Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 128
Rời đi

❊ ❊ ❊

Sư Tú Cung

Bốn bề tĩnh mịch. Những mái ngói rêu phong, bong chóc; hàng cây trọi trơ.......

Tiểu Phú Tử cả người già nua, cố nén cơn đau nhức, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cung điện rực sáng, thở dài:

" Mười năm rồi...."

Những kí ức ngày xưa lần lượt ùa về.

Hắn khi xưa là thái giám hầu hạ thân cận bên cạnh nhà hoàng đế (Càn Long), từ khi ngài mới lên ngôi. Nhưng sau một lần đỡ nhát chém từ tên thích khách, hắn bị thương.

Dù khi đó được bệ hạ ban thưởng hậu hĩnh, nhưng do thân phận cùng năm thâng. Mọi thứ dần mờ đi. Đến nay, hắn chỉ còn là tên thái giám coi giữ lãnh cung.

Vừa nghĩ đến đây, một giọng nói ấm áp vang lên:

" Tiểu công công, người lại nghĩ chuyện xưa đó à."

Hắn giật mình quay lại, phía sau là một cô gái trẻ tuổi, ăn mặt quần áo vô cùng bình thường, không trang điểm nhưng cũng toát lên vẻ đẹp dịu dàng.

Hắn khẽ cúi đầu thi lễ:

" Nương nương."

Trong ánh mắt không khỏi có chút cảm thương.

Cô gái là Đôn Phi, khi mới vào cung được bệ hạ vô cùng sủng ái, nhưng sau lần bị ám sát hụt, hoàng đế cho là điềm gở, đẩy vào lãnh cung.

Đôn Phi khẽ gật đầu đáp, sau đó than:

" Tiếc nuối cũng được đâu. Từ khi vào cung, số mệnh đã không còn là của chúng ta."

Ngưng lúc tiếp:

" Trời cũng đã muộn. Công công cũng đi nghỉ sớm. "

.......

Thấy vậy, Lê La từ trên nóc nhà nhảy xuống, cả thân hình đen kịt. Sự xuất hiện của hắn, khiến hai người giật mình, nhưng không ai kêu la.

Thấy vậy, hắn nghi hoặc:

" Hai ngươi không sợ?"

Đôn Phi cười dễu:

"Ở đây dù có kêu khản cả cổ họng cũng không ai đến." Rồi bình tĩnh hỏi lại:

" Ngươi là ai?"

Hắn không đáp lại nàng mà quay sang nhìn tên thái giám, nói:

" Ngươi có phải Tiểu Phú Tử, từng hầu hạ thân cận Càn Long."

Tiểu Phú Tử nghe vậy, gật đầu:

" Là ta."

" Tìm mãi cũng thấy. Ta có chuyện cần ngươi xác nhận, tường thuật lại."

" Chuyện gì?"

" Trúc lâm Thanh Hương quán, vườn Viên Minh."

Nghe vậy, Tiểu Phú Tử khẽ hồ nghi nhưng bỗng nhớ lại, sắc mặt trắng bệch, lắp bắp:

" Ngươi, ngươi là ai?"

Hắn lắc đầu:

" Ngươi muốn kể lại hay cần ta ép cung đây?"

Tiểu Phú Tử nhìn suy nghĩ lúc, sau đó bình tĩnh hỏi lại:

" Nếu kể cho ngươi ta được gì? Dù sao thân ta cũng tàn, cùng lắm là chết?"

Nhìn một bên tay đã cụt, Lê La nhíu mày:

" Nếu ngươi kể lại, ta sẽ giúp ngươi ra ngoài, cho chút bạc. Thà chết dần chết mòn trên đường hơn là chết trong đây."

" Được."

" Ở đây có mực không?" Lê La hỏi lại.

Lúc này, Đôn Phi đứng bên mới lắp bắp:

" Có. Trong phòng ta."

" Được. Đi thôi."

........

Trong phòng, Đôn Phi khẽ mài mực, Tiểu Quế Tử viết. Khi đoạn văn dần thành hình, cả Lê La cùng Đôn Phi cũng khá ngạc nhiên.

Lúc sau, Tiểu Phú Tử viết xong, đợi ráo mực, hắn khẽ cất vào, nói:

" Bay giờ còn sớm, đợi sáng sớm, có người dọn phân. Ta với người sẽ rời đi."

" Được rồi." Tiểu Quế Tử gật đầu, sau đó rời đi.

.......

Trong phòng chỉ còn hắn và Đôn Phi, khung cảnh nhất thời trở lên lúng túng.

Nhàm chán, hắn tháo mặt lạ ra, thay lấy một bộ đồ thái giám. Khiến khuôn mặt đẹp trai cùng cơ bắp lộ lên.

Đôn Phi sắc mặt đỏ bừng, trái tim đập liên tục..... lúc sau, ngọn lửa bùng lên, nàng khẽ buông tà áo, tiến sát lại, ôm lấy. Một đường cong ép sát, hắn cũng không chịu nổi, quay người, đặt lên nụ hôn dài.

Một cảnh xuân dằng dặc.

Ngọn lửa bị dập tắt lâu ngày, khi chồi lên thật điên cuồng. Đôn Phi như trút hết, hơn ba tiếng, giờ đây cả thân hình nàng đang xụi xơ nằm tựa lên vai Lê La.

Thấy vậy, hắn khẽ vuốt vuốt mái tóc vương trên trán nàng cười:

" Thật không ngờ, con gái người Hán điên cuồng vậy."

Nghe vậy, nàng khẽ đỏ mặt.

Thấy vậy, hắn cười lớn, bàn tay cũng không khỏi tinh nghịch vò qua vò lại, nói:

" Lúc đầu, ta cũng muốn làm nàng để lục Càn Long. Dù nàng với hắn chỉ là kẻ qua đường, nhưng với bản tính của hắn thì người con gái mà của hắn chỉ là của hắn, dù bỏ đi cũng không cho kẻ khác động. Chỉ cần tưởng tưởng vậy thôi cũng đủ sảng khoái."

Hắn cúi xuống, thấy nàng cúi mi khẽ buồn, tiếp:

" Nhưng biểu hiện của nàng thật hợp ta. Ngay bây giờ ta chưa có thể đưa nàng ra ngoài được, nhưng sẽ thường xuyên đến. Khi công việc hoàn thành ta sẽ đưa nàng rời đi. Đợi ta nhé."

Nói xong, hắn cúi đầu, hôn lên bờ môi.

Nàng cũng điên cuồng, đáp lại coi như đồng ý.

.......

Đầu canh bốn, trong sự niu luyến của nàng. Hắn rời đi.

Ra ngoài, đã thấy Tiểu Phú Tử đợi sẵn.

Hắn cười:

" Đi thôi."

" Được."

.........

Đến căn nhà dọn, hắn nhanh tay đánh ngất hai tên thái dám, tống vào thùng, sau đó hai người đẩy xe, vượt qua dàn cấm vệ rời đi.

........

Đến ngõ hẻm. Hai người dừng lại. Hắn rút trong người tệp ngân phiếu cùng tấm bản đồ, khế ước nói:

" Đây là căn nhà trước ta mua. Ngươi có thể ở. Cùng chút ngân phiếu đủ ngươi sống bình thường hết đời."

" Cảm ơn."

Hắn gật đầu, sau đó rời đi.

Tiểu Phú Tử cũng chậm rãi đi về căn phòng.

..........

Bữa tiệc tẩy trần kết thúc, Nguyễn Toản cùng Phúc Khang An vừa thưởng thức trà, vừa hàn huyên.

Lúc sau, hắn cáo từ rời đi

Về đến căn phòng chuẩn bị từ trước. Bên trong có hai thị nữ. Hắn cau mày:

" Lui đi."

" Nhưng....."

" Lui."

Nghe hắn quát, cả hai sợ sệt rời đi.

.......

Vào trong phòng khẽ nghỉ ngơi cho bớt mùi rượu.

Một canh sau, bọn Phạm Công Trí(*), Vũ Huy Tấn, Phan Huy Ích, Ngô Văn Sở bước vào. Ra hiệu 4 người ngồi xuống, hắn nói:

" Tuy ta đã giả trang nhưng có thể bọn Phúc Khang An cùng Thang Hùng Nghiệp đều có chút nghi ngờ. Sợ là với bọn Lê Chiêu Thống, Tôn Sĩ Nghĩ đã gặp qua, rất dễ phát hiện. Các ngươi nghĩ sao."

" Thưa Vương gia, bệ hạ cũng từng suy nghĩ qua vấn đề này, lên đã có nhân tuyển để ' giả vua'

" Là ai?"

Phạm Công Trí tiến lên:

" Là hạ thần."

Nghe vậy, hắn quay nhìn, có nghi hoặc.

Thấy vậy, Phạm Công Trí nói:

" Để thần đi hoá trang đi."

" Được."

.........

Không quá lâu, Phạm Công Trí xuất hiện trong diện mạo khác, nhìn tựa thật Quang Trung, khiến hắn không khỏi trầm trồ.

Nhưng quán sát lúc, hắn nói:

" Vẫn thiếu chút chút gì?"

Phan Huy Ích thưa:

" Vâng, Vương gia. Đó là khí chất. Cái này rất khó, bởi không ai trời sinh mang khí chất đế vương như bệ hạ."

Nghe vậy, hắn suy tư, sau đó lấy ra Câu Tiễn Kiếm, khẽ rung tay, thanh kiếm lóe lên phản chiếu ánh sáng của những chiếc đèn lồng quanh nhà, phát ra tiếng ngân như rồng ngâm.

Rồi cười:

" Đây là Câu Tiễn Kiếm, bản thân nó đã mang sát khí nồng đậm, cũng mang khí chất quân vương."

Nhìn Phạm Công Trí tiếp:

" Ta sẽ để nó tạm thờ nhận ngươi là chủ, đeo nó bên người liên tục. Có thể cũng ' giả ' được."

" Vâng."

Sau đó Phạm Công Trí theo hướng dẫn của hắn bắt đầu thực hiện.

Không lâu, Câu Tiễn kiếm nhận chủ, Phạm Công Trí đeo bên người, khí thế nhất thời bàng bạc. Có thể điều chỉnh vô cùng thuận tiện,

........

Mọi người thấy vậy, đều thả lòng. Cũng coi như mối nguy hại tạm thời giải quyết.

Xong xuôi, hắn nói:

" Ta sẽ đi đường khác đến Bắc Kinh, các ngươi cố gắng trì hoãn hành trình lên đường. Cố gắng đòi hỏi ăn chơi. Chậm nhất đến đúng dịp mừng thọ Càn Long là được."

" Nhưng..." Phan Huy Ích định thắc mắc, thì hắn gạt tay:

" Ngươi cứ theo ta đi. Lần này bọn chúng cũng muốn vơ chút của cải."

" Vâng."

" Lần này Ngô Văn Sở ngươi phụ trách bảo vệ thật tốt. Có thể đường sẽ có thích khách. Cẩn thận."

" Vâng." Ngô Văn Sở đáp.

Sau đó hắn nhìn Vũ Huy Tấn, Phan Huy Ích nói:

" Còn việc giao tế thì do hai ngưoi.

Phạm Công Trí ngươi cũng hạn chế hàn huyên. Giữ thái độ cao cao tại thượng là được."

" Vâng."

" Các ngươi lui đi."

........

Mọi người rời đi, hắn tựa lưng thiêm thiếp ngủ.

Thật lâu, ba tiếng cạch nhỏ, hắn ngái ngủ, mở miệng:

" Vào đi."

" Vâng."

Lúc sau, hai bóng người Lý Thất cùng Triệu Lan đi tới.

Trong ánh màn đêm mờ mịt, Triệu Lan nói:

" Thưa Quốc Vương đại nhân, ta đến có chút quà bồi tội."

Nói xong, lấy từ tay áo, một túi nhỏ đặt lên.

Nhìn qua, biết trong là ngọc quý, hắn phẩy tay:

" Không có gì thì các ngươi lui đi."

Nghe vậy, Triệu Lan nhất thời bối rối.

Bỗng một tiếng cười, vang lên:

" Haha haha."

Nghe vậy, Triệu Lan bất giác rùng mình, quỳ gối:

Hắn thấy vậy, ném xuống một tờ khai của Tiểu Phú Tử bên trong kể về việc Càn Long thông dâm với vợ Phó Hằng( - Đổng Ngạch - cũng là chị em thân thiết với Hiếu Hiền Thuần Hoàng hậu) và Phúc Khang An chính là thành quả không mong muốn đó. Đây cũng là lí do Càn Long vô cùng sủng ái Phúc Khang An.(**)

Đọc xong, Triệu Lan càng ngày càng run sợ. Việc này việc xấu mặt của bệ hạ. Bất kì kẻ nào vô tình hay cố ý, để bệ hạ biết đều có thể tru di tam tộc....

Càng nghĩ càng sợ Triệu Lan liên tục dập đầu:

" Xin Quốc Vương đại nhân....không không....đại nhân tha mạng."

Hắn không đáp mà nhìn Lý Thất phía sau nói:

" Đưa hắn về. Phân phó việc ta đã giao từ trước. Đồng thời tìm cách nặc danh đem nó cho Phúc Khang An."

" Vâng."

Nghe vậy, Triệu Lan quay lại, nhưng không còn đó là một vị quản gia luôn cười nói, mà đã là một sát thủ, ánh mắt sắc như dao. Hắn rùng mình.

Sau đó ngoan ngoãi rời đi.

........

Tựa lưng nghĩ miên man. Hắn bất giác lắc đầu.

Chiều mai, hắn sẽ rời đi Hồng Kông.Nơi đây đang trở thành trung tâm buôn bán trao đổi chính của Trung Quốc với Đông Ấn Anh( nhưng người ngoại quốc sẽ bị hạn chế, chỉ được ở lại trong thời gian mua bán, cấm buôn bán súng, và chỉ được dùng bạc trong thanh toán.). Hắn muốn đến đây, vừa tìm cơ hội, vừa sắp xếp cho tương lai.

Sau đó là Đài Loan, nơi đây là địa bàn của Thiên Địa Hội và họ Trịnh. Tuy đều đã bị bình loạn, nhưng vẫn còn vô cùng có sức hiệu triệu. Một mặt là do nhà Thanh chưa coi trọng, quan lại được phái đến thời kỳ đầu có tố chất thấp, cách biệt về ngôn ngữ giữa quan và dân, cũng như chính sách áp bức cao độ với cư dân Đài Loan.

P/s: (*) Sách Hoàng Lê nhất thống chí và Việt Nam sử lược đều chép rằng người đóng vua Quang Trung là Phạm Công Trị, cháu gọi Nguyễn Huệ bằng cậu. Còn theo Đại Nam chính biên liệt truyền, người đó là tướng Nguyễn Quang Thực, người Nghệ An.

(**) cuốn Thanh Cung Mười Ba Triều- Hứu Tiếu Hiên hồi 67.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »