Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5043 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 112
Kẻ nào dám giết dân tao?(3)

❊ ❊ ❊

Sau khi sắp xếp xong, đang chuẩn bị về phòng, Nguyễn Long tiến đến:

" Thưa Vương gia, người đã tới.."

" Ừm." Sau đó hắn theo Nguyễn Long tiến vào một căn phòng kín trên căn cứ quân sự Cô Tô.

.........

Bên trong chỉ có Trần Trí cùng Trịnh Nhất Tẩu.(**). Hắn tiến đến ngồi xuống chỗ còn trống, đối diện nàng.

Một hình ảnh hoàn toàn khác lạ so với phim ảnh dựng lên, không phải một bà già khó tính, luôn mang mặt lạ mà là một cô gái khá trẻ đẹp, độ haimươi, ánh mắt đày kiều mị. Thấy hắn, nàng đứng dậy, khom người, để lộ vòng eo thon ngọn và bộ ngực sung mãn:

" Xin chào Vương gia."

Trước cảnh xuân lồ lộ trước mặt, những phản ứng tự nhiên nổi lễn. Khẽ lắc đầu, hắn cười:

" Thật hân hạnh được gặp. Nghe danh ngươi đã lâu."

" Vương gia đã quá khen."

Hai người khách sáo câu, hắn vào luôn vấn đề:

" Các ngươi đã ép bọn chúng vào đến đây, đã là công lớn, 1000 lượng bạc ta sẽ để Trần Trí đưa cho. Nhưng ta có một đề nghị, nếu làm được thì ta sẽ đưa thêm 1000. Tổng 2 000 lượng."

" Đồng ý." Nghe xong, Trịnh Nhất Tẩu vội vã đáp.

" Ồ? Các ngươi không nghe công việc đã chấp nhận ư?" Hắn thắc mắc.

" Haha? Có việc gì mà chưa dám làm? Cái giá đó là đáng, dù Vương Gia muốn cả ta cũng được."

Hắn nghe vậy, cười, tay bắt lấy tay nàng:

" Thật chứ? " ânh mắt quét nhìn từ trên xuống dưới đầy xâm chiếm.

Trịnh Nhất Tẩu nhất thời đỏ mặt, kéo lấy tay, khẽ đổi chủ đề:

" Vương gia, người nói cụ thể việc đi."

" Được."

Hắn bắt đầu bàn giao. Trịnh Nhất Tẩu vừa nghe vừa cau mày, sau đó nói:

" Nếu muốn bọn Tây lông đó tin tưởng. Gần như phải đánh thật sự.

Việc này gần như đem mạng người đổi lấy bạc. Đây là một vấn đề. Chiến trận sẽ khiến thuyền của ta hư hỏng. Chiến phí không đủ."

" Thêm 500 lượng cùng miễn phí sữa chữa hộ tầu như thế nào." Nghe vậy, hắn nói không đắn đo.

" Nhưng...." Trịnh Nhất Tẩu định cò kè thêm, hắn cắt ngang:

" Đây là giá quá hời. Đừng lên đòi hỏi thêm. Nếu ngươi không nhận, ta có thể tìm kẻ khác."

Biết không thể hơn, Trịnh Nhất Tẩu gật đầu:

" Được. Hẹn Vương gia hai hôm nữa."

" Được. Giao dịch tốt đẹp."

Sau đó Trần Trí dẫn Trịnh Nhất Tẩu đi lấy bạc

Đợi bóng ngừoi rời đi, hắn cười:

" Thật sự là gái còn trinh ư? Tưởng gái lầu xanh, Đúng là sách vở không tin được? Thật thú vị."

.......

Từ sau khi đoạt thành thoả thuận, hắn rảnh rỗi là sang ngồi tán chuyện với John và Joseph. Thông qua đó nhằm mục đích dò hỏi tình hình thế giới hiện nay.

Tuy có một mớ trí nhớ về thời kì này, nhưng hiệu ứng cánh bướm lên không biết nó đã ra sao. Bọn người Shole cùng Wellington.... dù sao còn trẻ nhiều chuyện không rõ. Đội mật vệ theo Nguyễn Lam rời đi cũng chưa có tin tức.

Qua nhiều lần trò chuyện, hắn cũng biết nhiều điều mới lạ, nhưng đại thể vẫn vô cùng giống, nghe xong, hắn yên lòng.

Có công nghệ, biết được bước tiến phát triển nhưng không thể ngày một ngày hai là được.

Nghĩ dễ, làm mới khó khăn. Bắt tay vào hắn mới hiểu tại sao trước khi hắn xuyên luôn nghe tin người gốc Hoa bị bắt khi ăn cắp công nghệ.

Chính vì vậy, sau khi nghiên cứu, gặp cản trở trong việc thiết kế tầu, đành lòng hắn mới lựa chọn sao chép, đi tắt đòn đầu.

.........

Một ngày, đang ngồi trò chuyện. Bỗng từ ngoài, Trần Trí vội vã tiến lại:

" Thưa Vương gia, giặc Tầu Ô đã tiến sát. Đã cho triển khai kế hoạch đánh chặn?"

" Hừ. Đúng là nhờn nhiều để chó liếm mặt." Sau đó đứng lên định rời đi,

Thấy vậy, John và Joseph nói:

" Thật xin lỗi, chúng tôi đã kéo rắc rối cho mọi người. Cho chúng tôi đi cùng, có thể chúng tôi sẽ giúp được chút ít?"

Suy nghĩ lúc, hắn gật đầu:

" Được."

..........

Ba người lên Định Quốc 01, tiến đến nơi thì chiến trận nổ ra, những hồi pháo liên tục, khói mù mit.

Những tầu nhỏ thì dần tiếp xúc. Binh lính nhầy lên chém giết. Tiếng la hét vang vọng.

........

Đứng trên tầu quan sát, Joseph khẽ biến sắc bởi hắn nhận thấy tầm pháo tuy thua kém pháo hạm trên tầu EN nhưng xác xuất gần như 100%. Cùng tâm trạng như Joseph còn là những lính anh đứng trên bờ cảng. Tất cả đều cảm thấy may mắn.

Bởi theo kinh nghiệm, dù được đào tạo bài bản, kinh nghiệm trận mạc mấy chục năm, xác xuất cũng không lớn như vậy, Mặt khác dù tấn công nhưng tất cả giữ đội hình đều, gần như không đổi. Sự ăn ý đến tuyệt vời.

..........

Chiến trận kéo dài chưa đến một canh. Trước hoả lực tuyệt đối, quân Tầu Ô nhanh chóng bị áp đảo, giết sạch, tên thủ lĩnh Tống Quan bị bắt:

Khi nhìn thấy kẻ bắt mình là lũ man đi, Tống Quan cười:

" Haha, Thánh thượng tha tội cho các ngươi vậy mà các ngươi dám? "

Thấy hai người không hiểu, Nguyễn Toản khẽ giải thích, nghe xong, cả hai đều nổi giận:

" Mẹ lũ nhà Thanh, thì ra là kế hoạch của các ngươi. Chúng ta trở về sẽ báo lên nhà Vua. Hừ."

Nhưng đáp lại chỉ là tiếng xười man rợ của Tống Quan.

.......

Mấy ngày sau, lương thực cũng như thuốc súng được tiếp tế lên cho tầu EN01, dưới sự hộ tống của thuyền Tây Sơn, lính Anh rời đi.

........

Tầu EN 02 sau khi được chuyển về căn cứ, được nâng niu, cẩn thận tháo giớ và lắp lại. Kĩ thuật cũng được học tập.

Niềm vui càng nhân đôi khi động cơ hơi nước đã được ứng dụng, tuy chưa thể áp dụng lên tầu nhưng dùng nó để cưa gỗ, xẻ gỗ.... nâng cao năng xuất rất nhiều.

..........

Hôm sau, hắn đi thăm ngư dân, hỏi, han điều kiện sống, sức khoẻ, nhu cầu......khi gần rời đi, hắn nói:

" Đất nước ta có trời, có biển. Bờ biển ta dài, tươi đẹp, ta phải biết giữ gìn lấy nó. Đó là trách nhiệm của mọi người. Nhà nước tuy muốn quản nhueng không thể hết được. Mọi sự còn phải nhờ mọi người."

" Vâng, vương gia nói phải. Chúng tôi nghi nhớ." Ngư dân đồng thanh đáp.

.........

Nghe tâm sự người dân, trở về sau đó bàn bạc, một chính sách về thế trận quốc phòng toàn dân, an ninh nhân dân được ban hành.

........

Nhưng chưa kịp triển khai, thì một cái tát ập đến.

Sáng sớm, quân lính theo tuần tự đi tuần thì phât hiện một tầu cá mắc kẹt ở đảo hòn Lũng, phía trên một người dân bị thương nặng.

Nhanh chóng cấp cứu, vết thương dần lành, khi hắn cùng Trần Trí đến thăm, tên ngư dân vội vã quỳ gối nói:

" Thưa Vương gia, gặp bão, chúng tôi nghé vào Nhai Châu( nay là Tam Á- đảo Hải Nam) thì bị quân quan ở đó giết hại, tôi nhanh chân nhẩy lên thuyền, may mắn mới trốn thoát."

Nghe vậy, hắn vô cùng tức giận, tay đập mạnh, gầm lên:

" Cái gì? Đm, kẻ nào dám giết dân tao? Chúng mày đều phải trả giá."

.......

P/s: (**) Nếu là fan của seri phim Pirates of the Caribbean (Cướp biển vùng Caribe) thì ai cũng sẽ nhớ nữ cướp biển Trung Quốc Ching Shih (do Takayo Fischer thủ vai) trong phần 3 có tựa đề: Pirates of the Caribbean: At World's End (2007).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »