Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 120
Hải chiến(2)

❊ ❊ ❊

Do quãng đường xa cũng tránh việc đối đầu với Lê Văn Chương, Vũ Văn Dũng cùng Nguyễn Văn Thuyết bắt đầu xuất phát.

Sáng ngày thứ hai sau khi khởi hành, đoàn thuyền đi đến Vịnh Vân Phong( Khánh Hoà ). Hai ngày lênh đênh, Vũ Văn Dũng định cho thuyền nghé vào đảo Hòn Lớn dừng chân.

........

Thì bỗng từ xa, một toán tầu treo cờ nhà nguyễn, hình kì là Kì Lân, tiến lại. Đi đầu là thế hệ tầu mới nhất, mang hiệu Phượng Phi, chỉ huy là một sĩ quan người Pháp.

Thấy vậy, Vũ Văn Dũng vội vã nói:

" Dàn đội hình A."

" Rõ." Các thuyền nhanh chóng di chuyển, Hai tầu Định Quốc ở trung tâm, mỗi bên là 5 thuyền dàn thành hàng.

Thấy vậy, đội Tầu nhà Nguyễn đi đầu là tâcu Phượng Phi dẫn đầu, như một mũi tên lao thẳng đến.

Vừa chạm mặt, tất cả hoả lực liền bộc phát

.......

Nguyễn Văn Chấn lúc đầu né Định Quốc, nhắm tầu nhỏ nhằm phá đội hình, nhưng không được, đành cho thuyền nhỏ tiến lên giáp lá cà. Còn chuyển sang trực diện đối đầu Định Quốc. Tuy thấy hoả lực mạnh hơn nhưng Nguyễn Văn Chấn vẫn mỉa mai:

" Hai con cũ rích này dám đối đầu với tầu hiện đại của ta ư."

Rồi hô lớn:

" Bắn."

Bên kia, Võ Văn Dũng cùng Nguyễn Văn Tuyết cũng không chần chừ, hô:

" Bắn."

" Đoàng...đoàng...đoàng."

" Đoàng....đoàng...đoàng."

Một trăm chín mươi khẩu khai lòng, khiến vùng biển rung động, những cơn sóng trồi lên, đập lên thuyền. Nhiều thuyền nhỏ bị lật.

Trong màn khói che trước mặt, Nguyễn Văn Chấn cười lớn:

" Muốn đối đầu ư."

Nhưng bỗng nụ cười dần ngưng lại, bởi hắn thấy ngay sát chân mình, hai pháo thủ bị rung động mà chết, hắn cau mày:

" Mẹ lũ An Nam yếu xì. Đm có vậy mà không chịu nổi...."

Lúc sau, một tên lính tiến đến bẩm báo:

" Thưa đô đốc có tất cả 50 người chết."

" Mẹ. Thật là ăn hại. Tiếp tục nạp đạn."

" Vâng."

Nhưng chưa nói xong, lại một loạt pháo nã về. Con thuyền rung lắc mạnh, hắn hô lớn:

" Lui lại."

Con tầu cách dần xa, nhìn Phượng Phi tổn thất nặng nề hơn, thuyền hư hỏng, lại quan sát phía xa, vẫn thấy hai tầu Tây Sơn sừng sừng như tường thành, biết tình hình không ổn, hắn cau mày:

" ĐM. Tình báo sai. Lạc hậu cái cmn."

........

Thấy đoàn tầu nhà Nguyễn lùi đi, Vũ Văn Dũng đang định đốc thúc quân đuổi tiếp thì bên cạnh Nguyễn Văn Tuyết nói:

" Cẩn thận có mai phục, theo tin tình báo thì Lê Văn Chương chỉ huy, không thể chử quan."

" Mẹ. Bắn đang vui." Vũ Văn Dũng càu nhàu nhưng vẫn cho tầu dừng lại.

Đứng bên Trần Thị Lan nói

" Thật không ngờ chúng chặn đánh ở đây. Có khi nào chúng biết tin chúng ta chuyển bị tiến về Hà Tiên."

" Không phải vậy, kế hoạch này ở đây chỉ có ba chúng ta biết. Đoán là bọn chúng đợi đây mai phục Nguyễn Văn Lộc. Không ngờ chúng ta đi qua. Nhưng đúng là trong cái rủi có cái may?" Nguyễn Văn Tuyết nói.

" Là sao?" Cả Vũ Văn Dũng cùng Trần Thị Lan đều ngạc nhiên hỏi.

" Các ngươi không thấy. Đoàn thuyền sử dụng tầu mới nhất. Sĩ quan pháp, chắc hẳn bọn chúng đã đào tạo theo phương Tây có tiến triển. Nhìn chúng rút đi không loạn. Có tầu bắn yểm hộ cho tầu lớn rời đi.... Nếu để Nguyễn Văn Lộc vẫn đung thuyền cũ, cách cũ không phải sẽ thảm bại sao..."

" Đúng. Cứ tưởng mỗi chúng ta phát triển. Không ngờ bọn chúng cũng như vậy." Vũ Văn Dũng trầm mặt: " Đúng không thể chủ quan."

" Ừm. Để tôi viết thư cho bệ hạ nói rõ tình hình. Bảo bệ hạ lưu tâm. Đồng thời nhờ Hắc vệ điều tra gián điệp. Cũng như bảo Nguyễn Văn Lộc nhanh lên hỗ trợ." Trần Thị Lan nói.

" Nhanh đi." Nguyễn Văn Tuyết nói rồi tiếp:

" điều bốn tầu lên điều tra xem. "

" Được."

.........

Bên kia, Nguyễn Văn Chấn thúc giục tăng tốc, không lâu, thuyền về bến.

Đến nơi, nhìn tầu Phượng Phi chật vật, Lê Văn Chương hỏi:

" Làm sao vậy?"

Nguyễn Văn Chấn lắc đầu:

" chúng mang hai tầu tổng 120 pháo. Hoả lực hơn hẳn chúng ta. Lúc đầu ta định đánh xong lui quân. Không ngờ, chiến thuyền của chúng cũng cải tiến không thua kém. Nên ăn chút thiệt thòi. Thật không ngờ..."

" Ừm. Coi như bài học. Không lên khinh thường. Chúng ta phát triển thì bọn chúng cũng vậy. Mà đối đầu như vậy, thông qua đó có đề xuất gì không?"

" Tuy chúng phát triển hướng như chúng ta, nhưng cảm nhận rằng tốc độ pháo vẫn chậm, thiếu chính xác hơn. Chỉ cần để Nguyễn Văn Thắng điều Long Phi kết hợp với Phượng Phi ra đánh. Phối hợp diệt hai tầu lớn là được." Nguyễn Văn Chấn nói.

Nghe vậy, Lê Văn Chương lắc đầu:

" Chưa phải lúc, trước điều thuyền nhỏ ra đánh thăm dò thêm, đợi mai hoặc ngày kia gió lên, xuôi dòng ra đánh lợi hơn." Rồi nhìn Nguyễn Văn Chấn:

" Ngươi vất vả rồi. Đi nghỉ ngơi đi."

" Được."

.........

Sau đó liên tục những tầu nhỏ giao tranh, thấy kê địch không liều lĩnh xuất binh. Trần Thị Lan đề nghị:

" Quân ta lênh đênh hai ngày. Phía trước có đảo, tạm thời cho thuyền cập vào. Nghỉ ngơi xem."

Hai người Nguyễn Văn Tuyết nghe vậy, gật đầu:

" Được."

.......

Ngoài bốn thuyền thăm dò, Vũ Văn Dũng cho thêm 6 tầu nữa phối hợp. Còn lại cho 5 thuyền tiếp cận một bãi gầm đảo Hòn Lớn.

Năm thuyền đi lên, thì bất ngờ, tù các bụi cậy, liên tục mũi tên lao ra, biết trúng mai phục, Nguyễn Văn Tuyết hô:

" Lui lại."

Các thuyền nhanh chóng lùi, ra xa tầm bắn tên. Thấy vậy cả ba thở phào. Nhưng nhìn hơn 10 người tử thương, tất cả đều buồn, ánh mắt căm tức.

" bọn chúng cũng đón được mục đích của chúng ta. Bây giờ lên làm thế nào. Lênh đênh vậy, sĩ khí có thể giảm, binh lính cũng mệt." Trần Thị Lan nói.

" Địch trong tối, ta ngoài sáng, muốn lên được cũng tổn thất khá lớn."

Tất cả rơi vào trầm tư, bỗng Nguyễn Văn Tuyết hô lên:

" Có cách."

" Cách gì?" Hai người khác dồn dập hỏi lại:

Nguyễn Văn Tuyết mỉm cười nói:

" thứ cách trinh sát bằng hoả lực xem?"

" Là sao?"

" Trong sách có nghi. Với trường hợp mày, chúng ta cho các thuyền thay phiên nã đạn vào bất kỳ vị trí nào nghi ngờ có kẻ thù, nhằm dẫn đến một nhóm những người không bị phát hiện, tin rằng họ đã bị phát hiện và lộ diện. Phát hiện vị trí chỉ cần cho cung thủ bắn liên tục là được. Sau đó cho tầu Định Quốc nã vào hai bên. Nhân cơ hội đó chúng ta đổ bổ. Cách này có thể tốn hoả lực."

" Của cải kiếm được. Mạng người khó. Bệ hạ cũng nói bằng mọi câch chiến thắng."

" Đúng. Không gì quý hơn tính mạng binh sĩ."

" Được." Để ta cho người chuẩn bị.

.........

Bên kia, Lê Văn Chương đang ngồi. Nguyễn Tú vội vã tiến đến:

" Đúng là tướng quân tính toán như thần. Bọn chúng muốn tiến lên. Bị quân ta mai phục. Chết như ngả dạ."

Nghe vậy, hắn khẽ hài lòng, nhưng không quên nói:

" Có thể bọn chúng sẽ liều chết lao lên. Bằng mọi cách tiêu hao sinh lực lớn nhất. Không được thì lui. "

" Vâng."

" Trời sắp tối. Bọn chúng sắp tiến hành. Ngươi về chuẩn bị đi."

.........

Trời chiều, sau chuẩn bị. Cứ tốp năm thuyền thay phiên bắn phá. Nấp trong bụi cây, quân nhà Nguyễn hoảng loạn, thủ thỉ:

" Chả nhẽ bọn chúng phát hiện."

" Chắc không, ánh mặt trời chiếu rọi vào chúng. Chắc chắn không thấy."

" Có thể chúng bắn doạ ma. Tất cả bình tĩnh."

......

......

" Ầm... Ầm... Ầm."

Pháo bắn vào bụi cây. Nhất thời một toán quân bị thiêu dụi.

Thấy có hiệu quả, Vũ Văn Dũng hô:

" Bắn."

" Bắn."

Hàng loạt mũi tên lao vào.

Nhất thời một toán quân nhà Nguyễn bị giết. Hai tầu Định Quốc tiến lên. Hoả lực từ 120 khẩu pháo. Nhất thời san phẳng. Hơn trăm lính nhà Nguyễn bị đốt cháy, kêu la. Nguyễn Tú thấy vậy, hét lớn:

" Lui, lui."

Như được ân xá, quân đội nhà Nguyễn bỏ chạy.

........

Nhanh chóng Vũ Văn Dũng cho quân tiếp cận, chiếm lấy một bãi.

Càng quan trọng hơn, do lần này lính tuyển chọn để thuỷ quân đánh bộ lên vô cùng thiện chiến. Vừa lên bờ như thả hổ về với rừng. Liên tục lao vào chém diết. Một nửa đảo hòn Lớn nhanh chóng bị đánh chiếm.

.......

Sau khi nghe Nguyễn Tú nói, Lê Văn Chương lắc đầu:

" Không phải lỗi của ngươi. Thật không ngờ bọn chúng làm vậy. Mau chỉnh đốn đội hình. Mai trả thù."

" Đội ơn tướng quân."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »