Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11746 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 188
lòng đau biết nói cùng ai?! (3).

❊ ❊ ❊

Chương 188: Lòng đau biết nói cùng ai?! (3)

Lâm Y nắm chặt bàn tay đang vươn về phía mình, lạnh lùng nhìn cô gái kiêu ngạo trước mắt, Từ Giai không ngờ Lâm Y dám phản kháng, hổn hển kêu lên: 'Cô... cô...', rồi nhất thời nói không nên lời chỉ dùng sức rũ tay Lâm Y ra.

Lâm Y buông tay Từ Giai, lạnh giọng nói: 'Từ tiểu thư, chuyện tôi có được ngồi ở đây hay không cô quản không được... xin cô làm rõ thân phận của mình!', ý của câu này thật quá rõ ràng, Từ Giai cô cũng chỉ là khách, căn bản là không có quyền hoài nghi, chất vấn sự có mặt của cô.

'Lâm tiểu thư, Từ Giai không có thân phận quản chuyện cô có được ngồi đây hay không, vậy còn tôi, mẹ của Lãnh Nghị, tôi có quyền quản chuyện này hay không?' Lúc này giọng lạnh như băng của Lý Uyển lần nữa vang lên, Vương Khiết là bạn chí thân của bà đến thăm Lãnh Nghị, giờ Lâm Y không cho Từ Giai chút mặt mũi nào, chính là không cho bà mặt mũi, bà làm sao có thể để Lâm Y chiếm hết uy phong chứ! Vậy mặt mũi bà biết để đâu!

Trên mặt Từ Giai lộ ra nụ cười đắc ý, lạnh lùng nhìn Lâm Y, Lâm Y thản nhiên thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt nói: 'Dì Lý, đợi Lãnh Nghị tỉnh lại rồi cháu sẽ tự động rời đi!'

Lãnh Tuấn và Tương Mân im lặng đứng đó, mắt Lãnh Tuấn chợt lóe lên một tia sáng...

Mấy ngày nay, ngoại trừ ăn cơm, thời gian còn lại Lâm Y đều ở bên cạnh Lãnh Nghị, đêm đến, khi người nhà họ Lãnh đều đến gian phòng bên cạnh để nghỉ ngơi thì Lâm Y vẫn ngồi bên giường, nhìn chằm chằm người đàn ông dù đang nhắm mắt như vẫn tuấn mỹ phi phàm kia, hình ảnh của những thời khắc ngọt ngào cũ cùng vô hặn triền miên không ngừng lướt qua trong đầu... mỗi lần như vậy lòng cô lại bắt đầu ẩn ẩn đau...

Cho đến khi mí mắt sụp xuống thì Lâm Y mới nhẹ nhàng ghé đầu bên cạnh giường chợp mắt ngủ một chút, những người hầu thấy tội nghiệp hôm sau mới mang đến một chiếc ghế nằm cho Lâm Y, để lúc nào cô chịu không nổi nữa thì sẽ nằm trên đó chợp mắt một chút...

Lãnh Nghị vẫn chưa tỉnh lại, người nhà họ Lãnh ai nấy mặt đầy sầu lo, Lâm Y rõ ràng đã gầy đi rất nhiều, gương mặt vốn đã nhỏ nhắn giờ trông chỉ lớn hơn một bàn tay, hơn nữa mặt ủ mày chau, cô vẫn tiếp tục canh chừng bên giường của Lãnh Nghị.

Mãi đến rạng sáng ngày thứ tư, khi Lâm Y vẫn như thường ngày ngồi bên giường bệnh của Lãnh Nghị thì chợt nhìn thấy ngón tay hắn máy động, mắt cô mở thật lớn, tim bắt đầu đập thật nhanh, nhìn hắn không dám chớp mắt, rồi cô nhìn thấy mí mắt đang nhắm mấp máy, trên gương mặt gầy yếu của cô chớp mắt dâng trào niềm vui sướng. Lâm Y bổ nhào đến bên giường, nắm chặt tay Lãnh Nghị, vui mừng gọi: 'Lãnh Nghị...'

Tiếng kêu của Lâm Y làm kinh động tất cả mọi người, ai nấy đều vội vàng chạy đến vây quanh giường, Lãnh Nghị chậm rãi mở mắt, hắn nhìn thấy thật nhiều gương mặt đang vây quanh, trên mỗi gương mặt đều là nụ cười hớn hở, 'Nghị nhi...' 'Anh Nghị...'... các loại âm thanh vang lên bên tai, đôi mắt đen thẳm lóe lên, chừng như đang nhớ lại điều gì.

Lãnh Nghị rốt cuộc nhớ lại, hắn xông vào nhà thờ cướp cô dâu, rồi bị trúng đạn, Lâm Y phủ phục trên người hắn khóc sướt mướt, hắn nhớ, hắn giật chiếc mặt nạ bạc xuống... khóe môi hắn dần lộ ra ý cười yếu ớt nhìn những gương mặt vui sướng kia.

Khóe môi Lâm Y cũng lộ ra ý cười dù hốc mũi chua xót. Lãnh Nghị rốt cuộc cũng tỉnh, vậy cô cũng nên đi rồi...

Mọi người vẫn vây quanh giường bệnh vui vẻ nói cười, Lâm Y không nghe được gì cả, hàng mi dài nhẹ chớp lên, nhẹ nhàng buông tay Lãnh Nghị ra, chậm rãi đứng dậy, lùi về phía sau, cô định lặng lẽ rời đi.

Bàn tay nhỏ bé đang nắm tay hắn bất chợt rút đi, Lãnh Nghị còn chưa kịp hoàn hồn thì đã nhìn thấy cô gái đang lặng lẽ lùi về sau, gương mặt nhỏ nhắn kia gầy yếu tiều tụy là vậy, lòng hắn bắt đầu đau, đáy mắt tối lại, hắn rất muốn gọi: 'Y Y đừng đi!' nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào.

Chính ngay lúc Lâm Y xoay người rời đi đó, bàn tay đang ghim dịch truyền của Lãnh Nghị rốt cuộc vung lên, chụp lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô gái, bình dịch truyền bị lắc mạnh, máu từ tĩnh mạch chạy ngược lên kim truyền trên mu bàn tay Lãnh Nghị, nhuộm đỏ cả chất dịch trong dây dẫn truyền.

'Nghị nhi!', nhìn thấy bình dịch truyền bị lắc mạnh và máu tràn vào trong kim truyền, ai nấy đều cả kinh thất sắc, ánh mắt mọi người rất nhanh tập trung đến bàn tay to đang nắm lấy tay Lâm Y. Lâm Y cũng giật nảy mình, cô vội dừng bước quay lại nhìn Lãnh Nghị, kinh hãi kêu: 'Lãnh Nghị!'

'Y Y...' Lãnh Nghị rốt cuộc phát ra được âm thanh đầu tiên, hắn nhìn Lâm Y, trong mắt tràn đầy quyến luyến, giọng thật suy yếu nhưng vẫn nghe được rõ ràng, '... đừng đi...', có lẽ vì dùng sức quá mạnh, có lẽ vì cảm xúc quá độ, đột nhiên từ khóe môi Lãnh Nghị một dòng máu tuôn ra, màu máu đỏ tươi từ khóe miệng chảy xuống dưới cằm.

'Nghị nhi!' 'Lãnh Nghị!', ai nấy đều khiếp sợ thất thanh kêu lên, 'Mau gọi bác sĩ... mau...', mặt Tương Mân tái nhợt, vội gọi người hầu; Lý Uyển nghẹn ngào gọi tên con trai, đưa tay hoảng loạn định lau đi vết máu trên miệng...

'Lãnh Nghị, em không đi, em không đi...' Lâm Y khóc không thành tiếng, cô nhoài người qua, nắm chặt lấy bàn tay đang vươn về phía cô, máu tươi vẫn không ngừng chảy ngược lên ống truyền, 'Anh để tay xuống, em không đi đâu!'

Khóe môi nhuốm máu của Lãnh Nghị lúc này mới lộ ra một nụ cười yếu ớt, nhẹ nhàng buông thõng tay xuống giường... Lâm Y vội chỉnh lại kim ghim trên mu bàn tay để máu nhanh chóng chạy xuôi, dịch truyền lại bắt đầu từng giọt từng giọt truyền vào tĩnh mạch của người đàn ông.

Lúc này mấy người bác sĩ vội vàng chạy vào phòng bệnh...

Tình huống của Lãnh Nghị rất nhanh đã bình ổn trở lại, lặng lẽ nhắm mắt nghỉ ngơi, bác sĩ chủ trị ra hiệu ọi người đi ra ngoài, nơi cửa phòng, ông nghiêm khắc nói: 'Trước mắt Lãnh tiên sinh vẫn đang trong giai đoạn hồi sức, rất cần được yên tĩnh, nhất là không thể để cảm xúc của anh ta chịu kích động quá mức, điều này rất bất lợi đối với thân thể của người bệnh... vì vậy tôi đề nghị, thứ nhất là không cần có quá nhiều người vây quanh anh ta; thứ hai là không được để anh ta kích động quá mức, tận lực làm theo ý người bệnh...'

Bác sĩ đi rồi ai nấy đứng im như phỗng, Tương Mân chau mày trầm tư, những người khác thì lẳng lặng nhìn Lãnh Tuấn, lát sau giọng nói uy nghiêm của Lãnh Tuấn mới vang lên: 'Tôi còn rất nhiều việc chưa xử lý, cần phải trở về một chuyến! Mẹ tuổi đã cao rồi, ở đây mãi đối với sức khỏe của mẹ cũng không tốt, tốt nhất là mẹ theo con cùng về; Uyển,em cũng theo mẹ về thôi...'

Lý Uyển chau mày, nhỏ giọng kháng nghị: 'Chúng ta đều đi hết còn ai ở đây với Nghị nhi? Nơi đây dù sao cũng cần có một người thân ở lại chứ!'

'Dì Lý, con ở lại...', Từ Giai vội vàng giơ tay, đôi mắt to tròn nhìn Lý Uyển không chớp.

Nhưng Lý Uyển chưa kịp lên tiếng thì giọng nói uy nghiêm của Lãnh Tuấn đã vang lên: 'Từ Giai còn nhỏ, lưu lại cũng không thích hợp..., vẫn là để Lâm Y ở lại cùng Nghị nhi đi...'

Lâm Y sửng sốt, đôi mắt đen láy nhìn sang Lãnh Tuấn.

'Không được!' Lý Uyển áo não nhìn chồng, 'Lâm tiểu thư đã sắp kết hôn với người khác rồi, không thích hợp ở lại đây chăm sóc Nghị nhi... Em thấy, hay là để em với Từ Giai ở lại thì tốt hơn!'

Ánh mắt sắc bén của Lãnh Tuấn quét về phía Lý Uyển, giọng có chút lạnh: 'Không phải còn chưa kết hôn sao? Vậy thì quan hệ gì?' Nói thật lòng, ông hy vọng có một ngày Lâm Y có thể trở thành con dâu của mình.

'Chuyện này ảnh hưởng không tốt đến danh dự nhà chúng ta!' Lý Uyển không cam lòng tranh luận.

'Uyển nhi, cứ quyết định vậy đi... Nghị nhi cần Lâm Y lưu lại chăm sóc cho nó!' Tương Mân chặn lời Lý Uyển lại, bà nhìn sang Lâm Y, trong mắt có chút chờ mong, 'Y Y, cháu có thể giúp chúng ta lưu lại chăm sóc Nghị nhi không?'

'Bà nội, con tình nguyện...' Cô gái còn chưa nói hết thì đã cúi thấp đầu, trong lòng ẩn ẩn có chút bất an, cô không phải không muốn lưu lại, ngược lại là khác, huống gì Lãnh Nghị vì cứu cô nên mới bị thương! Nhưng mặc kệ thế nào cô cũng phải nói với Lăng Nhất Phàm một câu; hơn nữa ánh mắt tị hiềm của Lý Uyển cũng khiến cô thật lo lắng...

'Y Y, con sao vậy? Còn có gì lo ngại sao?' Tương Mân sắc bén nhận ra vẻ khác thường của cô.

'Không, không có...' Đầu Lâm Y vẫn cúi thấp, giọng nhỏ như muỗi kêu, 'Cháu chỉ sợ một mình cháu làm không tốt...'

'Tôi có chuyện muốn nói riêng với Lâm Y!' Lãnh Tuấn nhìn vẻ bất an trên mặt cô, giọng dứt khoát, 'Lâm Y, cháu theo bác đến phòng bên cạnh một chút!' Ông vừa nói vừa cất bước đi ra ngoài.

'Dạ...' Lâm Y nuốt nuốt nước bọt, cô liếc sang hai người mặt lộ rõ vẻ không vui là Lý Uyển và Từ Giai, còn có Vương Khiết nãy giờ vẫn lặng yên không nói rồi cất bước theo chân Lãnh Tuấn qua phòng bên cạnh.

Đi vào gian phòng bên cạnh, Lãnh Tuấn xoay người nhìn cô gái nhỏ đang lặng lẽ theo chân mình, đáy mắt một mảnh thâm toại, ánh mắt đó thật giống với Lãnh Nghị, mang theo một loại khí thế bức người không thể giải thích; Lâm Y hơi né tránh ánh mắt của ông, cúi đầu chờ nghe ông nói.

'Lâm Y, xin lỗi, Nghị nhi phá hỏng hôn lễ của cháu...' Lãnh Tuấn rốt cuộc lên tiếng, ông thấy hàng mi đang rũ của Lâm Y khẽ chớp lên, tiếp tục nói, 'Nhưng theo ta thấy, Nghị nhi thật lòng yêu thích cháu...'

Lâm Y nuốt nuốt nước bọt, vẫn không nói, Lãnh Tuấn chừng như đang suy tư điều gì, lát sau mới trầm giọng nói tiếp: 'Cháu với Nghị nhi chia tay, nguyên nhân là bởi vì Tịch Họa hay sao?'

'Cháu...' Lâm Y nhất thời không biết nói sao, rũ mi không dám nhìn ông.

Lãnh Tuấn nhìn cô gái đang cúi đầu trước mặt, lại ngừng một chút rồi mới nói: 'Thực ra ta biết tình cảm Nghị nhi đối với Tịch Họa chỉ là một loại trách nhiệm, Nghị nhi là một đứa nhỏ thiện lương, cho nên ba năm trước khi Tịch Họa trở thành người thực vật, chúng ta mới lựa chọn dấu diếm nó...'

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »