Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 131
Núi Ngọc Linh(2)

❊ ❊ ❊

Trong một căn phòng, phía bên ngoài toàn bộ là người của Bào Ca Hội canh chừng vô cùng nghiêm ngặt, thấy Lý Văn Bưu tiến đến, tất cả dồn dập:

" Xin chào công tử!"

" Xin chào công tử!"

Nghe vậy, hắn nở nụ cười:

" Các ngươi vất vả. Nay xong việc, ta mời các ngươi đi ăn."

Nghe vậy, tất cả dồn dập:

" Tạ ơn công tử."

Hắn khẽ gật đầu, rồi đi vào trong.

.........

Ngoài số 3 cùng số 4, thì đã có hơn mười người nữa có mặt- tất cả đều là thành viên cốt cán.

Hắn đi vào, ngồi xuống, nhìn tất cả nói:

" Như các ngươi biết, hàng năm đều diễn ra Ngọc Linh tụ hội. Đây là cơ hội gặp mặt bàn bạc, cũng như giải quyết các tranh chấp giữa ba hội nhóm."

Sau đó thở dài:

" Nhóm chúng ta tuy nhờ đoàn kết nên dù thành lập muộn cũng đã phát triển, sắp bắt kịp bọn chúng. Nhưng không có sự ủng hộ tài nguyên càng tiến càng khó. Bọn Hồng Môn Hội phía sau là dòng họ Trịnh ở Đài Loan. Thanh Bang là sự chống đỡ của bốn đại tộc vùng Giang Nam. Đó là vấn đề không phải con người giải quyết được. Nên mấy lần trước đều bị chèn ép ác liệt. Khi đó nhỏ yếu cũng đành chịu."

Trầm ngâm lúc, cao giọng:

" Nay thời thế đã khác, chúng ta cũng tìm được người chống lưng. Nhưng muốn có được, chúng ta phải thể hiện ra giá trị bản thân mình. Để vị đại nhân đó thấy, nếu không, cớ gì vị đó đầu tư chúng ta.

Cho nên các ngươi lần này trọng trách to lớn, liên quan đến sự tồn vong của hội. Hôm nay thành công, hội ta có thể yên bình phát triển vài năm.

Mọi người còn ý kiến gì không."

Lý Văn Bưu vừa dứt lời, một đại hán thân hình vạm vỡ, ngoại trừ số 3, số 4 là người võ công lợi hại nhất nơi đây, lên tiếng:

" Tất cả đều đồn đại, chúng ta có sự chống đỡ của Triều Đình có phải đúng không? Mục tiêu của chúng ta là phản Thanh, tại sao làm như vậy? Khác gì con chó được người nuôi nấng? Nếu vậy Lý mỗ không theo. Sẽ rời đi."

Nghe Lý Hổ nói vậy, Lý Văn Bưu khẽ cau mày, sau đó cười khổ, lắc đầu. Lý Hổ tuy là người hắn tin tưởng nhất, nhưng chỉ là kẻ hữu dũng vô mưu. Hắn định không đáp, nhưng quan sát, thấy vài người bị câu nói của Lý Hổ dẫn động, cười nói:

" Ngươi sai lầm. Mục đích của chúng ta là giúp cho người Shu ta đoàn kết lại, cùng nhau đi lên. Phản Thanh cũng chỉ là một con đường. Có con đường khác cũng đến được mục tiêu, tại sao lại lựa chọn con đường khó khăn nhất làm gì.

Ngoài ra, ta đảm bảo, tuy làm việc cho triều đình nhưng chắc chắc sẽ không vi phạm tôn chỉ của hội. Mọi người cùng ta bao năm, cũng biết tính ta."

Ngưng lúc, quan sát, không thấy ai ý kiến, tiếp:

" Mặt khác mọi người thử ngẫm lại. Bao năm qua, chúng ta bị chèn ép vừa từ triều đình vừa từ bọn chúng. Nhưng bên nào nhiều hơn? Nếu bắt buộc phải hoà hoãn một bên, các ngươi chọn ai?

Ta quyềt định, đều đứng trên lập trường của mọi ngừoi."

Lý Hổ nghe vậy, trầm mặc, sau đó trịnh trọng:

" Hạ thần ngu muội. Thật may có công tử chỉ giáo."

Hắn lắc đầu:

" Không sao. Chúng ta cùng là anh em. Tuy chuẩn bị kĩ lưỡng, nhưng mọi người mà không đồng lòng cũng vô ích. "

Rồi nhìn tất cả chăm chú:

" Tất cả ở đây, đều là thân tín. Hi vọng lời hôm nay mọi người truyền xuống bên dưới. Cho người trong hội cùng hiểu. Nhiều khi ta nói, không khách quan."

" Vâng. Công tử yên tâm."

.......

Hắn sau khi dặn dò xong đồng ạb. Quay ra nhìn hai người, trịnh trọng nói:

" Ta biết cả hai ngươi đến đây, chủ yếu đều là do vị đại nhân đó đề cử. Các ngươi có thể coi khinh chúng ta, nhưng ta hi vọng các ngưoi có thể tạm thời nghe lời của ta. Bởi thành công tất cả đều có lợi."

Số 3 gật đầu:

" Được. Trong phạm vi mà đại nhân giao phó."

Nghe vậy, hắn tiếp tục nhìn sang Nguyễn Toản.

Nguyễn Toản lắc đầu:

" Ta không có ý kiến."

Nghe xong, hắn thở hắt:

" Được rồi, chúng ta vào."

.........

Đám người đến nơi thì đội ngũ do Ông Nham và Lâm Sảng Văn đã có mặt. Thấy hắn tiến lại, cả hai khẽ đều chăm chú nhìn sang.

Hắn vừa ngồi xuống, Lâm Sảng Văn cất lời:

" Lần này ta mời mọi người đến đây. Trước để phân chia lại ranh giới phạm vi, tránh cho tranh chấp không đáng có. Đồng thời, cũng là bàn luận về việc nhà Thanh tụ quân bất ngờ ở Lưỡng Quảng. Cũng như gần đây, giáo phái của chúng ta bị bắt bớ rất nhiều. Tiêu biểu là vụ " Lâm Song Kiếm" Lâm Văn Sứng bị bắt ở Phúc Kiến; Tầu buôn lâu ở Tô Châu, Hàng Châu liên tục bị bắt....

Ta nghi ngờ, Càn Long đá đánh hơi thấy chúng ta, mọi người có ý kiến gi?"

Ông Nham nghe xong, đáp:

" Có thể khả năng là như vậy. Nhưng cũng không loại trừ việc hắn muốn trà thù bọn man di phương Bắc. Nghe nói, bị bại thảm hại, gần 2 vạn quân, Sầm Nghi Đống cũng chết trận....Mặt mo hắn mất hết. Cái gì mà thập toàn võ công. Haha."

Hắn gật đầu:

" Ta cũng nghiêng về ý kiến Ông Nham. Nếu quả thật như ngươi nói thì cũng không đáng lo. Bọn Sầm Nghi Đống, Tôn Sĩ Nghĩ đều là mấy danh tướng nổi danh mấy năm nay. Vậy mà mang đại quân cũng bị lũ man di phương Nam đánh bại. Có thể thấy, quân đội nhà Thanh chỉ là hổ giấy."

Lâm Sảng Văn nghe vậy, cau mày:

" Ngươi cũng chớ khinh thường. Trước Trịnh Vương gia uy phong, lẫm liệt vậy mà cũng bị đại bại, chớ coi thường mà mang hoạ."

" Hừ. Đó là thời Ung Chính. Chứ ta xem qua từ khi Càn Long lên. Tiêu xài hoang phí. Binh lính đánh trận liên tục mà chả có trận nào ra hồn. Chỉ có lão rùa già các ngươi mới sợ."

Thấy hai người chuẩn bị đâu khẩu nói, Ông Nham lên tiếng:

" Thôi. Thôi. Hai người các ngươi ngồi yên. Đến để bàn luân không phải gây gổ. Nếu muốn thì để tí nữa. Trước mắt có hai trường hợp đó. Tìm biện pháp đối ứng xem. " rồi nhìn Lâm Sảng Văn

" Nếu triệu tập hội nghị thì chắc hẳn Lâm đà chủ đã có phương án, vậy hãy nêu ra, cùng nhau bàn luân."

" Được." Lâm Sảng Văn vội đưa lại hai phương án.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »