Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5002 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 173
Bắc Thành(4)

❊ ❊ ❊

Doanh trại nằm ở bờ bắc khá cách xa khu dân cư, xung quanh đều là mảnh hoang vu quân lính canh gác, trên đài cao, những ống nhòm được nắp đặt. Không một phút ngừng nghỉ quét xung quanh. Dù con kiến nhỏ cũng khó chạy thoát. Hắn đi được nửa được, Nguyễn Long cùng Ngọc Như phi ngựa đến. Cung kính:

“ Vương gia đã đến. Mời vào trong.”

Nhìn hai con ngựa hung dữ. Đeo giáp, phía trên là lá cờ Tây Sơn bay phấp phới. Hắn gật đầu, bước lên.

........

Dưới cái nắng chang chang mùa hạ, đoàn người di chuyển rất nhanh. Cảnh cửa lớn thật dày bằng thép, chậm rãi mở ra. Bên trong lộ ra một cơ ngơi công trình. Hắn vừa vào, một tiếng ầm vang : “ Đùng, đùng.” Những trái lựu đạn cỡ lớn phát nổ, thiêu rụi tất cả. Màn khói xanh nè bốc ra, tất cả nhân viên xung quanh, nhanh chân chạy, vừa chạy vừa uống lấy thuốc giải. Ngọc Như vội nói:

“ Thưa công tử, đây là bom sinh học. Mặc dù năng lượng toả ra không lớn nhưng sức bắn rất nhanh. Khi đó những vỉ thuốc được bắn ra. Có tác dụng gây ngứa, nhiễm trùng, dụ dỗ các côn trùng khác. Đây chỉ là liều lượng nhỏ, khu vực thoáng đãng. Mọi người có thể uống thuốc giải tránh thoát. Nhưng khi thực tế sẽ tạo ra sát thương rất lớn. Phù hợp địa hình đồi núi, khí hậu nhiệt đới. Ví dụ lớn nhất là việc, Lý Văn Bửu áp dụng trong chiến dịch với người Thái ở Điện Biên.....”

“ Ừm.” Hắn gật đầu. Tiến lại động viên một hồi những người đang tiến hành, xong đi sang khu tiếp theo.

.......

Khu thứ bai là bến cảng, leo đậu thuyền, trong đó nổi bật nhất là chiếc Định Quốc sừng sững hiên ngang. Nhìn qua chúng không quá khác so với tầu Định Quốc trước hắn điều khiển ở khu Cẩm Phả. Dù sao tầu thuyền rất khó cải tiến trong thời ngắn.... Hắn quay sang Nguyễn Long nói:

“ Đã có tầu chạy động cơ hơi nước đưa về.”

“ Dạ có. Mời Vương gia theo hạ thần.” Nguyễn Long đáp, dẫn mọi người đến khu vực khá hẻo lánh, nhưng được canh gác cẩn thận, chỉ vào con tầu nhỏ nói:

“ Thưa Vương gia, đây là hình thái ban đầu. Tuy chạy được nhưng công suất vẫn khá nhỏ. Thường xuyên hỏng hóc, sức trở vẫn chưa quá lớn. Nên đnag tạm dừng.....”

Biết việc này rất khó, hắn gật đầu:

“ Trước hết tạm thời gác lại. Thứ này trước hết để khu Cẩm Phả, Thị Nải....xem.”

“ Vâng.”

...........

Cuối cùng một khu, Nguyễn Long hổ hởi, bởi trên cả nước có nhiều cơ sở nghiên cứu tách biệt, độc lập. Nhưng để nói kĩ thuật về súng thì Bắc Thành vượt xa

Đoàn người đi đến cũng là lúc người lính sau khi rèn luyện xong, đang thu dọn. Thấy hắn đếnc tất cả nhanh chóng xếp hàng:

“ Tham kiến Vương gia.”

“ Ừm.” Hắn cũng vui vẻ đáp lại.

Nguyễn Long cũng cho người mang đến hai khẩu súng, hổ hởi nói:

“ Thưa Vương gia, bên phải là khẩu súng mua lại từ bọn thương nhân anh, theo cơ chế Flintlock( một thuật ngữ chung cho bất kỳ loại súng nào sử dụng cơ chế đánh lửa nổi bật của đá lửa.). Tuy hiện đại hơn Hoả hổ của chúng ta rất nhiều( dùng cơ chế dây mồi...) nhưng vẫn nạp đạn từ miệng, tầm bắn hiệu quả dưới 100m, đường đạn bay không ổn định.

Còn bên trái là khẩu VN01, chúng thần đã dựa theo hướng người dẫn dắt. Ngoài thay đổi cơ chế đánh lửa dùng hạt nổ, còn thay thuốc súng bằng hỗn hợp thuốc nổ trắng "poudre blanche" ( Hỗn hợp này gồm 68.2% nitrocellulose, 29.8% collodion và 2% parafin, được cán mỏng và sử dụng ở dạng vảy nhỏ), giúp tốc độ bắn cùng sát thương cao hơn. Nhưng chi phí đắt gấp 3 lần...”

Nghe xong, hắn gật đầu, dù không sánh được kĩ thuật ở Cô Ba về chính xác, hoả lực, nhưng nó rẻ rất nhiều. Tuy nhìn đắt hơn Hoả hổ nhưng hiệu quả của nó có thể bù đáp được, thích hợp phổ biến.

Xong tiến lên cầm VN01, ngắm thẳng bia.

“ Đùng.”

Đạn đi xa gần 200m, đủ xuyên giáp, tuy còn giật và nạp đạn lâu, hắn nói:

“ Rất đáng khen ngợi. Tuy vẫn còn một vài chỗ cần cải tiến. Ta sẽ bảo Ngô Thì Nhậm chi thêm tài chính. Bây giờ không cần tiếc bất kì giá nào liên tục thử nghiệm. Tìm cách khắc chế. Giữa năm có lẽ sẽ cho các ngươi thực chiến.”

Nghe hắn nói, tất cả nghiêm túc gật đầu:

“ Vâng.”

Hắn hài lòng rời đi. Đến một khu rừng cách không xa. Nguyễn Long nói:

“ Thưa công tử đây dựa theo thực tế mô phỏng, để mọi ngừoi quen hành quân cùng bẫy rập.”

Hắn bước lên nhìn những trông sát được cắm, tẩm thuốc, gật đầu:

“ Được: “

Dạo một vòng, khá hài lòng. Vừa đến sảnh, Ngô Thì Nhậm cùng Triệu Lan đều đã có mặt. Xem xét cùng so sánh, thấy khá tương đồng, hắn nói:

“Bắt đầu đi. Ta muốn chút mồi nhóm lửa.”

“Vâng.”

........

Từ doanh trại, từng nhóm kị binh nhanh chóng tản ra khắp nơi. Trước sự bất ngờ của nhiều người, rất nhiều tên cựu địa chủ, thầy nho bị bắt....Ban đầu là tiếng kêu gào rợp trời. Nhưng khi nhân chứng đến, tang vật ra, tất cả cúi đầu.

Nhân dân ban đầu phản đối. Rất nhanh chóng quay sang ủng hộ. Đặc biệt là khi nhiều quan lại cũng bị bắt.

Ban đêm, cả Bắc Thành như mở hội. Sáng sớm trước cửa phủ, mọi người tập trung. Những tên tử tù hứng trọn rau thối, trúng thối.

.......

Đúng mười giờ, Hơn 100 người tay lăm lăm súng, ngắm thẳng từng tên, bóp cò:

“ Ầm.”

Những vết máu rơi xuống. Dân chúng hoan hô. Nhưng nhiều thám tử thấy sự phô trưng sức mạnh, co rung mắt lại.

.........

Mấy ngày sau, tiếp tục thanh tẩy, bất kì ai bị bắt đầu có chứng cơ. Dân chúng càng tin phục.

Lúc này, trong căn nhà hoang, cụ Nghè nhìn những người còn lại, ánh mắt lo sợ, nói:

“ Những người còn ở đây. Chắc hắn đều được triều đình tiếp xúc. Có thể có người còn hoài nghi. Nhưng ta nói, các ngươi tin tưởng. Việc này ta theo chính Vương gia nghe. Đền bù sẽ sớm. Danh tiếng sẽ qua tết....”

Cụ Nghè nói thật nhiều. Phía dưới có kẻ bất mãn. Nhưng dần dần rời đi.

........

Nguyễn Toản cũng dừng chỉnh lí một lượt, nhanh chóng về kinh, kịp ăn tết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »