Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5216 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 116
Chiến dịch(1)

❊ ❊ ❊

Nói xong cả hai rời đi.

.........

Khi hắn cùng nàng vừa trở lại, đã thấy hai người Vũ Văn Dũng và Nguyễn Văn Tuyết đợi sẵn, khuôn mặt nở nụ cười tươi rói. Hắn tiến đến:

" Có chuyện gì mà hai người vui vậy."

" Haha. Thuyền vừa tân trang xong." Vũ Văn Dũng niềm nở đáp.

" Ồ." Hắn thốt lên đầy bất ngờ. Mặc dù biết quen tay thạo việc nhưng không ngờ nhanh đến vậy.

Thấy vậy, Vũ Văn Dũng tiếp:

" Thuyền xong. Có lẽ mai chúng tôi sẽ rời đi."

" Vội vã vậy ư?"

" Vâng. Bọn Nguyễn Ánh lại kéo tầu ra, bệ hạ cho người truyền tin kêu trở về." Vũ Văn Dũng đáp, sau đó dùng giọng khinh miệt, tiếp:

" Đúng là cỏ ấu nhổ không sạch thỉnh thoảng lại gây hại."

Nghe vậy, hắn gật đầu. Có lẽ đứng góc độ của hắn có thể xem Vũ Văn Dũng là kẻ cuồng vọng, nhưng nghĩ lại việc Nguyễn Ánh liên tục bị Nguyễn Huệ đánh bán sống bán chết bao năm, bất kì ai bây giờ đều chung suy nghĩ vậy. Nhưng ai có thể ngờ.

Hắn muốn nhúng tay vào lịch sử thì Nguyễn Ánh chắc chắn là mối hoạ ngầm tương lai. Nhưng bây giờ hẳn vẫn không hề mảy may lo lắng bởi Nguyễn Huệ còn thì dù có bao nhiêu trợ giúp thì Nguyễn Ánh cũng chả " khá".

Nghĩ đến đây, hắn nói:

" Được." Rồi mỉm cười tiếp:

" Mai ta cũng phải đi. Chọn dịp không bằng đúng dịp, nay tất cả đều thư thả, cùng nhau làm một chút chứ?"

" Haha. Được thôi."

" Đúng ý." Cả hai vui vẻ nói.

..........

Sáng hôm sau, bốn người chia hai ngả rời đi, Cô Tô lại khôi phục không khí yên ả.

......

Hắn vừa về tới nhà, thì đã thấy Vũ Long cùng Trương Năm đứng ngoài cửa. Nghe thấy tiếng bước chân, hai người quay lại, thấy hắn, khom người cung kính:

" Tham kiến vương gia."

" Ừm. Tình hình bên đó như thế nào."

" Thưa công tử, Lý Thất vừa truyền lại Phúc Khanh An đã hồi Lưỡng Quảng."

" Được rồi. Chú ý nhất cử nhất động, có gì mới báo cáo lại cho ta."

" Vâng."

" Đoàn sứ cũng đã đế, dẫn ta đi gặp mặt chút."

" Vâng."

........

Ba người nhanh chóng đến phủ, đoàn đi sứ lần này đã ở bên trong.

Thấy hắn, tất cả cung kính:

" Tham kiến Vương gia."

" Ừm." Thông tin cùng phác hoạ của từng người đã được Nguyễn Huệ gửi đến từ trước. Quan sát toàn thể, hắn cũng đại loại cũng đoán được, nhưng để an toàn, hắn vẫn nói:

" Mọi người lần lượt giới thiệu tên mình đi."

" Vâng.

" Lão thần Trương Mỹ Ngọc."

" Tại hạ Lâm Tuấn."

........

.........

Nghe tất cả giới thiệu xong, hắn gật đầu:

" Ta biết mọi người ở đây đều biết nhiệm vụ lần này, lành ít giữ nhiều. Nếu ai sợ hãi có thể ở lại, ta cũng không trách. Dù sao vinh hoa, lợi lộc..... cũng phải có mạng mà hưởng."

Đợi một lúc, đều không thấy ai lùi lại, hắn tiếp:

" Nếu đã đi, thì các ngươi phải nhớ rằng, chuyến đi lần này sẽ do ta làm chủ. Vì vậy, sau này mọi người phải nhất nhất cẩn tuân lời ta. Kẻ nào dám trái ta không ngại ngần mà giết. Kể cả có chức cao vọng trọng ra sao."

" Vâng."

" Ừm. Hôm nay đến đây thôi. Nay ta có chút việc. Tối sẽ tổ chức mọi người tẩy lễ."

" Vâng. Cảm ơn Vương gia."

.........

Mấy ngày sau, trong thư phòng, Nguyễn Huệ đang duyệt tấu chương thì Tiểu Quế tử tiến đến:

" Thưa bệ hạ, Vũ tướng quân và Nguyễn tướng quân cầu kiến. "

" Ừm. Cho bọn chúng vào đi."

" Vâng."

.......

Vũ Văn Dũng và Nguyễn Văn Tuyết tiến vào, quỳ gối thưa:

" Tham kiến bệ hạ."

" Ừm. Mấy ngày nay đi thu hoạch như thế nào rồi."

Nghe vậy, Vũ Văn Dũng hào hứng kể, từ việc đồ Nhai Châu, sửa thuyền, gặp gỡ Nguyễn Toản.....nghe xong, Nguyễn Huệ cảm thán:

" Thật tiếc. Trẫm công việc dính người không đi được. Sau bù vậy." Rồi cầm lấy kế sách thủy quân đánh bộ trên bàn đưa cho hai người, nói:

" Đây là kế sách mà đệ ấy đưa cho Trẫm. Trẫm đã

xem qua, cũng dựa vào thực tiễn điều chỉnh chút. Các ngươi cầm lấy xem qua.

Việc bọn Nguyễn Ánh ra ít cũng mười ngày nữa. Trẫm đã sai Bùi Thị Xuân sẵn sàng nghênh đón. Các ngươi cố gắng luyện qua chút. Trẫm sẽ phân phó nhiệm vụ khác."

" Vâng."

..........

Lúc này trong Nam, Nguyễn Ánh nhìn phía dưới Nguyễn Huỳnh Đức, Lê Văn Duyệt, Lê Văn Chương nói:

" Theo thám báo thì Vũ Văn Dũng đã rời đi Quy Nhơn, ở đó chỉ còn thuộc cấp, đây là cơ hội ngàn năm có một.

Trẫm quyết định mở cuộc hành quân Quy Nhơn. Trong đó, Lê Văn Chương ngươi dẫn theo tầu frigate Phượng Phi, cùng 20 nghe chở quân cùng 10 thuyền nhỏ có súng theo như những lần trước, thuận hướng gió tiến lên. Quấn lấy thuỷ quân Tây Sơn, không cho chúng cơ hội tiếp viện bộ binh.

Còn bộ binh lấy Nguyễn Huỳnh Đức làm Tiền Quân với 1500, Lê Văn Duyệt Tả Quân với 3000 lính cùng Lê Chất hậu quân 1500 lính.

Toàn lực công phá vào Quy Nhơn, làm mọi giá để hạ thành. Sau đó nhanh chóng tiến hành đồ sát, đào mộ tổ Nguyễn Huệ lên, thành công thì nhanh chóng thu quân."

" Thưa bệ hạ, việc này..." Lê Văn Duyệt định nói thì Nguyễn Ánh cắt ngang:

" Các ngươi cứ theo đó mà làm. Lần này là đánh chiến lược. Thứ nhất, trả thù vụ hắn động tay chân với mộ tổ của trẫm. Thứ hai, đánh vào lòng dân, khiến dân chúng lung lay, gốc không vững thì ngọn sao ổn được."

" Bệ hạ anh minh." Nghe xong, cả ba đồng thanh.

" Ừm. Các ngươi lui đi."

" Vâng."

........

Tất cả rời đi, phía sau Bá Đa Lộc xuất hiện, khom người:

" Vương quả quyết đoán."

Nguyễn Ánh nhìn hắn, cười:

" Lần này ta giúp ngươi nhưng làm xong ngươi cũng phải nhớ lấy lời hứa. Tiếp tục vận dụng quan hệ mua cho ta thêm thuyền."

" Haha. Bệ hạ yên tâm."

Sau đó cáo từ rời đi, ánh mắt lộ ra đầy hận thù:

" Mẹ thằng chó con Nguyễn Huệ. Dám đàn áp giáo dân ư. Ta cho ngươi xem như thế nào là sức mạnh của Chúa. Hãy đợi chờ cơn cuồng phong của người đi. Haha."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »