Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 190
Đánh Ai Lao(5)

❊ ❊ ❊

Sau ba ngày nghỉ ngơi, tất cả dần ổn thỏa, Nguyễn Toản đứng trước toàn quân, cất cao giọng:

“ Thắng lợi này chỉ là bước đầu, đằng sau vẫn còn cuộc chiến ác liệt. Mặc dù có thương vong. Nhưng nghĩ đến cảnh tượng, trong màn đêm tối tăm, ánh mắt của những người anh em vẫn mòn mỏi ngóng trông, lòng ta xót xa thay.

Trận chiến này quyết đập tan bè lũ quân Xiêm cùng kẻ phản loạn. Mang ánh sáng tự do chào đón một năm mới an lành.(*)”

“ Chiến... chiến...” Binh lính hô vang, đặc biệt là người Chăm được sắp xếp vào, nước mắt rưng rưng mà gào thét.

“ Ầm.... ầm...” hai tiếng pháo chát chúa vang lên, hắn hét lớn:

“ Xuất phát..”

Đoàn quân bắt đầu lên đường.

............

Đã đi bốn ngày đường, đoàn quân đến gần Po Boun, trời đang dần xuống núi, Nguyễn Toản nhìn Lý Văn Bưu nói:

“ Kế tiếp là Po Boun cửa ngõ để đi vào Nam Ngum. Chắc chắn bọn chúng sẽ cho quân canh gác cẩn mật. Ngươi đi xem, rồi tìm nơi đóng quân.”

“ Vâng.”

Xong quay ra, nhìn về phía Nguyễn Phong, tiếp:

“ Các ngươi tiềm nhập vào trong thành, do thám tin tức, rồi truyền lại cho ta.”

“ Vâng.”

..........

Đợi tất cả rời đi, phía sau Lê Huy cũng bắt lấy một con chim bồ câu, lấy một lá thư đưa lại, xem xong, hắn nở nụ cười:

“ Trời giúp ta.”

............

Một lúc sau, Lý Văn Bưu quay lại, lắc đầu:

“ Thưa Vương gia, khu vực này đều chỉ có đường nhỏ, kẹp giữa rừng và sông. Cây đang mùa hạn, rất dễ bắt lửa, không thể dừng lại qua đêm. Chúng ta phải đi tiếp, tiến sát Po Boun mới có chỗ đóng quân.”

Hắn gật đầu, đợi thêm nửa canh, bắt đầu cho quân lính đi tiếp. Nhưng mấy ngày hành quân, binh sĩ đều mệt mỏi, tốc độ rất chậm. Khi ánh chiều le lói, vẫn còn cách Po Boun 10 km nữa. Nhìn quân lính mỏi mệt, hắn suy ngẫm, lúc sau nói:

“ Hạ trại ở đây. Ngươi chia quân làm ba nhánh. Để Lý Tài mang 2000 người đi phía trước do thám. Hai nhánh còn lại, thay phiên canh gác, nấu ăn, đào một rãnh đất rộng từ 5-10 m ngăn với rừng.”

Lý Văn Bưu muốn ý kiến, hắn lắc đầu:

“ Theo lời ta.”

“ Vâng.” Tuy gật đầu, Lý Văn Bưu vẫn lo lắng, một mặt làm theo, mặt khác, tăng thêm số người canh gác, tản ra xung quanh.

.......

Khi vừa dùng xong bữa tối, Nguyễn Phong cũng trở lại, toàn bộ sắp xếp cùng binh lính trong thành đều rõ ràng. Đọc xong, hắn gọi tất cả lại bàn bạc. Một kế hoạch chóng vánh được vạch ra.

.......

Cũng lúc đó, trong thành Po Boun, Chế Tri cũng đang cùng Huỳnh Đức thảo luận.

Chế Tri chỉ vào bản đồ, mở miệng:

“ Địa hình này nhỏ hẹp, không thích hợp ở lại. Bọn chúng muốn đóng quân, chỉ có thể tiếp tục đi tiếp đến nơi này. Khi đó, chắc chắn mỏi mệt, kết hợp với những bẫy rập ta chuẩn bị sẽ bào mòn sĩ khí. Sáng mai, ta đánh phủ đầu. Ắt thắng lợi.”

Nghe đến đây, nhớ lại hình ảnh lúc chiều khi Chế Tri cho người đem những xác động vật chết, chôn khắp nơi, mùi hôi thối khiến một loạt động vật ăn thịt bay đến, đặc biệt là tiếng muỗi vo ve khắp nơi, đang cắn giở trái táo, Huỳnh Đức bỏ xuống, mở miệng:

“ Như vậy có ổn không. Bọn chúng dùng pháo bắn hàng loạt, có thể loại bỏ...”

Chế Tri cười lớn:

“ Ta cũng muốn đợi hắn bắn... Khi đó tướng quân hãy nhìn xem.”

Đúng lúc này, một tên thám báo vội vã tiến đến:

“ Thưa tướng quân, kẻ địch không đến như dự kiến, mà lựa chọn chặt bớt cây, đóng quân ở cạnh khu rừng.”

Nghe đến đây, Chế Tri cười khanh khách:

“ Quá tốt rồi.” Xong quay ra nhìn Huỳnh Đức:

“ Anh bảo bọn chúng tài ba lắm ư... sao tôi thấy bọn chúng như kẻ đần vậy....”

Huỳnh Đức nghe xong cũng cảm nghĩ như vậy, trong đầu miên man hình ảnh Lưu Bị thảm bại trận Di Lăng (**), nhưng vẫn cố nói:

“ Cẩn thận vẫn hơn. Có thể là cái bẫy...”

Chế Tri lắc đầu:

“ Không kẻ nào nghĩ ra bẫy ngu như vậy. Để tôi cho tướng quân sáng mắt ra.”

Nói xong, nhìn hai viên tướng dưới trướng nói:

“ Các ngươi mỗi người 2000 quân. Chia làm hai đường. Chế Nga đem quân tiến lại bìa rừng, chặn lại số quân do tên Lý Tài cầm đầu. Còn Chế Mân, ngươi mang theo dầu và đuốc, chia người, lẻn vào rừng, tiến hành hỏa công.

Sau đó đợi lửa cháy, bọn chúng toán loại, dâm thẳng tới, hình thành thế gọng kìm, diệt hết bọn chúng.”

“ Vâng.”

Hai người đi, tuy cười đắc chí, Chế Tri vẫn cẩn thận nhìn một tên khác:

“ Ngươi cho người tăng cường canh gác. Bất kì kẻ nào cũng nội bất xuất, ngoại bất nhập.”

“ Vâng.”

Ngồi nghe, thấy Chế Tri sắp xếp, Huỳnh Đức gật đầu, không phản đối.

.......

Quả nhiên, không lâu, Chế Nga đi không xa, đã nhanh chóng đụng độ quân ta, do Lý Tài cầm đầu. Một cuộc chiến ác liệt xảy ra. Ban đầu quân ta chiếm ưu thế, nhưng đánh càng lâu, ruồi nhặng, rắn, rết..... càng nhiều, điều kỳ lạ bọn chúng chỉ quấn lấy quân ta. Chính vì vậy, thế trận dần nghiêng về phía địch. Thấy tình thế, đánh lâu không ổn, Lý Tài quát lớn:

“ Lui.....”

Quân ta nhanh chóng vừa đánh, vừa lùi lại. Giao tranh tiến sâu vào rừng, nhìn trời, thấy chim bay lên từng đàn, Chế Nga quát lớn:

“ Không đuổi theo, phía trước có mai phục.”

Xong suy ngẫm, nói:

“ Lui lại ra phía ngoài bìa rừng. Đợi lửa nổi lên thiêu dụi tất cả, rồi tiến lên.”

“ Vâng.”

........

Phía bên kia, tránh động tĩnh, Chế Mân cho từng nhóm nhỏ 1-3 người khuân từng bọc thuốc nổ, dần tiến vào đặt khắp nơi.

Nhưng dù đã đặt rất nhiều, hắn đốt sợi dẫn nhanh chóng tắt lịm, khẽ cau mày:

“ Chắc chắn bọn chúng đã nắm bắt. Không thể kéo dài được. Các ngươi đi theo từng nhóm 100 người lại. Ta không tin không đặt được.”

“ Rõ...” quả nhiên mang theo nhiều hướng phân tán, cuối cùng cũng có ngọn lửa bốc cháy.

Chế Mân nhanh chóng cho người lui. Nhưng vừa quay lại, không rõ một đội quân đã xuất hiện lúc nào. Kẻ cầm đầu, quát lớn:

“ Giết..... giết....”

Sau đó, mỗi người tha một cái xác rời đi.

Ngọn lửa ngày càng lớn, chiếu sáng một vùng trời. Trên tường thành, nhìn thấy vậy, Chế Tri cười lớn, man rợ.

........

Trái ngược với suy nghĩ của Chế Tri, sau khi nghỉ ngơi, ăn tối. Những thuyền nhỏ, chậm rãi xuất hiện. Đây là một nhánh do Đống Công Trường chuẩn bị nhiều ngày nay. Từng tốp người, nhanh chóng lên thuyền, men theo những nhánh sông nhỏ, đổ bộ xuống một ngôi làng cách Po Boun không xa. Chỉ còn Lý Văn Bưu cùng nhánh 2000 người ở lại.

Khác so với vẻ lo sợ thường thấy, mặc cho đám cháy diễn ra, quân ta vẫn ung dung ngồi tán chuyện, ngắm nhìn. Điều đó bắt nguồn từ đường băng ngăn lửa, hắn đã cho đào từ trước.

Nhìn lửa dần bớt, Lý Văn Bưu mở miệng:

“ Bọn chúng sắp đến, nhanh chóng ẩn nấp..”

“ Vâng...”

Rất nhanh không một bóng người, mặt đất là một khung cảnh lộn xộn, xác người nằm la liệt.

........

Một canh sau, dù mang theo hơn ngàn quân, Chế Nga rất cẩn trọng tiến lại, nhìn xác người la liệt, một vài thuyền nhỏ cháy dụi lênh đênh trên mặt nước, khẽ thở phào. Lúc sau nói:

“ Tất cả nhanh chóng lục soát xung quanh.”

“ Vâng.”

Rất nhanh, một tên chạy lại:

“ Thưa tướng quân, đã tìm xung quanh. Không thấy ai, chắc bọn chúng đã lên thuyền chạy trốn. Số người chết cháy ở đây là gần 2000.”

“ Tốt. Có thấy thông tin nhánh quân của Chế Mân không?”

Tên lính cúi đầu:

“ Thưa tướng quân, theo mùi khét trong rừng, chúng tôi mò lại, thì thấy một cuộc giao tranh. Chắc sau khi kích nổ, Chế Mân tướng quân bị phát hiện, xảy ra quyết chiến, sau đó tất cả xác đều bị lửa thiêu dụi.”

Nghe xong, Chế Nga nước mắt rưng rưng:

“ Đệ ơi sao đệ nỡ ra đi...”

Điếu tang xong, đoàn người trở về.

.........

Trong thành, Chế Tri nghe báo cáo lại, hài lòng, mặc dù cái chết của nhánh quân Chế Mân hắn không quá quan tâm. Đang định cho người mở tiệc mừng, thì Huỳnh Đức, đề nghị:

“ Chưa rõ thực hư ra sao. Đợi trời sâng ta đến nơi xem. Đồng thời có thể phán đoán hướng bọn nó rút đi. Tìm biện pháp tiêu diệt.”

Nghe vậy, Chê Tri gật đầu.

..........

Mặc dù chỉ đi xem hiện trường, nhưng để đảm bảo an toàn trên hết, Chế Tri vẫn mang theo 3000 quân. Để lại ở Po Boun chỉ 1000 người.

Rất nhanh, đám người tới nơi, đang quan sát, thì

một tiếng quát lớn vang lên:

“ Giết.”

Kèm theo đó, hai ngàn người từ khắp nơi nhao nhao xuất hiện, chém giết.

Ban đầu hoảng loạn, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh, Chế Tri cho quân phản công. Đội quân do Lý Văn Bưu chỉ huy nhanh chóng lui lại. Một vài kẻ vừa chém vừa căm phẫn:

“ Trả lại, tính mạng bạn bè ta...”

.......

Bỗng ầm, tiếng pháo nổ lớn, âm thanh quen thuộc, Huỳnh Đức cau mày, thầm than không may, nhanh chóng nhảy lên ngựa bỏ đi. Chế Tri thấy vậy, cũng đuổi theo.

Vốn đang thuận lợi, nhưng hai tướng quân vội vã rút, khiến quân Xiêm tân loạn, chỉ lo chạy đi. Nhanh chóng bị quân ta dập lại.

Nhìn đám quân Xiêm bỏ chạy, có vài kẻ đuổi theo, Lý Văn Bưu quát lớn:

“ Dừng lại. Mong chóng trở lại hội binh.”

“ Vâng.”

.......

Quả nhiên hay người quay lại thành thì Cờ Tây Sợ đã kéo lên. Đứng từ xa cả hai căm phẫn. Nhanh chóng cho quân rút đi. Thấy cảnh đó, Nguyễn Toản cười lớn:

“ Đi đâu mà vội mà vàng/ Dừng chân nghé lại, thưởng trà cùng ta. Các ngươi cần gì mà phải vất vả, thế trận đã định. Mau trở lại chịu trói.”

Nghe lời đó, cả hai càng nhanh chân bước.

Trên thành, hắn lắc đầu.

..........

Bọn chúng còn cơ hội ở Nam Ngum. Nhưng sau bao ngày trèo đèo lội suối, một phần đảo ngũ, dưới trướng hai người chỉ còn gần hai ngàn quân. Nhưng khác mong đợi, Nam Ngum vắng hoe, chỉ lác đác vải trắng, hương.

Còn chưa hiểu, bỗng một giọng nói vang lên:

“ Khi các ngươi kéo quân đi Po Boun thì Đô đốc Long được lệnh của Nguyễn Toản bằng vào trang thiết bị vượt trội, đánh bất ngờ. Khiến toàn bộ quân ở đây không kịp trở tay, tiêu diệt. Chế Nan cũng bị bắt.”

Hai ngươi nghe xong bất giác gật đầu, nhưng nhanh chóng giật mình quay lại. Thấy kẻ đứng trên tường thành hôm trước đã đứng sát, quân lính đều đã ngất lịm.

Không cho cả hai nói, Nguyễn Toản cười:

“ Thật là phí công với các ngươi ngươi, chạy thật nhanh.” Sau đó đánh ngất. Rất nhanh hai người tiến hành đến trói lại. Cung áp giải những tên lính kia đi.

P/s: (*) chỉ ngày tết Lào Bunpimay, diễn ra từ 14 đến 16/4 hằng năm. Đây là Tết theo Phật lịch vì ở Lào, đạo Phật từ lâu đã trở thành quốc đạo. Người dân té nước để cầu may, bình yên cho cả năm.

(**) Trận Di Lăng: là trận chiến giữa nước Thục Hán và nước Đông Ngô năm 221-222 thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Quốc. Được coi ngang với trận Xích Bích. Khi chỉ tốn ít quân mà Đông Ngô đã giết gần hết 5 vạn quân. Phần lớn do nguyên nhân là do Lưu Bị cho quân nghỉ dưới bóng cây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »