Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 158
dây dưa không dứt (1).

❊ ❊ ❊

Chương 158: Dây dưa không dứt (1)

Nhìn thấy Lâm Y bước ra, Lăng Nhất Phàm buông quyển tạp chí trong tay xuống vẫy tay về phía cô: 'Y Y, qua đây ngồi một lát!'

'Ân!' Lâm Y mỉm cười đi đến bên cạnh Lăng Nhất Phàm ngồi xuống, cô không dám nhìn đôi mắt nóng rực của Lăng Nhất Phàm, cô cầm lấy ly trà trên bàn, như che dấu.

'Cẩn thận nóng!' Giọng nói ôn hòa lần nữa vang lên bên tai.

Hàng mi dài của cô gái nhẹ chớp lên, ly trà đã đưa đến bên môi chợt ngừng lại, cô quay đầu nhìn người đàn ông, đôi mắt đen láy rõ ràng tràn đầy cảm động và nhu hòa, giọng cô nhỏ xíu: 'Biết rồi, cám ơn anh, Nhất Phàm!'

Đáy mắt người đàn ông chợt lóe sáng, hắn đỡ lấy ly trà trên tay cô gái đặt lên bàn, ủ lấy tay cô trong tay mình, đôi mắt hẹp dài nhìn cô gái chằm chằm, đáy mắt dâng lên một tia hy vọng: 'Y Y, chúng ta sớm một chút kết hôn có được không?'

Cô gái nhìn đôi mắt đầy hy vọng của người đàn ông, mím môi, nuốt nuốt nước bọt, nhất thời không nói được lời nào. 'Y Y...' Sự hy vọng trong mắt người đàn ông nhất thời thay bằng sự lo âu, hắn nhẹ giọng gọi.

Trên mặt cô gái lộ ra một ý cười yếu ớt, nụ cười như sóng gợn mặt hồ, cô dịu dàng nhìn gương mặt thoáng lộ vẻ lo lắng của người đàn ông, nhỏ giọng nói: 'Được!'

Sự lo âu trong mắt người đàn ông chớp mắt không còn tung tích, thay vào đó là tình yêu nồng đậm, 'Y Y!', hắn nhẹ giọng gọi, một tay vươn ra ôm cô gái vào lòng, nhẹ nhàng áp má lên mái tóc mềm mại của cô gái.

Cô gái nhìn qua vai người đàn ông về hướng chiếc rèm cửa sổ trắng, đáy mắt trong chớp mắt trống rỗng, nhưng rất nhanh cô thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng gối đầu lên bả vai của người đàn ông.

Hiện tại, người đàn ông này mới là vị hôn phu của cô! Một người thực sự yêu cô, muốn cưới cô làm vợ! Hốc mũi cô gái có chút chua xót, tay nhẹ nhàng vòng qua người người đàn ông, khóe môi người đàn ông không áp chế được lộ ra một nụ cười vui vẻ.

'Y Y, mấy ngày sau chúng ta đi châu Âu... đến lúc đó, chúng ta có thể cử hành hôn lễ nơi nhà thờ bên đó...' Giọng người đàn ông như đang nói mê, hắn muốn sớm một chút đưa Lâm Y rời xa nơi này, sự xuất hiện đột ngột của người kia tối nay tuy rằng Lâm Y biểu hiện rất thờ ơ nhưng hắn vẫn còn lo sợ, lo sợ một ngày nào đó sẽ mất đi cô...

Đầu cô gái vẫn dựa vào vai người đàn ông, đôi mắt đang nhắm chợt mở ra, hình ảnh Hạ Tịch Họa nằm trong khuỷu tay Lãnh Nghị, váy dài, tóc dài phiêu dật lần nữa lại hiện ra trong đầu cô, lại còn... Lãnh Nghị cô độc đứng trong màn mưa...

'Y Y, được không?' Má người đàn ông cọ nhẹ lên mái tóc mềm mại của Lâm Y, lần nữa hỏi lại.

'Ân, được!' Cô gái lúc này mới hoàn hồn, hơi mỉm cười, giọng ngọt như mật, đôi mắt đen láy lần nữa nhắm lại, tạm biệt nhé, quá khứ!

Lăng Nhất Phàm nhẹ nhấc đầu Lâm Y khỏi vai mình, gương mặt anh tuấn kề sát mặt cô, hơi thở ấm áp phất qua mặt cô gái, trong đáy mắt cô gái thoáng qua một tia hoảng hốt nhưng rất nhanh cô đã trấn định lại, chỉ lặng lẽ nhìn ngũ quan tuấn tú đang phóng đại trước mặt mình, không nói một lời.

'Y Y!' Giọng Lăng Nhất Phàm hơi khàn, môi hắn nhẹ lướt qua cánh môi anh đào của cô, thân thể cô gái rõ ràng là có chút run rẩy, vẫn im lặng không nói, người đàn ông nhẹ nhàng áp xuống cô gái, cô gái bị bức phải ngửa về sau, rồi rất dễ dàng bị người đàn ông áp xuống sofa.

'Đừng, Nhất Phàm!' Cô gái rốt cuộc không tự chủ được kêu lên, thân thể theo bản năng giãy dụa không ngừng, cô hơi ngẩng đầu nhìn ánh mắt như dò xét của người đàn ông đang phủ trên người mình, trong khoảnh khắc đó cô đột nhiên bừng tỉnh, đây là vị hôn phu của mình, nếu như anh ta muốn cô, cô cũng không có lý do gì cự tuyệt; cô gái dần bình tĩnh lại, không giãy dụa nữa mà lẳng lặng nhìn người đàn ông đang áp trên người mình.

Sự yên lặng của cô gái khiến đáy mắt Lăng Nhất Phàm càng thêm nhu hòa, hắn nỗ lực khống chế sự xung động của mình, thật lâu mới cúi xuống nhẹ hôn lên mí mắt cô gái, khẽ khàng nói: 'Y Y, anh sẽ đợi, đợi đến ngày chúng ta kết hôn...'

'Nhất Phàm...' Cô gái mấp máy cánh môi, giọng có chút nghẹn ngào, cô nhẹ vuốt sóng mũi cao thẳng của hắn bằng những ngón tay thon dài của mình, Nhất Phàm, em nhất định sẽ cố gắng, làm một người vợ xứng đáng với anh!

'Được rồi! Tối nay em nghỉ ngơi sớm đi... ân, dưỡng tốt thân thể, rất nhanh chúng ta sẽ rời khỏi đây!' Lăng Nhất Phàm dùng giọng thoải mái nhất để nói rồi xoay người rời khỏi cô gái dưới thân, thuận thế kéo cô ngồi dậy.

Tiễn Lăng Nhất Phàm đi, Lâm Y một mình thu dọn lại phòng khách, ly trà trên bàn, tạp chí trên sofa, khi tất cả đã ổn thỏa, cô xoay người định đi vào phòng ngủ thì nghe có tiếng chuông cửa, Lâm Y ngừng bước chân nhìn về phía cửa, vào lúc này, ai lại có thể không thông qua cửa chính mà trực tiếp đến được phòng cô ấn chuông chứ?

Một tia nghi hoặc lóe qua đầu, Lâm Y chầm chậm bước đến bên cửa nhìn qua mắt mèo, ngoài cửa là một người phụ nữ tuổi trung niên mặc đồng phục, xem đồng phục của cô, dường như là làm nhân viên của công ty quản lý, 'Xin hỏi cô tìm ai?' Lâm Y hỏi qua cánh cửa.

'Tiểu thư, tôi là nhân viên quản lý tòa nhà này, tôi muốn gặp cô để đối chiếu một số khoản phí quản lý trong năm nay!' Người phụ nữ ngoài cửa hòa nhã nói.

Quả nhiên là nhân viên quản lý của tòa nhà! 'Được, cô đợi một chút!' Lâm Y mỉm cười không do dự mở cửa.

Chính trong khoảnh khắc Lâm Y mở cửa ra đó, đôi mắt đen láy của cô phút chốc dại ra, người phụ nữ vừa nãy không thấy đâu nữa mà thay vào đó là một bóng người cao lớn, đĩnh đạc, trên gương mặt tuấn tú một mảnh âm trầm, đôi mắt sắc bén như đao lại mang theo sự quyến luyến nồng đậm...

Hắn đã thay một bộ y phục khô ráo sạch sẽ, lúc này đang đường hoàng đứng trước mặt cô gái...

Cô gái rất nhanh đã hoàn hồn lại, ánh mắt đang dại ra của cô trong nháy mắt trở nên lạnh lùng và xa cách, cô nghĩ cũng không nghĩ vội đưa tay đóng cửa --- Lãnh Nghị sao lại xuất hiện ở chỗ này? Vừa nãy không phải hắn còn đứng dầm mưa ngoài kia sao? Nhưng cô thật sự không muốn gặp lại hắn, không muốn nhớ lại những ký ức khổ sở đó, càng không muốn bị dây dưa vô vị... huống gì, hiện giờ cô đã là vị hôn thê của Lăng Nhất Phàm!

Lãnh Nghị duỗi tay, chỉ khẽ dùng sức cánh cửa liền bị ngăn lại, chỉ đóng được một nửa, thân hình cao lớn chỉ khẽ lách qua đã dễ dàng đẩy cô gái cùng nhau vào phòng, cửa "phanh" một tiếng đóng sập sau lưng hai người.

Cô gái lùi về sau mấy bước, lạnh lùng nhìn vào đôi mắt buồn bã ủ rũ của Lãnh Nghị, không chút nhượng bộ; Lãnh Nghị cũng nhìn cô gái chằm chằm, cảnh tượng trong màn mưa vừa nãy lại một lần nữa lướt qua trong đầu hắn; cơn mưa như trút nước, hai người như một đôi tình lữ, cô đứng bên cạnh Lăng Nhất Phàm, che dù cho Lăng Nhất Phàm; cô lạnh lùng bỏ lại hắn một mình trong cơn mưa như thác kia...

Một nỗi đau tê tâm liệt phế từ tim lan tràn đến mỗi một tế bào trong người... thật lâu thật lâu Lãnh Nghị mới thu hồi tầm mắt, hắn quét mắt một vòng quanh chỗ ở mới của cô gái, nơi mà cô đã bỏ lại hoa viên Mai Khôi để đến đây! Ánh mắt u buồn của Lãnh Nghị thoáng xao động, hắn rảo bước một vòng quanh phòng khách chừng như đang tìm kiếm gì đó.

Khi chân Lãnh Nghị rảo ngang qua phòng ngủ, ánh mắt lạnh lùng rơi trên chiếc giường lớn, trên giường chăn gối được xếp thật hỉnh tề, không một nếp gấp, sự âm trầm trong mắt người đàn ông tản đi không ít, hắn ngấm ngầm hít sâu một hơi chừng như muốn ngửi thử xem có chút mùi vị ám muội nào để lại hay không nhưng mà... không có, trong không khí chỉ thoang thoảng một mùi thơm nhàn nhạt...

Sự âm trầm trong đáy mắt chớp mắt không còn, chỉ còn lại một chút huyết sắc và u buồn, người đàn ông hơi khép mắt lại, khi hắn mở mắt ra lần nữa, cô gái vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, mím chặt cánh môi không nói một lời, cô thật điềm tĩnh, không có một chút xao động hệt như rối gỗ vậy.

Y Y, Lãnh Nghị xoay người đi về phía cô gái, sự nhớ nhung mãnh liệt cuộn trào trong lòng rốt cuộc đã chiến thắng sự ghen tuông, hắn đưa tay muốn ôm cô gái, cho dù trong cơn mưa vừa nãy cô gái không chọn hắn nhưng hắn không có cách nào buông tay!

Nhưng cô gái chỉ nhàn nhạt tránh khỏi bàn tay đang đưa về phía hắn, mắt cũng không nhìn người đàn ông một lần, giọng nhạt như nước: 'Lãnh Nghị, em đã là vị hôn thê của Lăng Nhất Phàm... anh ở lại đây không thích hợp!'

Đáy mắt trong chớp mắt tràn đầy đau xót và khổ sở, sự lạnh nhạt và xa cách của cô gái khiến lòng người đàn ông đau như dao cắt, hắn dùng sức cứng rắn kéo cô gái vào lòng, hai tay siết chặt lại, dùng sức ôm lấy cô gái chừng như muốn dùng phương thức này đem cô gái khảm sâu vào trong cơ thể mình, vốn cô gái chính là chiếc xương sườn thất lạc của hắn! Sao lại có thể rời khỏi sinh mạng của hắn được chứ?

Cô gái hơi chau mày, cắn môi không nói, giọng nói trầm thấp khàn khàn của Lãnh Nghị chợt vang lên bên tai: 'Y Y, gả cho anh, anh muốn em làm vợ anh!'

Thân thể cô gái chợt cứng đờ, đôi mắt đen láy thoáng qua một tia kinh hoảng, câu nói này, cô đợi lâu như vậy, đợi đến khi cô mình đầy thương tích,d dợi đến khi cô không còn sức để yêu... đến bây giờ mới nghe được, còn có ý nghĩa sao?

Nhưng sự kinh hoảng chỉ là trong chớp mắt, chỉ trong một cái chớp mắt, cô gái đã khôi phục lại như thường, người đàn ông này, cô đã quyết định buông tha cho, hiện giờ, Lâm Y cô đã là vị hôn thê của một người khác!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »