Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 157
Tô Châu (5)

❊ ❊ ❊

Trong doanh trại, nhìn hơn 20 vạn tinh binh chỉnh tề, đang luyện tập những trận pháp, A Quế thở dài. Đứng bên cạnh, Ngạc Huy (phó tướng) thấy vậy, vội vã hỏi:

“ Tướng quân có gì không ổn ư?”

A Quế lắc đầu:

“ Ta thấy bệ hạ lần này quá coi trọng bọn chúng thôi. Huy động lớn như vậy, khác nào dùng dao mổ trâu giết gà.”

Ngạc Huy khẽ suy nghĩ đáp:

“ Có lẽ sắp thượng thọ, bệ hạ muốn giải quyết nhanh gọn. Mặt khác theo tin thuộc hạ mới nhận được từ bên Cấm vệ quân thì hoàng tử Vĩnh Diễm đang ở Hàng Châu, Hiếu Hòa công chúa cùng phò mã thì ở Tô Châu..... Bệ hạ có lẽ lo lắng chút.”

A Quế nghe vậy, gật đầu, sau đó nhìn Ngạc Huy nói:

“ Ngươi tiếp tục cho người tập luyện. Đồng thời kiểm kê lương thảo. Ta vào cung báo cáo bệ hạ.”

“ Vâng.”

......

Lúc này, trong hoa viên ở Tử Cấm Thành, Càn Long đang dẫn Mộc phi đi dạo, nhìn những bông hoa còn vương hơi sương, thở dài:

“ Hiếu Hòa lần nay cũng đi hơn hai tháng. Quả là con gái lớn không giữ được.”

Nghe vậy, Mộc phi tựa vào bàn tay Càn Long nói:

“ Nàng cũng lớn, đi thăm thú đó đây cung tốt.” Như nhớ tới chuyện gì, cười ngọt:

“ Thiếp đang mong chờ khi nàng về có tin vui.”

Càn Long hiểu ý, cười:

“ Haha. Trẫm cũng hy vọng.”

Bỗng từ ngoài, Tiểu Minh Minh tiến đến, cung kính:

“ Thưa bệ hạ, A trung đường cầu kiến.”

Đoán rằng liên quan đến chuyện xuất binh, Càn Long gật đầu:

“ Cho hắn vào đi.”

Mộc phi biết rằng Càn Long có việc, cũng khéo léo cáo từ rời đi.

........

A Quế vừa bước vào, vội vã thưa:

“ Bẩm bệ hạ, quân số, lương thảo đã chuẩn bị xong. Xin bệ hạ định giờ xuất phát.”

Càn Long nghe vậy, gật đầu tỏ vẻ khá hài lòng, nói:

“ Trẫm đã xem qua, ngày mai có thể bắt đầu xuất phát.” Ngưng lúc, tiếp:

“ Lần này thắng lợi có thể lưu danh sử sách. Ngươi chuẩn bị chút, trẫm đích thân đến cổ vũ sĩ khí toàn quân...”

“ Vâng.”

.......

Một canh sau, trên đài, Càn Long dưới sự thiếp thân bảo vệ của cấm vệ quân nhìn đội quân ngay ngắn, âm thanh hùng hồn:

“ Đã bao lâu, lũ giặc cỏ làm loạn khắp nơi, dân chúng lầm than, con mất cha, vợ mất chồng.... Tiếng oán than khắp nơi. Ông trời có đức hiếu sinh, trẫm nhiều lần bỏ qua, lấy đức phục người. Nhưng không ngờ bọn chúng được nước càng lấn tới. Trẫm đã tế trời, được chấp thuận, nay lấy thế cuồng phong càn quét một lần cho quốc thái dân an. Lần này trông chờ vào các khanh. Sát.....”

Nhất thời, không khí sôi trào. Thấy hiệu quả được, hàn huyên đôi chút. Càn Long căn dặn vài câu rồi rời đi.

.......

Ngày hôm sau, A Quế dẫn đầu, Lưu Dung làm quân sư, lấy khí thế hào hùng mà rời đi. Vừa ra khỏi thành, A Quế nói:

“ Bệ hạ lần này cho phép chúng ta sử dụng một phần Niêm Can Xứ. Ngài đã liên hệ...”

Lưu Dung gật đầu:

“ Tôi đã đưa tin cho tên Tây Độc. Hẹn hắn ở Hoài An, sau đó chia hai đường, một phần theo đường biển vòng xuống Tô Châu, cầm lại. Còn ngài tiến vào Nam Kinh. Sau khi giải quyết xong. Chúng ta sẽ hội quân ở Vô Tích, phối hợp với thập ngũ hoàng tử (Vĩnh Diễm) từ Hàng Châu kéo lên. Một lần bắt gọn, quét sạch bọn họ.)

“ Được. Theo kế của ngài. Mà vấn đè lương thảo vẫn phải chú ý. Tuy Giang Nam trù phú nhưng không biết mấy gia tộc kia có chịu phối hợp. Bệ hạ cho phép giết lập uy mấy nhà nhưng không cho phép động toàn bộ. Dễ xảy ra biến. Nên vẫn phải phòng trường hợp thiếu lương, tránh rơi vào bị động.”

“ Ừm. Lần này, một công đôi việc. Bệ hạ có thể lấy cớ này, giết lập uy.”

Trao đổi thêm, hai người bắt đầu đi.

.....

Sở Cơ ngay khi A Quế rời đi, cũng mật tín cho họ Lữ ở Ninh Ba. Bắt đầu đẩy giá gạo lên, hốt một mẻ xong nhanh chóng rời đi....

.....

Khi A Quế đi được nửa đường, nhìn tình hình ngày càng tệ, loạn lạc, dịch bệnh.... Nguyễn Toản mang bộ mặt sầu tư đi đi lại lại. Cuối cùng, dưới sự hộ tống của quan binh đi tới phủ Tri châu, thấy Tây Độc đang ở đó, nói:

“ Bệnh này tuy đơn giản nhưng cần nhất thời gian. Mấy ngày nay số người càng tăng mạnh, ta có chút quá tải. Những người khác lại không giúp được nhiều. Mặt khác làm như vậy, không khác gì bỏ gốc cứu gọn. Ta xem qua sách thì thấy rằng, bất cứ thứ gì đều có nguyên nhân, đang nghi ngờ do nguồn nước. Cần phải đi xem. Ngoài ra, ngươi có chắc chắn rằng, nếu ta chữa trị. Sẽ được trọng thưởng hậu hĩnh?”

Tây Độc nghe vậy, gật đầu:

“ Ngươi cứ yên tâm. Bệ hạ sẽ không bỏ qua nhân tài. Nếu không, ta sẽ đề cử ngươi cho thái tử, tin tưởng ngươi sẽ được coi trọng.” Ngẫm nghĩ tiếp:

“ Nếu quả thật như vậy, ngươi cần ta làm gì?”

“ Đơn giản. Ngươi cho người hỗ trợ vật liệu, cùng bảo hộ ta. Ta sẽ lần lượt tiến đến các đầu nguồn nước kiểm tra. Nếu quả như vậy, sẽ giải độc. Đồng thời kiến nghị người dân tạm thời dừng sử dụng nước. Yên tâm, dòng nước lưu động, chỉ cần pha trộn giải dược, hai ngày có thể sử dụng bình thường.”

“ Được. Ta sẽ theo sát bảo vệ ngươi.”

“ Vậy vàng tốt.”

.......

Những ngày tiếp theo, hắn, Lều Hoa cùng Tây Độc lần lượt tiến hành thí nghiệm các nguồn nước. Quả nhiên ngay cả giếng làng cũng bị, biết kết quả, tất cả đều căm phẫn bọn Bạch Liên giáo.... Nhưng đến ngày thứ năm, Tây Độc nhận được tin của Lưu Dung, nhìn hắn nói:

“ Ta phải ra ngoài chút. Người cần gì cứ bảo Lều Hoa. Nếu muốn đi tới châu khác thì bảo hắn đưa đi. Ta đã thông tri các nơi, chỉ cần ngươi cần bọn hắn sẽ toàn lực phối hợp.”

“ Được. Ngươi đi đi. Đừng quên lời đã hứa. Ta cũng không làm không công.”

“ Yên tâm.”

Đợi Tây Độc đi, hắn vẫn như bình thường tiến hành, nhưng tốc độ kéo chậm.

.......

Ngày hôm sau, tất cả người bảo vệ đều do Lều Hoa sắp xếp. Nên bọn Triệu Lan cùng bốn tên kia vô cùng dễ dàng tiến vào đội ngũ. Ngoại trừ râu ria, tất cả đều là người của mình, hắn lúc này mới lộ ra răng nanh.

Việc giết chết vô số người, khiến tình hình nổi loạn.... chỉ là bước đầu. Hắn không trông chờ chỉ một cơn sóng giữ có thể lật đổ nhà Thanh. Bước tiếp theo, cũng là quan trọng nhất, chuẩn bị cho tương lai (5 năm về sau) đó là trấn yểm Giang Nam. Ngoài một phần trả lại mối hận năm xưa (Cao Biền dùng bùa chú, trấn yếm, cắt long mạch (*). Khiến dân tộc ta chịu thêm mấy chục năm nô lệ + một mạng của thiền sư La Quý - sư tổ chùa Cổ pháp) để hóa giải. Hắn cũng tin chắc rằng, chỉ cần khiến Giang Nam điêu đứng (mất mùa, dịch bệnh....) thì nhà Thanh sẽ bấp bênh. Khi đó, hắn sẽ tiến hành kế hoạch Lưỡng Quảng, hoặc dựng lên một tổ chứ tay sai ‘ Thái bình thiên quốc’ giống cách Mỹ đang làm với bán đảo Triều Tiên. Đôi khi chiếm đất dai không hẳn là trọng yếu...

Cứ như vậy, trong hơn nửa tháng, ngoài mặt là giải độc, chữa bệnh. Hắn dần trấn yểm xong. Nếu không có cao nhân phá giải. Ít nhất cũng 10 năm giang nam mất mùa. Còn dù có thì ít cũng 5 năm. Hắn không tin có kẻ có thể phá giải nhanh hơn.

Khi hắn đặt miếng bùa cuối xuống, Giang Nam rung lắc, tiếng rồng ngâm vang một lúc, sau đó dần im bặt. Lúc này, núi Côn Luân, một loạt thân hình đứng dậy, nhiều kẻ cau mày, cấp tốc vào kinh. Tiếng rồng ngâm phát ra từ phía đông, sợ rằng có điều chăng lành......

...........

Hoàn thành xong xuôi, Nguyễn Toản trở lại, Tô Châu là nơi bắt đâu nhưng bây giờ lại trở thành vùng đất an toàn nhất. Hầu như các phú hộ ở nơi khác đều ở đây. Hắn vừa vào, mấy người tiến đến hỏi thăm, ai nấy cũng nịnh nọt:

“ Đại nhân người vất vả, đây chút quà mọn. Mong đại nhân nhận lấy.”

Hắn cũng khách sáo vài câu, sau đó, bảo Triệu Lan thu lấy. Không ngờ lần này kiếm bội phần. Nhìn mấy người tặng, cộng với việc triều đình đang điều binh ai cũng rõ. Hắn trầm ngâm nói:

“ Ta nghe nói, lần này bệ hạ có thể đối với gia tộc Giang Nam làm một chút. Nếu các vị muốn tránh thoát thì hãy làm việc thiện, phát lương..... Đồng thời chuyển lượng lớn vàng đi.....”

Nghe hắn nói, có kẻ bán tín bán nghi, nhưng đều gật đầu, cảm tạ. Hắn cũng không quan tâm, lấy sức khỏe hơi mệt. Đuổi khách. Khi trong phòng chỉ còn bản thân cùng bọn Triệu Lan, hắn nói:

“ Số tiền của chúng ta cũng quá lớn. Dễ bị người chú ý. Người đem phân phát một phần cho mọi người, bảo chúng ẩn nấp bên trong các gia tộc nhỏ. Thông qua việc phát cháo cứu đói, thu gom một số người. Mặt khác, vận chuyển chúng về Giang Đông, làm vốn ban đầu tiến hành buôn bán với Tây Phương. Tất cả những gì liên quan đến súng ông, thuyền.... đều cho người nghe ngóng....”

Dặn thật nhiều nữa, cuối cùng hắn cho mọi người rời đi, khẽ chợp mắt. Trấn yểm không phải việc hắn giỏi, hắn chỉ làm theo nghi chú của Thiên Lâu Các, nên khá tốn sức. Cần nghỉ ngơi.

P/s: (*) Long mạch: Long mạch là mạch đất bên trong có chứa khí mạch, giống như trong cành cây có chứa nhựa cây, nó có thể chạy qua những dãy đồi núi cao, cũng có thể đi rất thấp, luồn qua sông qua suối, thậm chí qua biển, rồi đột ngột nhô lên với những thớ đất lắm khi uốn lượn sà sà trên mặt ruộng như hình con rồng đang cuộn mình vươn tới để ôm chầu vào một huyệt đất nào đó

Trước huyệt kết có đất nổi lên cao che chắn (gọi là án), hoặc có gò bao quanh kết hình ấn kiếm, ngựa voi, chiêng trống (gọi là sa).

CẦU ỦNG HỘ QUA MOMO SỐ 0369442379. Cảm ơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »