Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 172
Bắc Thành(3)

❊ ❊ ❊

Đồng thời nhìn khung cảnh, trong đầu hắn tuôn trào bao ký ức: những con người vất vưởng tha hương vì đấu địa chủ năm xưa; con đấu cha, vợ đấu chồng..... những giọt lệ lăn dài trên má. Thật lâu, hắn mới bình tĩnh, quay sang nhìn cậu bé... Chưa kịp cất lời, cu Thóc ánh mắt sợ hãi, khoanh tay, thưa:

“ Hai bác ngồi chút. Nước con đang đun, chốc nữa sẽ mang lên. Mong hai bác thông cảm.”

Dứt lời, nhanh chóng chạy mất. Nhìn bóng hình xa xăm, hắn lắc đầu, đứng dậy đi lại quan sát mọi vật.

Dù khung cảnh giờ đã hoang tàn nhưng không thể che được sự huy hoàng khí phái năm xưa. Trong sân không xa là một bờ ao lát gạch, những gian phòng được ngăn cách thành hai khu.....

.......

Cũng lúc hắn nhìn xung quanh, cụ Nghè mặc một áo tư thân trắng ngần, cầm gậy chống, đi ra từ đường, chậm rãi tiến về sân. Những còn cách không xa, cụ Nghè dừng lại. Nhìn hình bóng ngoài sân, lại nhìn về bức họa treo trong phòng, khẽ suy nghĩ. Một lúc sau, lắc đầu, cười khổ:

“ Có lẽ già rồi cả nghĩ.”

Nói xong nhanh chóng bước tiếp.

.......

Nhưng vừa đến sân, Nguyễn Toản dạo quanh, nghe tiếng động, quay người lại, thấy một lão già, thầm nhủ chắc là cụ Nghè, định tiến lại, thì một cảnh tượng bất ngờ. Cụ Nghè quỳ xuống, dập đầu:

“ Tham kiến Vương gia.”

Hắn nghe xong, giật mình, sững sờ. Bởi hắn rất ít xuất hiện. Mặc dù có chân dung phác họa nhưng rất ít có thể nhanh chóng nhận ra. Bần thần lúc, hắn vội vã tiến đến, đỡ cụ Nghè:

“ Mời cụ đứng lên. Cụ không cần khách khí vậy.”

Cụ Nghè rưng rưng nước mắt đứng lên. Hắn đỡ tiến lại ghế đá. Đánh mắt cho Lê Huy đi phụ giúp câu bé. Không gian chỉ còn hai người, cụ Nghè lấy vạt áo lau nước mắt, nói:

“ Có phải ngươi rất lạ khi ta nhận ra đúng không? Chúng ta gặp nhau không dưới ba lần. Lần đầu là khi người tới Phố Hiến cứu một người nước ngoài. Lão cũng giúp một tay.....”

Hắn nghe vậy, khẽ hồi tưởng, nhớ lại lần gặp Shole khi đó, gật đầu:

“ vâng. Ta cũng nhớ ra. Lần đó may có cụ giúp đỡ một tay. Mọi chuyện mới thuận lợi. Sau này khi đến lại, ta có cho người tìm, nhưng nghe nói cụ đã đem thuyền buôn rời đi. Thật đáng tiếc.

Nay gặp cho ta gửi lời cảm ơn cụ lần đó.”

Cụ Nghè cười, nói:

“ Chuyện đó vụn vặt, người nhớ là lão vui rồi. Ơn huệ gì? Với lại lần đó, nhìn người ánh mắt thâm thúy, khí thế phi phàm, lão cũng có chút tư tâm kết giao.... Quả nhiên không lâu khi người phát động lực lượng phối hợp triều đình đánh nhà Lê....” Như nghĩ đến việc gì, trầm ngâm nói:

“ Lão cũng ủng hộ nhiều. Vậy mà.....”

Nghe đến đây, hắn hiểu việc gì, trước ánh mắt bất ngờ của cụ Nghè, đứng dậy, cúi người thật sâu nói:

“ Lần này là lỗi của ta cùng bệ hạ. Đưa ra nhưng chưa sát xao quản lý, để xảy ra tình trạng, người có công cũng bị làm hại.... Ta đã bàn bạc cùng bệ hạ, sẽ đưa ra thông cáo, đền bù.... Lần này đến đây, muốn nhận lỗi với cụ. Mong cụ bỏ quả.”

Nghe xong, cụ Nghè choáng váng. Bởi các bậc vua chúa, vương gia.... đều gắn liền với hình tượng cao cao tại thượng. Không có việc xin lỗi. Bởi dù biết sai, họ sẽ sửa nhưng không bao giờ nhận lỗi... Hành động của Vương gia chẳng khác nào lật đổ tam quan. Thật lâu, cụ Nghè mớ run run nói:

“ Vương.... vương gia người.....”

Cùng với sự đáp lại này, mọi sự thù hận cũng tan biến. Cụ Nghè khóc như mưa. Hắn ôm lấy, đợi cụ khóc xong, đỡ cụ ngồi, đơm chén trà. Thưởng thức xong, hắn nói:

“ Mặc dù ta biết mọi sự bù đắp là quá muộn, nhưng dù muộn cũng hơn là không... Mong cụ thông cảm. Mặt khác lần này, ta cũng tới ngoài xin lỗi, cũng muốn nghe cụ kể hơn về sự thi hành chính sách lần trước để rút kinh nghiệm sâu sắc.”

Xong thở dài:

“ Chính quyền còn non trẻ. Vẫn phải sử dụng nhiều người chế độ cũ. Có kẻ lợi dụng....”

Cụ Nghè nghe vậy, suy nghĩ thật lâu, bắt đầu kể.

.........

Hôm đó là sau ngày Đại Đoàn Kết nửa tháng, Bệ hạ cùng Vương gia rời đi. Ngô Thì Nhậm bắt đầu cho dán thông báo về việc cải cách ruộng đất.... Với niềm tin sắt son cùng việc triều đình vừa đánh thắng quân Thanh, tàn dư họ Lê..... rất nhiều người cũng rất trông chờ. Trong đó có cả lão.

Ban đầu, việc xem xét rất ổn thỏa, nhưng không biết do thành tích hay sự nới lỏng quản lý cấp dưới. Nhiều tên Lý trưởng, xa trưởng..... bắt đầu bắt giữ tất cả kẻ địa chủ, giàu có... không cần xem xét. Lão nằm trong số đó.

Ban đầu khi bắt giữ, chúng chỉ tra hỏi, rốt lại..... sau dần chúng đem cu Thóc ra hăm doạ bắt cụ phải kí giấy, ủng hộ tất cả của cải một cách tự nguyện cho triều đình. Chán nản cụ đành kí. Khi tiền tài, của cải mất, người làm cũng rời đi. Không chỉ dạy, đêm đêm nhiều kẻ trộm vào khoắng đồ. Dù bảo nhưng quân lính không ai can ngăn.

.........

Nghe xong, hắn gật đầu, hồi tưởng sổ sách, không có bất kỳ một khoản tự nguyện nào. Thở dài. Mặc dù biết bất kỳ thời nào thói quan liêu đều có, vì ổn định ban đầu, hắn nhắm mắt cho qua.... nhưng đúng là nhờn chó, chó liếm mặt. Có lẽ tết đến, hắn cần thêm chút lửa nấu bánh... Qua câu chuyện, hắn thấy cụ Nghè không hề nhắc đến bố mẹ cu Thóc thắc mắc:

“ Bố mẹ cu thóc đâu để hai ông cháu một mình...”

Cụ nghè nhìn hắn, cúi đầu, ngập ngừng nói:

“ Trước cả con dâu, con rể đều đến làng Đại sau đó mất tích. Kể cả khi đó lão có tiền hỏi thăm nhưng cũng không biết. “

“ Vậy cụ có thể đọc tên cùng đặc điểm. Có lẽ họ không mất tích mà chuyển đi chỗ khác... Để ta cho người tra tìm xem.”

Có lời nói hắn, cụ Nghè sai đứa cháo đi lấy bước họa cùng thông tin lại, đưa hắn, nói:

“ Mong Vương gia tìm giúp. Lão đội ơn nhiều.”

Hắn lắc đầu:

“ Cụ không cần khách sáo.”

Xong cầm lấy lật giở, rồi đưa cho Lê Huy:

“ Ngươi cho người tìm kiếm xem. Sống thấy người, chết thấy xác.”

“ Vâng.”

..........

Lúc này, ánh mặt trời cũng lên đỉnh, hắn nói:

“ Hôm nay trước nói xuông. Mấy ngày nữa, ta sẽ cho người đền bù lão, cũng như người có công lợi ích. Không còn sớm, ta ăn nhờ lão bữa cơm rau được chứ.”

“ Haha. Nếu Vương gia không chế có thể ở lại. Để lão đi nấu....”

Hắn lắc đầu:

“ Cụ nghỉ đi. Để con chút là xong.”

“ Nhưng....” Cụ Nghè định nói nhưng do hắn khuyên can thật lâu, cũng nhồi xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm thân ánh đang tất bật trong bếp.

.......

Rất nhanh bữa cơm đạm bạc hoàn thành, hai người vừa ăn vừa trò chuyện. Bữa tàn, Lê Huy dọn. Cụ Nghè cúi đầu, đấu tranh thật lâu nói:

“ Nếu Vương gia không đến, lão có lẽ theo người làm phản. Mong Vương gia tha lỗi.”

“ Không sao. Đây là lỗi một phần cũng do chúng tôi. Cụ cũng chưa làm điều có hại, ta có thể bỏ qua.”

Nghe hắn nói, cụ Nghè thở phào, đưa lại mảnh giấy nói:

“ Trong đây là tất cả những người sẽ tham gia cùng kế hoạch. Trong đó có người như lão. Mong Vương gia xem xét bỏ qua cho họ.”

Hắn gật đầu, cầm lấy danh sách, xem một lượt, đưa cho Lê Huy nói:

“ Có kẻ đáng chết sẽ chết. Những ai vô tội, có công.....chưa làm điều có hại cho đất nước, chắn chắn ta sẽ cho người xem xét, đền bù, bỏ qua....... Có lẽ sẽ phấn đầu trước Tết xong. Còn thông cáo sẽ cần một thời gian.”

“ Vâng.”

Hai người tiếp tục tâm sự.

......

Chiều hắn trở lại. Nhìn xem đống danh sách xong đưa đến phía Ngô Thì Nhậm nói:

“ Ngươi lọc ra những người trước có công, xử oan. Trước bỏ qua, còn những kẻ còn lại giết lập uy. Lần này ngươi hãy chính tay sàng lọc. Ta cần tính chính xác, nếu còn sai xót ngươi biết tội rồi đó.”

“ Vâng.”

Ngô Thì Nhậm tời đi, hắn quay sang Triệu Lan nói:

“ Ngươi cũng cho người độc lập điều tra xem.”

“ Vâng.”

Dặn dò thật nhiều, tất cả rời đi. Hắn thở phào, khẽ vỗ về con. Khi đợi con ngủ, hắn cùng Lê Huy đi tới doanh trại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »