các ông coi chúng tôi là man di, nhưng di ở đây là di có sức mạnh cung và mác, chứ không phải là mọi rợ đâu, làm cho Thiên triều phải nể phục.

Bài thơ tỏ ý phản đối thái độ xấc xược của quan lại nhà Thanh, vừa cương nghị, vừa khéo léo, sâu cay mà vẫn giữ được hòa khí.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »