Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5156 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 101
Kế hoạch A(8)

❊ ❊ ❊

Nguyễn Huệ chậm rãi bước đi, phía sau đám quan lại cũng nhanh chóng theo chân, trong đầu vẫn không ngừng tự hỏi:

' - Bệ hạ làm gì?

- Nếu nó bắt cống thì làm sao?

- Cứng đối cứng?

- sẵn sàng ứng chiến?'

.........

Sùng Uyên điện, hai tên lính canh đang thận trọng nghe ngóng bên trong, quay ra thấy hắn đến vội vã khom người, cung kính:

" Tham kiến bệ hạ."

Hắn gật đầu:

" Ừm. Hai tên người Hán đó vẫn ở bên trong chứ?"

" Vâng. Chúng vẫn còn."

" Từ khi đến, có bàn tán gì không?"

" Thưa bệ hạ, không ạ. Cả hai chỉ im lặng uống trà."

" Ừm. Vậy hai ngươi tiếp tục canh gác đi."

" Vâng."

...........

Sau đó, hắn mở cửa bước vào, mọi người cũng chậm rãi theo sau.

Thấy tiếng động, cha con Vương Kiệt thất thần, quay lại, thấy dẫn đầu là một người sắc mặt sàng ngời, khí chất ngời ngời, biết rằng đây là An Nam Vương, vội vã đứng lên, tiến đến, ôm quyền:

" Tham kiến An Nam Vương. Chúng ta....."

Chưa kịp nói xong, Nguyễn Huệ bước qua, coi như không thấy, tiến về bàn nhìn thấy ấm trà đang uống giở, cau mày:

" Người đâu?"

Tiểu Quế Tử vội vã tiến lên:

" Thưa bệ hạ, có nô tài."

" Thay cho ta ấm trà. Có ' ma ' uống. Bẩn mất ấm trà của trẫm."

" Vâng." Sau đó vội vã rời đi.

Các quan lại, người nhìn ta, ta nhìn người, bởi ai cũng biết bệ hạ nổi tiếng ' ăn to, nói lớn', ' thẳng thừng'..... nhưng chưa thấy bệ hạ nói giọng mỉa mai. Nghe vậy, ai ai cũng vô cùng khó hiểu, một vài người sắc mặt vi diệu.

Ngược lại, Vương Kiệt nghe thấy từ ' ma ' thì sắc mặt âm trầm.

.........

Bởi Nguyễn Huệ biết rằng vấn đề xảy ra ở Thăng Long đủ khiến hắn phải chết. Vừa nãy ngồi, hắn còn định mang tâm lý ' may mắn'. Nếu Nguyễn Huệ không biết hắn có cách ' hoá to thành nhỏ, hoá nhỏ thành không', nhưng mà.....hazzz.

..........

Quay ra thì nhìn thấy con trai sắc mặt cấp tốc đỏ bừng, hiểu được những dồn nét của con. Hắn vội vã giữ lấy tay con, nhỏ giọng:

" Bình tĩnh. Tên đó muốn làm cho chúng ta tức giận. Đừng để mắc lừa."

Xong vội vã quay sang nhìn Nguyễn Văn Danh cầu cứu.

Thấy ánh mắt Vương Kiệt, Nguyễn Văn Danh nhanh tay thủ thế, vẽ trên không chữ đế( 帝). Hiểu ý, Vương Kiệt vội vã thưa lại:

" Tham kiến Tây Sơn hoàng đế. Thần là Vương Kiệt- lần này dẫn đầu đoàn sứ nhà Thanh. Vâng mệnh bệ hạ mang chiếu phong vương sang. Xin được tham kiến."

Nghe vậy, Nguyễn Huệ sắc mặt hoà hoãn, gật đầu:

" Ừm. Đã để sứ thần đợi lâu."

" Không quá lâu, ta cũng mới đến."

Nguyễn Huệ gật đầu, nhìn lên trời, giọng mỉa mai:

" Sứ thần đến vội vàng. Trẫm không kịp cho người tiếp đãi long trọng. Giờ trời đã muộn, hay là sứ thần về sứ quán nghỉ ngơi. Khi nào chuẩn bị xong, trẫm cho ' mời' sứ thần đến, tiếp đãi cẩn thận, không lại khiến ' thiên triều nổi giận'" Bốn từ cuối được hắn nói chậm rãi.....

Nghe Nguyễn Huệ nói vậy, Vương Kiệt có chút lúng túng.

..............

Bởi nếu về thì có thể rất rất lâu gặp được.

Nguyễn Huệ nói ' tiếp đãi cẩn thận' nhưng thời gian không rõ ' khi nào', chỉ cần nói rằng chưa ' chuẩn bị xong' , thì hắn cũng còn cách ngồi đợi.

Còn nếu không ra về thì khác nào, chấp nhận bỏ qua những thủ tục rườm rà 'long trọng', mà bất cứ sứ thần nào phương Bắc sang đều làm vậy. Thể hiện uy quyền của ' Thiên triều'.

.........

Hắn còn đang phân vân thì từ ngoài, Tiểu Quế Tử bỗng từ ngoài chạy tới, vội vã:

" Thưa bệ hạ, theo tin tức của Nguyễn đại nhân. Đã cho người điều tra, quả là có chuyện như vậy. Những kẻ đó đã ở bên ngoài."

" Dẫn vào đi." Nguyễn Huệ nói.

" Vâng."

...........

Lúc sau, Tiểu Quế Tử đi vào, phía sau là hơn 10 người được trói lại, ai ai cũng sắc mặt tái nhợt.

Bỗng có người gan dạ ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy cha con Vưỡng Liễn thì hét lên: " Là bọn chúng", rồi ngất đi. Vài kẻ thì run cầm cập....

...........

Thấy người đã dẫn vào, hắn nhìn hai người nói:

" Đất nước trẫm, tuy ' nhỏ bé' nhưng cũng có lịch sử lâu đời với mấy ngàn năm văn hiến. Vua quan cũng như bình dân đều lấy luật lệ, đạo lí mà xử lý, không trừ được ai. Trẫm vừa được tin các ngươi ở ngoài cửa cung, bị khinh nhờn.....Trẫm cũng đau xót thay. Sai người tức tốc điều tra.

Rồi chỉ về những người bị trói, nói:

" Những kẻ đó đã bị bắt. Hiện ở đây. Các ngươi nhận thấy ai thì tuỳ ý xử trí. Đao đây."

Nguyễn Huệ vừa dứt lời, Tiểu Quế Tử cũng mang đao đưa tới.

Hai cha con Vương Kiệt cầm lấy, tay khẽ run.

Kể cả Vương Liễn sắc mặt đang hung tợn, không hiểu, bây giờ cũng rõ ý tứ Nguyễn Huệ từ đầu.

............

Hắn muốn ép chết cha con hắn. Bởi những lí lẽ thường được chính bọn chúng giao giảng khi xâm chiếm một nước khác ' văn hiến', ' đạo lí'.....

............

Vương Kiệt run run tâu:

" Mọi chuyện dĩ hoà vi quí. Bọn chúng cũng xuất phát từ cẩn thận, vâng mệnh bề trên mà làm. Dù có sai lầm nhưng chưa đáng tội chết. Mong Tây Sơn hoàng đế bỏ qua.

Chỉ trách con trai thần, nóng giận mất khôn. Giờ bình tĩnh thì thấy không đánh, cứu một mạng người hơn xây bảy toà tháp......"

" Ừm." Nguyễn Huệ nghe xong chưa đáp thì phía sau, mấy tên lính nghe vậy, thấy có cơ hội thoát tội, vội vã quỳ xuống, dập đầu:

" Cảm ơn sứ giả."

Sau đó mới quay về Nguyễn Huệ cảm tạ. Thấy vậy, Nguyễn Huệ nhìn Tiểu Quế Tử phất tay:

" Nếu sứ giả nói vậy thì ngươi lôi chúng ra đi."

" Vâng."

Đám người thấy thoát tội, càng nhìn về phía cha con Vương Kiệt kích động cảm ơn.

..........

Đưa bọn lchusbg ra khỏi điện, thì một loạt ánh kiếm chém đến, tiếng la hét vang vọng.

Thấy bọn chúng đac chết, nhìn mấy tên lính, nói:

" Dọn dẹp đi."

" Vâng."

...........

Tiếng la hét vọng vào bên trong, hai cha con Vương Kiệt càng run. Nguyễn Huệ bình thản nói:

" Tiếng chuột thôi. Haha."

" Rầm." Hai cha con Vương Kiệt, vội vã quỳ xuống, Vương Kiệt run run:

" Mong bệ hạ tha tội."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »