Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5134 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 102
Kế hoạch A(9)

❊ ❊ ❊

Thấy hai cha con sứ thần quỳ xuống, các quan viên trố mắt nhìn xem. Trong lòng vô cùng rung động.

...........

Sứ thần phương Bắc sang nước ta ở bất kì triều đại nào đều hống hách.

Trong lịch sử chỉ có duy nhất triều Trần dưới thời Trần Nhân Tông, khiến sứ thần phương Bắc run sợ, ngoan ngoãn cụp đầu. Năm 1288, Lưu Đình Trực và Lý Tư Diễn và Trương Lập Đạo(*) năm 1292. Cuối cùng tất cả đều chết trên đưng trở về phương Bắc.

Thấy lần này bệ hạ doạ sợ sứ thần, ai lấy đều kích động, hả hê.

...........

Còn Nguyễn Huệ nhìn thấy, hiệu quả chấn nhiếp tạo thành, đánh mắt cho Tiểu Quế Tử tiến đỡ hai người dậy. Giọng trở lên hoà nhã:

" Đánh kẻ chạy đi, ai đánh người chạy lại. Sứ thần ' bao dung' thì trẫm đây cũng đáp lễ. Nếu đã biết 'tội' thì xem như thế nào? "

Rồi than vãn:

" Trước Bình Định Vương Lê Lợi chém đầu Liễu Thanh phải 'đền' người vàng; kẻ khinh nhờn hai vị đã bắt quy án, mặc nhiên chém giết.... Ấy là tôn trọng 'đạo lí'. Tuy là nước nhỏ, nhưng cũng biết phải trái, chả nhẽ sứ thần đường đường ' đại quan thiên triều', vậy mà muốn xin không ư."

Nghe vậy, Vương Kiệt cúi đầu suy tư, xong cầm lấy chiếu thư cùng đôi vòng ngọc đeo tay, nói:

" Đây là đồ mà hoàng đế bảo mang sang. Có căn dặn phải cố gắng hống hách, đặt điều..... Nay bệ hạ đã ' tha tội' thì tôi xin dâng lên luôn. Sau đó chỉ cần bệ hạ tha tội, tôi sẽ ra Thăng Long, lập tức trở về.

Về nước thì tôi sẽ hết lòng nói để hoàng đế không động binh, đồng thời cũng bỏ tục lệ cúng người vàng. Xin bệ hạ yên tâm."

Nhìn vòng ngọc, Nguyễn Huệ cười mỉa:

" Hắn ban cho trẫm vòng ngọc để ngụ ý ư. 'Tụ tập các hạt ngọc, nối liền các hạt châu để xoay quanh ngôi sao Bắc thần tạo nên một cảnh tượng triền miên mãi mãi. ' Ngây thơ."

Rồi cầm lấy đoản đao bên người, chém xoẹt:

" Việc nước xưa nay có bại thành

Miễn sao giữ trọn được thanh danh

Giặc mạnh, chí lớn không hề nản

Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành."

Thấy vậy, Vương Kiệt cùng con trai cúi ngầm đầu. Nguyễn Huệ tiếp:

" Các ngươi chỉ cần tất cả viết lại trong tờ giấy, làm hai bản, sau đó điểm vân tay, thì trẫm sẽ tha. Cũng giúp bày kế, khiến không ai nghi ngờ. Nếu làm như các ngươi nói thì dễ sai xót, hắn cũng không phải kẻ ngu."

" Vâng."

Xong hai người vừa mài mực, vừa đọc, bên trong đều là lời đại nghịch bất đạo, hai người liếc nhau, nhưng vẫn lặng yên viết và điểm dấu.

.........

Một tuần trà, cả hai xong xuôi, hắn cầm lấy. Cười khen:

" Tốt." Rồi nhìn hai người nói.

" Sau này ta sẽ cho người theo sát ' bảo vệ' các ngươi. Không ý kiến chứ."

" Không. Cẩn tuân bệ hạ an bài." Hai người ngoan ngoãn gật đầu.

" Ừm." Nhìn lấy Hồ Công Thuyên:

" Người do ngươi sắp xếp. Lựa chọn tinh binh. Trẫm không muốn hai sứ thần có chuyện."

" Vâng."

..........

Sau đó, Nguyễn Huệ bắt đầu nói kế hoạch:

" Trong ngày hôm nay, Trẫm sẽ cấp tốc đưa hai ngươi ra Thăng Long, đồng thời bảo bọn Ngô Thì Nhậm thả người.

Sau đó các ngươi cố gắng ' khuyên nhủ' bọn chúng. Đợi Ngô Thì Nhậm bày đặt ' trang trọng', sẽ xuất phát từ ngoài vào,

Ta sẽ cho người giả làm trẫm đứng ra nhận chiếu phong vương, cùng nhiều tặng vật.

Sau đó Ngô Thì Nhậm sẽ viết biểu cảm ơn cho ngươi cầm về."

Ngường lúc tiếp:

" Cùng lúc này, trẫm sẽ cho người đem chiếu thư gửi Phúc An Khang( Nói rõ rằng các vua Việt Nam thời trước sở dĩ phải cống người vàng là để chuộc một tội lỗi nào đó đối với Thiên triều. Trẫm không có tội gì với nhà Lê và cũng không có tội gì với nhà Thanh.)

Hắn sẽ tâu lên, khi đó, các ngươi chỉ cần ủng hộ là được."

Nghe xong, hai cha con Vương Kiệt liên tục gật đầu tạ ơn.

Thấy vậy, hắn nhìn Tiểu Quế Tử:

" Ngươi dẫn hai người về Sứ quán nghỉ, nhớ bảo vệ 'cẩn thận', không cho ai ' tiếp cận', tránh gặp nguy hiểm."

" Vâng."

Sau đó ba người rời đi.

.........

Thấy bọn Vương Kiệt đi, các quan đồng loạt quỳ xuống:

" Bệ hạ anh minh. "

" Đức vọng cổ kim. Chúng thần được theo người là phúc muôn đời."

" Bệ hạ vạn tuế, vạn vạn tuế."

.........

.........

Nghe vậy, hắn cười:

" Đứng lên đi. Việc này hoàn thành chỉ xong kế hoạch A. Muốn ' đệ nhất kim cổ', Trẫm còn làm nhiều."

Thở dài, xong tiếp:

" Khi bọn chúng rời đi, các khanh cũng tập hợp, lựa chọn một nhóm người, tài giỏi, am hiểu bên đó.....để chuẩn bị lên đường sang đó."

" Vâng." Mọi người đáp, dù không hiểu tại sao.

Lúc sau, Trương Mỹ Ngọc tiến lên:

" Thưa bệ hạ, chúng ta cử phái đoàn sang làm gì ạ. Chúng ta mới đưa cống vật. Đi sang đó nữa có phải quá tốn kém...."

Nghe xong, hắn cười lớn, xong chậm rãi nói:

" Trẫm biết các ngươi ở đây đều không hiểu. Nhưng các khanh hẳn biết: năm 1781, Trịnh Sâm từng đã dâng biểu lên Càn Long xét lại vấn đề sáu châu, với mong muốn lấy lại. Nhưng họ Trịnh khi đó mục nát, không có lực lượng làm hậu thuẫn nên nhà Thanh không thèm xét.

Nay Trẫm thấy rằnglực lượng của nước ta đang hùng mạnh, vừa đánh bại chúng, đưa ra chắc hẳn chúng không dám coi thường. Đất tổ tiên không thể để mất được."

" Vâng. Nhưng còn Nguyễn Ánh ở phía trong. Đất nước chưa ổn. Làm đó có phải nóng vội?"

" Haha. Trẫm đã có đối sách. Chuyện đó câc ngươi chưa cần biết. Chưa phải lúc."

" Vâng."

P/s: (*) Trương Lập Đạo hai lần sang sứ Việt Nam vào các năm 1267, 1271 trước khi chiến thắng quân Nguyên lần 2. Năm 1292, lại được Hốt Tất Liệt cử sang, dù là nước thua trận nhưng Lập Đạo vẫn giữ thái độ ngạo mạn như lần trước. Ngay cả đạo chiếu thư mà Đạo mang sang cũng không phải đạo chút nào, vẫn toàn những lời hoang tưởng như đòi vua Trần sang chầu, đòi triều cống. Trần Nhân Tông vặn lại thì hắn cứng họng, dù thả đi nhưng giống sau khi trao thông trả Ô Mã Nhi (ta trả nhưng sau cho người theo ngầm đục thuyền) [ 1288, Lưu Đình Trực và Lý Tư Diễn], lần này cũng vậy.

Hốt Tất Liệt hai lần như vậy thì vô cùng căm tức, quan hệ hai nước đóng băng. Có ý định chiến tranh lần 4, nhưng năm 1294, Hốt Tất Liệt qua đời. Nội bộ nhà Nguyên bất ổn, lên đã không xảy ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »