Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 189
bước ngoặt (1).

❊ ❊ ❊

Chương 189: Bước ngoặt (1)

Lãnh Tuấn nhìn cô gái đang cúi đầu trước mặt, lại ngừng một chút rồi mới nói: 'Thực ra ta biết tình cảm Nghị nhi đối với Tịch Họa chỉ là một loại trách nhiệm, Nghị nhi là một đứa nhỏ thiện lương, cho nên ba năm trước khi Tịch Họa trở thành người thực vật, chúng ta mới lựa chọn dấu diếm nó...'

Lâm Y vụt ngẩng đầu nhìn Lãnh Tuấn, ông cũng đang nhìn cô: 'Cho đến hôm sinh nhật của cháu, bác sĩ chủ trị của Tịch Họa thông báo, điện tâm đồ của Tịch Họa dao động, có dấu hiệu tỉnh lại, ông ấy bảo chúng ta nhanh chóng báo với Nghị nhi trở lại vì vậy Nghị nhi mới để lại cháu, vội vàng trở về trong đêm đó!'

Đáy mắt Lâm Y gợn sóng, cô mím môi nhìn Lãnh Tuấn, nghe tiếng ông tiếp tục vang bên tai mình: 'Lâm Y, Nghị nhi đối với Tịch Họa là trách nhiệm, đối với cháu mới là cảm tình thật sự... chẳng lẽ cháu không cảm nhận được sao?'

Lâm Y mấp máy môi, gian nan bật ra mấy tiếng: 'Xin lỗi...', thực ra trước nay cô không dám nghĩ đến, trong lòng Lãnh Nghị cô với Tịch Họa rốt cuộc hắn yêu ai nhiều hơn; cô càng không dám nghĩ, nếu như có một ngày Tịch Họa tỉnh lại, Lãnh Nghị sẽ lựa chọn thế nào, cho dù Lãnh Nghị không quay đầu, vậy Tịch Họa thì sao? Cô ấy có chịu buông tay không?

Nếu như nói Lãnh Nghị đối với Tịch Họa là một loại trách nhiệm, vậy cô với Lăng Nhất Phàm cũng vậy, nếu như lúc đầu đã đồng ý gả cho Lăng Nhất Phàm, vậy có lý do gì để cô chối bỏ trách nhiệm chứ?

Cho đến lần này, Lãnh Nghị vì cô trúng đạn... nếu như có thể, cô chẳng thà người trúng đạn là mình!

Trong phòng chợt im lặng như tờ, Lãnh Tuấn nhìn gương mặt xanh xao vì đã mấy ngày không ngủ, lòng có chút bất nhẫn, ông thở dài một tiếng, nhẹ giọng nói: 'Lâm Y, bác biết bác không có lập trường ép cháu lưu lại chăm sóc Nghị nhi... nhưng trước mắt chỉ có cháu mới có thể khiến Nghị nhi phục hồi nhanh hơn, bác... mong cháu có thể giúp một lần!' Trong tiềm thức, ông hy vọng nhân cơ hội này có thể tác hợp cho hai người.

'Cháu tình nguyện chăm sóc Lãnh Nghị!' Lâm Y ngẩng đầu nhìn ông rồi lại cúi đầu xuống, nhẹ giọng nói, 'Cháu chỉ muốn báo với Lăng Nhất Phàm một tiếng, được chứ?'

Lãnh Tuấn gật đầu, cười nhẹ: 'Nên vậy, buổi chiều chúng tôi trở về, mong là có thể sớm nghe tin tức của cháu!'

'Được!' Lâm Y nhẹ gật đầu, 'Giờ cháu gọi điện thoại cho Nhất Phàm...'

Lãnh Tuấn gật đầu rồi rời đi lưu lại không gian cho Lâm Y gọi điện thoại.

Lâm Y nhìn theo bóng Lãnh Tuấn biến mất ngoài cửa mới thu hồi tầm mắt, trầm tư rồi chậm rãi lấy điện thoại ra, ấn phím, điện thoại thông rất nhanh, đầu bên kia truyền đến giọng nói nhu hòa của Lăng Nhất Phàm: 'Y Y...'

'Nhất Phàm...' Giọng Lâm Y thật nhỏ, mấy ngày qua vì Lãnh Nghị cô ngày đêm không ngủ ở bên cạnh hắn Lăng Nhất Phàm cũng không có ý kiến, chỉ có mỗi ngày lúc tan tầm mang theo một vài món cô thích ăn đến bệnh viện, gọi Lâm Y xuống lấy, đau lòng nhìn gương mặt ngày càng gầy gò của cô, nhìn cô ăn xong mới yên tâm rời đi...

Lăng Nhất Phàm càng tốt lòng Lâm Y càng bất an, cảm thấy mình tệ bạc với hắn, cứ kéo Lăng Nhất Phàm vào chuyện này đối với hắn là không công bình; lòng cô thật rối rắm, không biết mình nên làm gì mới không tổn thương đến hắn.

Nhưng lúc này cô không thể không báo với hắn, cô muốn tiếp tục ở lại chăm sóc Lãnh Nghị, chờ hắn hồi phục rồi mới dứt khoát được, như vậy sẽ không lại có lỗi với Lăng Nhất Phàm, đau dài không bằng đau ngắn... mặc kệ lựa chọn thế nào, cô biết mình nhất định phải có quyết tâm!

'Y Y, có việc tìm anh sao?' Sự trầm mặc của Lâm Y khiến lòng Lăng Nhất Phàm dâng lên nỗi bất an nhưng hắn vẫn dùng giọng điềm tĩnh hỏi cô, hắn không muốn Lâm Y cảm nhận được bất cứ điều gì khác thường, làm tăng thêm gánh nặng tâm lý trong lòng cô.

'Nhất Phàm, anh có rảnh không? Em muốn chúng ta gặp nhau ăn cơm...' Giọng Lâm Y vẫn nhỏ xíu.

'Ân, được chứ...' Đầu bên kia là tiếng cười nhẹ của Lăng Nhất Phàm, 'Giờ anh đến đón em!'

Nhìn Lãnh Nghị vẫn ngủ an ổn trên giường bệnh, Lâm Y cầm túi xách, chào mọi người trong phòng rồi vội vã rời đi, lát sau xe của Lăng Nhất Phàm đã dừng trước cửa bệnh viện, hắn hạ kính xe xuống, vẫy tay về phía Lâm Y, thấy hắn cô mỉm cười bước đến.

Trong phòng ăn, Lăng Nhất Phàm nhìn gương mặt gầy gò của Lâm Y, lòng ẩn ẩn đau, hắn xót xa vuốt đôi gò má xanh xao của cô, nhẹ giọng nói: 'Y Y, em ở bệnh viện ráng tranh thủ ngủ nhiều một chút...'

'Ân, em biết!' Lâm Y nhìn Lăng Nhất Phàm mỉm cười, 'Rất nhanh em sẽ có thể trở về, ngủ bù lại!'

'Ân!' Lăng Nhất Phàm hài lòng cười, hắn ân cần múc cho cô một chén canh đặt trước mặt cô, dịu dàng nói: 'Món canh này em thích ăn nhất, ăn lúc còn nóng đi!'

Không hiểu sao câu nói đơn giản của hắn lại khiến Lâm Y mủi lòng, cô rũ mi, nhẹ gật đầu rồi cắm cúi uống canh, những lời đã ấp ủ sẵn nhất thời bị nghẹn nơi cổ họng, không nói ra được gì cả.

Lăng Nhất Phàm nhìn cô gái đang im lặng uống canh, đáy mắt thoáng qua một tia phức tạp, không gian bất chợt thật trầm mặc.

Lâm Y rốt cuộc cũng uống xong anh, cô hơi ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú của Lăng Nhất Phàm, rốt cuộc vẫn không có can đảm, chỉ nhỏ giọng nói: 'Nhất Phàm, Lãnh Nghị đã tỉnh lại rồi...'

Sóng mắt Lăng Nhất Phàm thoáng xao động, cười nhẹ: 'Ân, vậy tốt rồi!'

Hàng mi dài của Lâm Y chớp lên, cánh môi hơi run: 'Nhưng...', lại ngừng một lúc, '... tâm trạng... còn chưa tốt lắm... bác sĩ nói... không thể quá kích động... đối với thân thể không tốt..'

Lăng Nhất Phàm nhìn Lâm Y, lát sau mới dịu giọng nói: 'Y Y, anh hiểu rồi, em còn muốn chăm sóc anh ta cho đến khi bình phục phải không?... Chuyện này em tự quyết định đi, chỉ cần em vui anh đều ủng hộ em!'

Tim Lâm Y đập dồn, hốc mũi chua xót, cúi đầu không dám nhìn Lăng Nhất Phàm, lát sau cô mới lấy hết dũng khí, run giọng nói: 'Nhất Phàm, em không thể làm trễ nãi anh mãi... như vậy với anh không công bằng... anh...'

'Đừng nói vậy!', lòng Lăng Nhất Phàm ẩn ẩn đau, hắn vội ngắt lời Lâm Y, đưa tay cọ nhẹ lên má cô, 'Cái gì công bằng không công bằng chứ, em có thể ở bên cạnh anh, đối với anh mà nói là công bằng nhất rồi!'

'Nhất Phàm!', Lâm Y ngẩng đầu nhìn hắn, đáy mắt tràn đầy ưu thương.

'Giờ chúng ta không bàn chuyện này nữa...', Lăng Nhất Phàm hít sâu một hơi, 'Y Y, đợi Lãnh Nghị khỏe rồi, lúc em trở về chúng ta bàn lại, được không?'

'Nhất Phàm', giọng Lâm Y càng nhỏ, 'Mễ Lệ là một cô gái tốt...'

'Anh biết...' Lăng Nhất Phàm lần nữa ngắt lời cô, 'Được rồi Y Y, anh đã nói chúng ta tạm thời không bàn đến chuyện này...'

'Đừng vì em mà lỡ mất cô ấy...', giọng Lâm Y đầy áy náy và bất an.

'Y Y, em yên tâm, anh rất rõ ràng mình đang làm gì, anh sẽ đợi em, đợi khi Lãnh Nghị khỏe lại rồi chúng ta lại bàn tiếp...' Giọng Lăng Nhất Phàm vẫn điềm tĩnh nhưng đầu mày thoáng chau lại.

Lâm Y nhất thời không biết nói sao, bất chợt điện thoại trong túi xách đổ chuông, cô lấy điện thoại ra ấn nghe, đầu bên kia truyền đến giọng nói có chút lo lắng của Tương Mân: 'Y Y, cháu ở đây? Trở lại đây được không? Nghị nhi tỉnh lại rồi!'

Hình ảnh Lãnh Nghị ôm ngực, máu tươi ướt đẫm lại hiện ra trong đầu, Lâm Y vội lên tiếng: 'Giờ cháu quay lại...', rồi cô vội ngắt điện thoại, nhìn Lăng Nhất Phàm có chút áy náy lẫn ray rứt: 'Nhất Phàm, em... phải đi...'

'Được, anh đưa em!' Giọng Lăng Nhất Phàm vẫn bình thản, hắn đứng dậy cùng cô bước ra...

Lăng Nhất Phàm lẳng lặng nhìn theo bóng Lâm Y khuất dần sau cửa bệnh viện, mày thoáng chau lại, nhẹ nhàng tựa vào lưng ghế, cứ nghĩ đến Lâm Y đi lần này có lẽ sẽ không quay về thì lòng hắn như có gì đó chặn lại thật khó chịu; hắn cũng biết Lâm Y là vì cảm thấy có lỗi với hắn, hy vọng hắn gặp được người tốt hơn nhưng lại không dám đề xuất chia tay...

Ngồi ở đó thật lâu rồi Lăng Nhất Phàm mới thở dài một tiếng, ngồi thẳng dậy nổ máy rời đi...

Lâm Y vội vã chạy về phòng bệnh, vừa nhìn đã thấy Tương Mân đang ngồi bên giường tươi cười nói gì đó với hắn, tình thương và sự sủng nịch mà bà dành cho cháu không chút dấu diếm trong mắt bà; Lý Uyển và Từ Giai thì đứng bên kia giường, Lãnh Tuấn chỉ ngồi nơi sofa nhìn sang.

Trên giường bệnh Lãnh Nghị mặt vẫn còn xanh xao, hơi thở yếu ớt, ánh mắt tuy vẫn còn sắc bén nhưng giăng đầy thất lạc và thắc thỏm không yên...

'Xem kia, Y Y trở lại rồi!' Tương Mân liếc mắt thấy Lâm Y đang từ ngoài cửa bước vào, sang sảng cười nói, 'Bà nội trước giờ có nói dối con đâu...', ánh mắt ai nấy đều dời từ giường bệnh sang người Lâm Y, đôi mày đang chau lại của Lãnh Nghị dần dãn ra, sự lo lắng trong mắt cũng lập tức biến mất, hắn nhìn cô chằm chằm như sợ chỉ lơ là thì cô sẽ bốc hơi đi mất vậy.

'Y Y, đến, ngồi đây đi!' Tương Mân đứng lên nhường ghế cho Lâm Y.

'Không cần đâu, cháu đứng là được rồi!' Lâm Y nhẹ giọng nói. Tương Mân mỉm cười, ấn vai cô buộc cô ngồi xuống, chừng như cố ý nói cho Lãnh Nghị nghe, lại chừng như cố ý nói cho Lâm Y nghe, lại chừng như cố ý nói cho những người khác trong phòng nghe: 'Ngồi đi, sau này thời gian cháu ở bên Nghị nhi còn dài!'

Sóng mắt Lâm Y thoáng xao động, lẳng lặng không nói ngồi nhìn Lãnh Nghị, vừa hay bắt gặp ánh mắt nhu hòa của hắn, cô vội thu lại tầm mắt, vờ nhìn lên bình truyền dịch...

Lăng thị xí nghiệp, đã qua giờ tan tầm rất lâu, thành phố đã lên đèn nhưng Lăng Nhất Phàm vẫn ngồi yên trong văn phòng xem văn kiện nhưng rõ ràng là không thể tập trung vào tập văn kiện trên tay.

Cửa phòng chợt vang lên tiếng gõ nhẹ, Lăng Nhất Phàm thu hồi ánh mắt lơ đễnh, nhẹ giọng nói: 'Vào đi!', người vào là Mễ Lệ, cô nhìn người đàn ông sau bàn làm việc, Lăng Nhất Phàm cũng nhìn cô mỉm cười: 'Sao em còn chưa đi?'

Mễ Lệ cũng cười với hắn: 'Em thấy anh còn chưa đi...', từ sau vụ cướp dâu, cô đã mấy lần nhìn thấy Lăng Nhất Phàm lơ đễnh thế này, từ đó về sau, chỉ cần Lăng Nhất Phàm chưa đi cô cũng sẽ không đi, cô chỉ muốn ở bên cạnh hắn được lúc nào hay lúc ấy cho dù biết người hắn yêu không phải mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »