Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 137
tịch họa về nước (1).

❊ ❊ ❊

Chương 137: Tịch Họa về nước (1)

Lãnh Nghị khoác tay ngăn quản gia lại, ông vội im lặng lùi lại, Lãnh Nghị dời mắt từ trên người Lâm Y sang hai người cảnh sát, ánh mắt đó thật bức người, hai người cảnh sát chịu không nổi ánh mắt quá cường liệt của Lãnh Nghị, một trong hai người ho khan một tiếng, 'Thật ngại quá Lãnh tiên sinh, chúng tôi chỉ là người làm công vụ, xin hiểu cho chúng tôi...'

'Tôi hiểu!' Lãnh Nghị rốt cuộc cũng lên tiếng, giọng thật thấp nhưng khí thế thật lớn, như nặng ngàn cân đè xuống khiến người ta không thở nổi, 'Nhưng tôi muốn hỏi cảnh sát một chút, nếu như một người bệnh, một người đang bị sốt, không phải trong tình trạng tỉnh táo báo án, có phải cũng coi là thật không?'

Hai người cảnh sát sửng sốt nhìn Lãnh Nghị, nhất thời không nói được lời nào, Lâm Y cũng vội quay đầu nhìn hắn, đáy mắt có thể thấy rõ sự kinh ngạc trong đó, cô mấp máy môi, còn chưa kịp nói tiếng nào thì lại nghe giọng lạnh lùng của Lãnh Nghị tiếp tục vang lên: 'Một bệnh nhân như vậy, nếu như chạy ra ngoài có gì bất trắc, phía cảnh sát các anh có chịu trách nhiệm hay không?'

'Lãnh Nghị... em đã hết sốt rồi...' Lâm Y tức tối trừng mắt nhìn Lãnh Nghị, lớn tiếng kêu lên.

Lãnh Nghị nhìn cô gái mặt đầy vẻ tức giận kia, khóe môi câu lên một ýt cười, cánh tay dài vươn về phía cô gái kéo một cái, siết thân thể mảnh khảnh của cô gái trong vòng tay, cánh tay ngầm dùng sức khiến cô gái không cách nào động đậy, chỉ đành ngoan ngoãn dựa vào trong lòng hắn, giọng Lãnh Nghị lúc này trở nên nhu hòa vô hạn: 'Y Y, bình tĩnh bình tĩnh... ân, anh biết em đã khỏi hẳn rồi, em đi ra ngoài chơi anh sẽ đi cùng em, nghe lời!'

'Đừng vậy mà...' Cô gái bị ép dựa vào ngực người đàn ông, yếu ớt nói.

Khóe môi Lãnh Nghị mang theo một nụ cười lạnh, gương mặt lạnh mạc xoay về phía hai người cảnh sát, 'Các vị, thật ngại quá, vợ tôi bởi vì bị sốt, tâm trạng không được ổn định, thường xuất hiện ảo giác... xin các vị lượng thứ!'

Hai người cảnh sát nhìn nhau sau đó vội cười nói: 'Thật ngại quá Lãnh tiên sinh... chúng tôi đã làm phiền! Nhận được điện thoại báo án nên chúng tôi chỉ làm theo đúng chức trách thôi!' Hai người vừa nói vừa đứng dậy, 'Vậy chúng tôi cáo từ, mong là căn bệnh của Lãnh phu nhân mau chóng khỏi lại!'

Bóng hai người cảnh sát rất nhanh đã khuất sau cổng chính, bọn họ cũng chỉ mong sớm rời khỏi chỗ này bởi vì họ biết, rõ ràng là không thể đắc tội với chủ nhân của căn biệt thự này...

Lâm Y mắt trợn to nhìn theo bóng hai người cảnh sát, đáy mắt dâng lên một nỗi thất vọng, cô nhắm chặt hai mắt nhưng ngay sau đó cả người đã bị nhấc bổng lên, người đàn ông đã bế cô gái đi thẳng lên lầu, lần này cô gái chỉ mím môi không nói, không phản kháng, ngay cả cảnh sát cũng không giúp được cô, cô gọi, cô phản kháng thì có tác dụng sao?

Cửa phòng nặng nề mở ra, thân thể Lâm Y bị ném lên chiếc giường lớn, theo bản năng cô vội xoay người ngồi dậy, Lãnh Nghị mặt mày u ám đứng nơi đầu giường, đôi mắt thăm thẳm nhìn cô, Lâm Y cũng không chút yếu thế đón lấy ánh mắt hắn.

Trong phòng yên lặng phủ trùm, Lãnh Nghị lúc này mới thu hồi tầm mắt, đối với cô gái quật cường trước mặt hắn quả thực chẳng có cách nào! Lãnh Nghị mím môi, không nói một lời mà sải bước rời đi.

'Lãnh Nghị, anh đã nói sau khi em hết bệnh sẽ để em đi!' Giọng lạnh như băng của cô gái vang lên sau lưng hắn.

'Nhưng mà, em vẫn chưa khỏi hẳn!' Lãnh Nghị dừng bước chân, xoay người đối mặt với cô gái, giọng hắn cũng lạnh như băng. Hắn thật không muốn lại để lại cô gái lần nữa cô độc lẻ loi bên ngoài, tự mình chống chọi với cơn bệnh.

'Em đã khỏi rồi...' Lời cô gái còn chưa nói hết thì cửa đã bị người đàn ông nặng nề sập lại, bước chân hắn càng lúc càng xa. Cô gái rầu rĩ ngã nhào xuống giường, mắt nhắm lại...

Buổi tối, lúc Lãnh Nghị trở lại đã hơn mười giờ, những bước chân vội vàng của hắn đi xuyên qua phòng khách, thẳng lên cầu thang, quản gia đi theo sau lưng hắn, nhẹ giọng nói: 'Thiếu gia, hôm nay Lâm tiểu thư không ăn cơm tối... chúng tôi đưa lên nhưng cô ấy không chịu ăn...'

Bước chân Lãnh Nghị dừng lại một chút, đáy mắt tối lại không nói một lời sau đó tiếp tục bước lên lầu, đi đến trước cửa phòng Lâm Y hắn thoáng dừng lại, đáy mắt thoáng xao động, chần chừ một lúc mới đẩy cửa, trong phòng không mở đèn, chỉ có ánh trăng mờ mờ chiếu qua song cửa sổ.

Ánh mắt sắc bén của Lãnh Nghị rất nhanh đã bắt được bóng dáng nho nhỏ đội lên dưới chiếc chăn, cõi lòng phút chốc thật mềm mại, thật ấm áp. Hắn chậm rãi bước đến ngồi bên cạnh giường, thuận tay mở chiếc đèn đầu giường, cô gái trên giường đang nhắm nghiền mắt, không hề động đậy.

Đáy mắt người đàn ông nồng đượm nhu tình, hắn không kìm lòng được đưa bàn tay với những ngón thon dài nhẹ vuốt ve gương mặt cô gái, giọng thật dịu dàng: 'Y Y... em đói chưa? Chúng ta ra ngoài ăn khuya được không?'

Cô gái trên giường vẫn không có chút động tĩnh, người đàn ông mím môi, rốt cuộc kềm chế không được đưa tay xoay người cô gái lại, nâng đầu cô trong khuỷu tay mình, tay ôm lấy cô gái, cô gái không phản kháng, cũng không mở mắt, người đàn ông cúi đầu nhìn cô, thật lâu mới nhẹ giọng nói: 'Y Y, thực xin lỗi, là anh không tốt, đừng tức giận nữa, được không?'

Cô gái từ đầu đến cuối không mở mắt ra không lần, cũng không nói một lời nào, chừng như người đàn ông không tồn tại vậy, đáy mắt người đàn ông bỗng dâng đầy uể oải, hắn chậm rãi đặt cô gái trở lại giường, kéo chăn lại cho cô, lại ngồi bên giường một hồi lâu mới rời đi.

Nghe tiếng cửa nhẹ nhàng đóng lại cô gái trên giường lúc này mới mở mắt, hoang mang nhìn ra cửa sổ, nơi đó rèm cửa bị gió đêm thổi tung, hốc mắt cô gái dần phiếm hồng...

Cô gái không biết mình lúc nào thì ngủ mất, sáng hôm sau lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm gối lên một cánh tay cường kiện hữu lực, một cánh tay kia của người1 vòng qua eo cô, hơi thở ấm áp của hắn phất qua gò má cô.

Cô gái nhẹ nhàng xoay người rời khỏi vòng tay của người đàn ông, người đàn ông hơi hé mắt nhưng không ngăn cản cô, hắn chỉ lặng lẽ nhìn cô gái xuống giường, đi vào phòng tắm, không lâu sau từ phòng tắm truyền ra tiếng nước rào rạt...

Người đàn ông ngồi dậy dựa vào đầu giường, đôi mắt đen thẳm nhìn về phía phòng tắm không biết đang suy nghĩ gì. Lát sau khi cô gái từ phòng tắm bước ra, cô liếc mắt về phía người đàn ông đang ngồi tựa thành giường, bước chân hơi dừng lại, suy nghĩ một chút rồi xoay người đi về phía sofa, lẳng lặng ngồi xuống, người hơi ngả về sau, nhìn vô định ra ngoài cửa sổ.

Người đàn ông cũng im lặng nhìn cô gái đang xem hắn như không khí kia, thật lâu sau hắn mới xuống giường đi vào phòng tắm... lát sau khi hắn xuất hiện lần nữa trước mặt cô gái thì đã quần áo chỉnh tề, khí phái đĩnh đạc...

Hắn nhẹ nhàng ngồi sát bên cô gái nhưng cô dường như không có cảm giác, thân mình đang dựa vào sofa cũng không động đậy, mắt vẫn nhìn xa xăm ngoài cửa sổ; người đàn ông hơi cúi xuống, ánh mắt đen thẳm nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn của cô gái, nhìn cô từ khoảng cách thật gần, mong cô chịu nhìn hắn một lần, hoặc là giống như trước đây, dễ dàng bị hắn chọc cười.

Nhưng điều hắn nhận được chỉ là cái chau mày của cô gái, cô không hề giống như trước đây thích nhìn hắn, thích cười với hắn; cô lẳng lặng đứng dậy, đi về phía giường nằm xuống, kéo chăn kín đầu, từ đầu đến cuối cũng không nhìn hắn một lần.

Sự thất lạc và buồn bã như sóng triều cuộn lên trong mắt hắn, lúc này người đàn ông mới phát hiện, thì ra nội tâm mình yếu ớt đến vậy...

Có lẽ cô gái thật sự cần thời gian, ý muốn chữa trị được cho Tịch Họa càng trở nên mạnh mẽ trong hắn...

Bởi vì công sự, cũng bởi vì chuyện của Tịch Họa, Lãnh Nghị bận suốt cả ngày, lúc hắn trở lại căn biệt thự thì đã tối muộn. Quản gia đứng đợi ở cửa, thấy Lãnh Nghị vừa bước xuống ông đã vội bước tới, giọng nói lo lắng nói: 'Thiếu gia, hôm nay Lâm tiểu thư vẫn không chịu ăn cơm... cô ấy nói... nếu như không để cô ấy đi, cô ấy sẽ tuyệt thực...'

Đáy mắt Lãnh Nghị thoáng chốc u ám hẳn đi, hắn sải những bước dài đi thẳng lên lầu hai, thẳng đến phòng của Lâm Y, đẩy mạnh cửa vào, mở đèn, ánh sáng lập tức soi rọi khắp gian phòng, Lãnh Nghị vừa liếc mắt đã nhìn thấy cô gái đang nằm trên giường, cô đang nằm nghiêng không động đậy, mắt nhắm nghiền, sắc mặt tái nhợt, tiều tụy vô cùng, bóng dáng đó vẫn mảnh khảnh như vậy, nằm trên chiếc giường lớn nhìn có vẻ đặc biệt nhỏ nhắn...

Lãnh Nghị đi thẳng đến bên giường, cô gái vẫn quật cường không chịu mở mắt, không có chút phản ứng nào, hàng mi dài vẫn khép chặt...

Lãnh Nghị hít sâu một hơi, ngồi xuống bên giường, hơi cúi người về phía cô gái, tận lực giữ giọng nhu hòa: 'Y Y, rốt cuộc em muốn anh làm sao đây?'

'Em không muốn anh làm gì cả... Em chỉ muốn anh để em rời đi...' Lần này cô gái không mặc kệ hắn mà chỉ lạnh giọng nói, thân thể vẫn nằm im bất động.

Lòng lại bắt đầu vỡ vụn đau đớn, giọng Lãnh Nghị hơi lạnh, cũng mang chút buồn bã: 'Y Y, em thật sự muốn rời khỏi anh đến vậy sao? Em không thể vì anh mà ẩn nhẫn một chút ủy khuất sao?'

Cô gái rốt cuộc cũng mở mắt, cô xoay người chậm rãi ngồi dậy, yếu ớt tựa người vào thành giường, mắt nhìn người đàn ông trước mặt chằm chằm, mày chau chặt lại, giọng có chút châm chọc: 'Lãnh Nghị, anh muốn em chịu ủy khuất như thế nào?'

'Anh vốn không biết Tịch Họa còn sống, là người nhà dấu diếm anh, anh cũng chỉ biết được trong buổi tối sinh nhật của em...'

'Anh biết hay không biết cô ấy còn sống đều đã không quan trọng, quan trọng là hiện tại cô ấy còn sống, đây là sự thật --- cô gái trong lòng anh vẫn còn sống! Người vợ mà anh đã nhận định vẫn còn sống! Anh có thể vì cô ấy bỏ mặc tất cả, bỏ mặc em!' Lâm Y ngắt lời Lãnh Nghị, lớn tiếng nói, mắt cô đã ngân ngấn nước nhưng tận lực ép mình không rơi nước mắt, giọng có chút nghẹn ngào: 'Em ở lại còn có ý nghĩa sao?'

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »