Lưu Luyến Không Quên

Lượt đọc: 11774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »
Chương 163
anh sai rồi (3).

❊ ❊ ❊

Chương 163: Anh sai rồi! (3)

Trên lầu, Lăng Nhất Phàm và Lâm Y đang ngồi ăn sáng, bữa sáng là do người làm mà Lăng Nhất Phàm và Lâm Y mời đến để giúp Lâm Dung làm, thoạt nhìn Lâm Dung khôi phục tốt lắm, trên mặt bà là nụ cười vui vẻ nhìn đôi nam nữ trước mặt, giọng nhu hòa: 'Sau khi hai đứa ra nước ngoài, phải nhớ chăm sóc lẫn nhau...'

'Mẹ, từ hôm qua chúng con trở lại đến bây giờ, không biết mẹ đã nói bao nhiêu lần rồi!' Lâm Y nũng nịu nói.

'Mẹ lo lắng cho hai đứa mà!' Lâm Dung mỉm cười nói.

'Là con lo lắng ẹ mới đúng!' Nói đến chuyện này, Lâm Y không khỏi lộ vẻ lo âu, để mẹ cô một mình ở lại trong nước, nói thế nào cô cũng không yên tâm nhưng cá tính của mẹ mình cô biết, một khi bà quyết định chuyện gì thì không có ai thay đổi được! Vành mắt Lâm Y phiếm hồng, giọng thật thấp: 'Nếu như mẹ chịu đi với tụi con, vậy thì càng tốt hơn!'

'Phải đó dì à, bên đó điều kiện tốt hơn, nhà cũng rát lớn, dì qua đó ở cùng Y Y vậy con cũng yên tâm hơn!' Lăng Nhất Phàm cũng tìm cách thuyết phục.

'Ờ...' Lâm Dung nhìn Lăng Nhất Phàm cười cười lại sủng nịch sờ đầu con gái, 'Dì theo các con đi, các con thì thấy tốt hơn nhưng dì thì không tốt chút nào! Con đó, nếu muốn mẹ sống thêm vài năm thì đừng hành hạ mẹ kiểu đó!'

'Vậy... bọn con cách mẹ xa như vậy, nếu con nhớ mẹ thì làm thế nào?' Giọng Lâm Y đã có chút nghẹn ngào.

'Thì gọi điện thoại... ân, còn có internet, chúng ta có thể nói chuyện mỗi ngày, con còn có thể ẹ xem hôm nay con ăn gì hay là con muốn nấu món gì, mẹ sẽ dạy con... Ừm, như vậy so với hai mẹ con ở cùng nhau đâu có khác biệt gì?' Lâm Dung nói thật thoải mái dù thực ra bà cũng không đành lòng để con gái đi xa như vậy nhưng vì hạnh phúc cả đời của con, bà hy sinh một chút thì có sao đâu? Cứ coi như Lâm Y vẫn còn ở thành phố H là được rồi.

'Mẹ...' Lâm Y chu môi định nói gì thì chợt chuông cửa vang lên, người làm đang bận rộn ở nhà bếp vội chạy đến nói vào bộ đàm.

Lát sau người làm chạu vào báo: 'Lâm tiểu thư, có một vị tiên sinh muốn tìm cô!'

'Tìm tôi?' Lâm Y nhìn sang bà người làm, 'Là ai vậy? Để anh ta vào đi!'

Khi người làm mở cửa rồi thân hình cao lớn của Lãnh Nghị xuất hiện nơi cửa thì ba người trong phòng nhất thời đều sửng sốt không nói nên lời, họ làm sao cũng không nghĩ đến mới sáng sớm như vậy, Lãnh Nghị lại xuất hiện trước cửa nhà họ.

Trên gương mặt tuấn mỹ lộ rõ nét mệt mỏi, có thể tưởng tượng, chắc chắn là anh ta xuyên đêm lái xe đến đây; đáy mắt vốn sắc bén giờ chỉ còn lại lạc lõng và bi thương, giống như một con mãnh thú bị hãm vào tuyệt cảnh vậy, nhưng ánh mắt đó vẫn mang theo một loại khí thế bức người trời sinh không làm sao che dấu được, hắn nhìn chằm chằm một nhà đang ngồi ăn sáng nơi chiếc bàn nhỏ --- nơi đó đã từng có chỗ cho hắn! Cuối cùng ánh mắt đó dừng lại trên gương mặt kinh ngạc của Lâm Y.

Hàng mi dài của Lâm Y nhẹ chớp lên, cô lặng lẽ quay đầu lại, cắm cúi tiếp tục ăn bữa sáng của mình, cố gắng che dấu nội tâm bất an của mình; nụ cười trên mặt Lăng Nhất Phàm như cứng lại, hắn lạnh lùng nhìn người đàn ông đột ngột xuất hiện kia!

Đáy mắt Lâm Dung thoáng qua một tia phức tạp, bà nhìn Lãnh Nghị rồi nhìn sang Lăng Nhất Phàm, lại nhìn sang Lâm Y sau cùng trở lại nơi Lãnh Nghị, lát sau bà chậm rãi đứng dậy nhìn người đàn ông đang đứng nơi cửa, mỉm cười: 'Lãnh Nghị, vào đi!'

'Cám ơn dì!' Lãnh Nghị lúc này mới thu hồi tầm mắt từ đầu vẫn ghim trên người Lâm Y, giọng hắn thật trầm, sải bước đi vào trong nhà.

'Đã ăn sáng chưa?' Lâm Dung nhìn Lãnh Nghị, giọng bà vẫn hiền hòa dễ chịu.

'Vẫn chưa!' Người đàn ông cao lớn dường ấy mà lúc này giọng nói lại trầm thấp đến như vậy, hắn cứ thế đứng sau lưng Lâm Y, Lâm Y xoay lưng về phía hắn, không quay đầu nhìn hắn một lần, người đàn ông nhìn mái tóc dài mềm mại của cô gái, đã từng, hai người yêu thương khắng khít như thế vậy mà giờ đây lại trở nên xa lạ, lạnh lùng như vậy, tim người đàn ông đau như bị ai cào xé...

'Chị Vương, lấy cho Lãnh tiên sinh một phần ăn sáng!' Lâm Dung quay lại dặn dò người làm.

Rất nhanh chị Vương đã mang lên một phần ăn sáng đặt lên bàn, Lâm Dung nhìn Lãnh Nghị: 'Lãnh Nghị, đến đây ngồi đi!' Bà chừng như rất tùy ý kéo một chiếc ghế đặt ở giữa mình với Lăng Nhất Phàm.

Lãnh Nghị gật đầu, lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế mà Lâm Dung vừa kéo ra nhưng không đụng đến bữa sáng, đôi mắt đen thẳm vẫn nhìn chằm chằm Lâm Y, cô gái vẫn giữ vẻ bình thản, cắm cúi ăn bữa sáng.

Bàn ăn chìm trong sự im lặng, bầu không khí có chút khó xử, Lâm Dung nhẹ giọng nói: 'Lãnh Nghị, cháu ăn sáng trước đi!'

Lãnh Nghị lúc này mới dời tầm mắt khỏi Lâm Y, hắn nhìn Lâm Dung, khóe môi câu lên một nụ cười gượng gạo: 'Thực xin lỗi dì, lần trước dì xảy ra chuyện nhưng con không kịp đến thăm dì!'

Sóng mắt Lâm Dung thoáng xao động, bà cười thản nhiên, lời nói cũng có vẻ tùy ý: 'Không trách cháu được... nghe nói lúc đó cháu đang ở trong núi, khẩn trương cứu người, cũng không có cách nào!' Bà ngừng một chút rồi lại ôn hòa hỏi: 'Hiện giờ bệnh của bạn cháu đã đỡ chưa?'

Tim Lãnh Nghị không khỏi đập mạnh, đáy mắt thoáng qua một tia ảm đạm, nhất thời không biết nên giải thích thế nào, chỉ đành nhẹ lắc đầu, Lăng Nhất Phàm nãy giờ vẫn im lặng ngồi bên cạnh lúc này mới nhướng mắt nhìn Lãnh Nghị; Lâm Y thì cứ làm như không nghe thấy gì, chỉ cắm cúi ăn đồ ăn trong đĩa của mình.

Nhìn thấy Lãnh Nghị lắc đầu, Lâm Dung cười nhẹ nói, trong giọng nói mang theo chút trách cứ: 'Nếu như còn chưa khỏi sao cháu một mình chạy đến đây làm gì?'

'Dì...' Mắt Lãnh Nghị lần nữa rơi trên người Lâm Y, hắn cắn môi, khuôn mặt tuấn tú điềm tĩnh nhưng giọng nói vô cùng kiên định: 'Lần này cháu đến là muốn nói với dì, cháu muốn cưới Y Y làm vợ, mong là dì sẽ đồng ý!'

Bầu không khí trong phòng chớp mắt như đông lại, hàng mi dài của Lâm Y chớp lên, cô vụt ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông đối diện mình, vừa hay bắt gặp ánh mắt hắn đang nhìn về phía cô, Lâm Y thoáng chau mày, dời đi tầm mắt; Lăng Nhất Phàm sầm mặt xuống, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm người đàn ông đang nói một tin chấn động như vậy bằng vẻ thản nhiên như không, mắt hắn như giăng một tầng mây đen.

Lâm Dung cũng có chút sửng sốt, bà không ngờ Lãnh Nghị lại thẳng thắn dứt khoát như vậy nhưng bà rất nhanh hoàn hồn lại, nhìn hắn mỉm cười, sâu kín nói: 'Lãnh Nghị, ta hiểu ý cháu... nhưng Y Y đã đính hôn với Nhất Phàm... cháu, cũng nên chuyên nhất đối đãi... cô gái bên cạnh cháu!'

Lãnh Nghị nhẹ khép mắt, thấp giọng nói: 'Cháu yêu Y Y, cháu sẽ một lòng một dạ với cô ấy!'

'Lãnh Nghị!' Nụ cười trên môi Lâm Dung vụt tắt, bà nghiêm túc nhìn hắn nói, 'Nếu như cháu thật lòng yêu Y Y thì nên chúc cho nó sống được vui vẻ, chúc nó gả cho Nhất Phàm được hạnh phúc chứ không phải cứ dây dưa không dứt!'

Đáy mắt Lãnh Nghị có thể thấy rõ sự đau xót, hắn mím môi, mắt vẫn ghim trên người Lâm Y, trong giọng nói tràn đầy cô đơn, 'Dì, cháu yêu Y Y, người Y Y yêu là cháu, cháu không muốn buông tay...'

Lâm Dung cũng chau mày, 'Lãnh Nghị, có những chuyện đã qua rồi thì không thể quay lại... chuyện này, cháu vẫn nên tôn trọng ý của Y Y thôi!'

Lãnh Nghị nhìn Lâm Y, trầm tư giây lát rồi hắn nói: 'Y Y, trước đây là anh sai rồi, xin cho anh một cơ hội...' Trong cuộc đời lần đầu tiên hắn ăn nói khép nép như thế trước mặt mọi người!

Khi người đàn ông cao ngạo, lạnh lùng, luôn ình là đúng này cúi đầu, hốc mũi Lâm Y chợt ê ẩm, nhưng hiện giờ nói những điều đó có ích sao? Cô, đã là vị hôn thê của người khác!

Lâm Y cúi đầu trầm mặc, một lúc lâu sau cô mới chậm rãi xoay về phía Lăng Nhất Phàm, Lăng Nhất Phàm cũng đang nhìn cô, trong mắt hắn tràn đầy lo âu, tim Lâm Y chợt nhói lên, cô là vị hôn thê của Nhất Phàm, cô không thể làm gì có lỗi với hắn! Lâm Y nhẹ nhàng nắm lấy tay Lăng Nhất Phàm bằng bàn tay nhỏ nhắn của mình, mắt ôn nhu nhìn hắn, sự vui mừng trong đáy mắt Lăng Nhất Phàm chớp mắt nở rộ, hắn hơi câu môi, bàn tay to trở ngược nắm lấy tay cô gái.

Động tác và vẻ mặt của Lâm Y hoàn toàn rơi vào mắt Lãnh Nghị, hắn cắn môi nhìn cô gái, đợi câu nói hoặc hành động tiếp theo của cô; quả nhiên hắn nhìn thấy Lâm Y xoay sang nhìn mình, giọng nhàn nhạt: 'Lãnh Nghị, đã không còn cơ hội rồi!'

'Y Y...' Lúc này trên gương mặt anh tuấn của Lãnh Nghị chỉ còn sự đau xót và thê lương, sự tổn thương có thể nhìn thấy rõ ràng trong đáy mắt, giọng nói cũng trầm thấp khàn khàn như một con thú bị thương, 'Em... muốn anh phải làm sao?'

'Em không muốn anh làm gì cả!' Giọng Lâm Y vẫn nhàn nhạt, 'Anh về đi... Bọn em cũng rất nhanh sẽ rời khỏi đây...' Nói rồi cô đứng dậy, Lăng Nhất Phàm cũng đứng dậy, Lâm Y nhìn sang Lăng Nhất Phàm, ôn nhu nói: 'Nhất Phàm, chúng ta đi với mẹ ra phố mua vài món đồ sau đó trở về được không?'

'Ân, được!' Trên mặt Lăng Nhất Phàm tràn đầy nụ cười ấm áp.

Rõ ràng cô gái đang đuổi khách! Hắn thật sự đã mất cô rồi! Cảm giác đau xót phút chốc lan tràn khắp mỗi một tế bào, Lãnh Nghị hơi híp mắt nhìn cô gái lạnh lùng trước mặt, mím chặt môi không nói một lời.

Lâm Dung nhìn sắc mặt của Lãnh Nghị, thở dài một tiếng rồi nhẹ vỗ vai hắn còn mình cũng đứng dậy.

Lãnh Nghị nhìn ba người chỉ lo chuẩn bị đi ra ngoài, hắn chậm rãi đứng dậy...

Lãnh Nghị ngồi một mình trong xe, đáy mắt một mảnh mờ mịt, chẳng lẽ Y Y đã không còn yêu hắn sao? Ý tưởng này khiến lòng hắn lại bắt đầu đau, hắn cúi đầu nhẹ day day huyệt thái dương...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 138 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 226 Chương 227 Chương 225 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Ngoại Truyện C1: Giành Vợ Với Con Trai (1). Ngoại Truyện C2: Giành Vợ Với Con Trai (2). Ngoại Truyện C3: Cha Với Con Đàm Phán. Ngoại Truyện C4: Cha Con Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C5: Cha Và Con Vạn Người Mê (3). Ngoại Truyện C6: Đổi Vợ Với Ba (1). Ngoại Truyện C7: Đổi Vợ Với Ba (2). Ngoại Truyện C8: Thế Giới Hai Người (1). Ngoại Truyện C9: Thế Giới Hai Người (2). Ngoại Truyện C10: Thế Giới Hai Người (3). Ngoại Truyện C11: Bắt Đầu Bận Rộn (1). Ngoại Truyện C12: Bắt Đầu Bận Rộn (2). Ngoại Truyện C13: Làm Ba Khó Lắm!. Ngoại Truyện C14: Sự Trừng Phạt Ngọt Ngào. Ngoại Truyện C15: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (1). Ngoại Truyện C16: Sự Hiểu Lầm Ngọt Ngào (2). Ngoại Truyện C17: Dụ Dỗ Ông Xã (1). Ngoại Truyện C18: Dụ Dỗ Ông Xã (2). Ngoại Truyện C19: Tình Nồng Thắm. Ngoại Truyện C20: Hai Người Đàn Ông. Ngoại Truyện C21: Vợ Chồng Vạn Người Mê (1). Ngoại Truyện C22: Vợ Chồng Vạn Người Mê (2). Ngoại Truyện C23: Oan Gia Tụ Hội (1). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C24: Oan Gia Tụ Hội (2). Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C25: Lãnh Nghị Mượn Rượu Thị Uy. Ngoại Truyện C26: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (1). Ngoại Truyện C27: Dấu Ấn Lãnh Nghị Để Lại Trong Cơn Say (2). Ngoại Truyện C28: Buồn Nôn?. Ngoại Truyện C29: Người Chồng Chuẩn Mực Nhất Năm. Ngoại Truyện C30: Sự Trừng Phạt Của Lâm Y. Ngoại Truyện C31: Lãnh Nghị Rơi Vào Hang Sói??!!. Ngoại Truyện C32: Có Thật Sao? (1). Ngoại Truyện C33: Có Thật Sao? (2). Ngoại Truyện C34: Có Thật Sao? (3). Ngoại Truyện C35: Chiều Vợ Hết Mực (1). Ngoại Truyện C36: Chiều Vợ Hết Mực (2). Ngoại Truyện C37: Chiều Vợ Hết Mực (3). Ngoại Truyện C38: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (1). Ngoại Truyện C39: Phụ Nữ Khi Giận Rất Đáng Sợ (2). Ngoại Truyện C40: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (1). Ngoại Truyện C41: Gặp Lại Lăng Nhất Phàm (2). Ngoại Truyện C42: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (1). Ngoại Truyện C43: Đến Bệnh Viện Làm Gì? (2). Ngoại Truyện C44: Đau Lòng (1). Ngoại Truyện C45: Đau Lòng (2). Ngoại Truyện C46: Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C47: Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C48: Chiến Tranh Lạnh (1). Ngoại Truyện C49: Chiến Tranh Lạnh (2). Ngoại Truyện C50: Lại Hiểu Lầm (1). Ngoại Truyện C51: Lại Hiểu Lầm (2). Ngoại Truyện C52: Dằn Vặt (1). Ngoại Truyện C53: Dằn Vặt (2). Ngoại Truyện C54: Sáng Tỏ (1). Ngoại Truyện C55: Sáng Tỏ (2). Ngoại Truyện C56: Sáng Tỏ (3). Ngoại Truyện C57: Đoạn Kết - Con Gái Của Chúng Ta.
Tiến »