Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5259 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 119
Hải chiến(1)

❊ ❊ ❊

Tất cả lui, Nguyễn Huệ ngồi tựa lưng trên long ỷ, khẽ thở dài. Lúc sau cầm lấy bút, chậm rãi viết, đọc xong không thấy ưng ý lại xé đi. Hơn mười lần, cảm thấy tạm ổn, mới chậm rãi cho vào phong, nói:

" Ngươi bằng cách nhanh nhất đưa tận tay cho huynh ấy."

" Vâng." Hồ Thức đáp.

.......

Sáng sớm, hắn vừa dậy thì Tiểu Quế Tử vội vã nói:

" Thưa bệ hạ, ngay từ sớm. Năm vị tướng quân đã đưa tấu chương lên. Nô taci để trong thư phòng."

" Ừm."

Hắn tiến đến. Khẽ lật giở. Cẩn thận kiểm tra không có sái xót, khẽ đóng dấu.

Sau đó nhìn Tiểu Quế Tử nói:

" Ngươi mau chóng đưa cho tới năm ngừoi đó."

" Vâng. Noi tài tuân chỉ."

...........

Cuộc hành quân lần này là tuyệt mật. Rất ít người có thể biết. Nhưng dù cẩn thận ra sao thì sự điều động hơn nửa số thuyền Định Quốc ở Thị Nại không thể che dấu những kẻ hữu tâm.

........

Trong doanh trại được coi là nghiêm ngặt nhất Qui Nhơn. Người ra vào bị kiểm xoát vô cùng nghiêm ngặt, luôn bị bất ngờ hỏi khẩu lệnh trong ngày trong tháng, nếu không đáp hoặc chần trừ thì bin xử trảm tại chỗ.

Một căn hầm bên cạnh nhà xí ở khu căn cứ hải quân ở Thị Nại. Võ Văn Lượng khẽ thò đầu thở dốc:

" Không biết huynh ấy nghĩ gì mà sắp xếp ta nơi đây."

Tuy không muốn nhưng việc Võ Tánh(*) giao, hắn đều muốn nghiêm túc chấp hành, hắn khẽ phát tiết lên lũ Tây Sơn:

" Mẹ lũ chó không biết ăn gì kinh vậy."

Sau đó nhớ lại điều tên lính vừa nãy lẩm bẩm, sắc mặt nghiêm trọng. Từ trong lồng, hắn cầm lấy bốn con chim lần lượt thả đi, chim vừa bay lên, cung tiễn thủ nhanh chóng bắn hạ. Sự việc vậy, hắn cũng không quá ngạc nhiên. Chỉ yên lặng cúi đầu xuông. Yên lặng chờ.

........

Trên đài cao, Võ Tánh sau khi bắn hạ bốn con chim nói:

" Vừa có đàn chim bay lạc. May mắn bắn hạ không làm nhục mệnh."

Đồng bạn cười

" Bắn nhiều quen thôi. Thỉnh thoảng vẫn có. Ngươi ở đây, ta đi kiểm tra xem, nếu không có gì nguy hiểm thì mang đưa nhà bếp. Tối mọi người được bữa chim hầm."

" Vâng. Huynh cứ đi. Nếu ai hỏi tôi nói cho."

" Được. Cảm ơn cậu."

Gặp tên đồng bạn rời đi, Võ Tánh sắc mặt cũng chìm xuống. Bốn nghĩa là tử. Việc nguy hiểm.

.......

Thật lâu, tên kia mới quay lại, Võ Tánh hỏi:

" Có gì nguy hiểm không."

" Không. Hai đôi. Chắc là đàn bay lạc. Ta đã đưa đầu bếp rồi. Tối mọi người được bữa."

" Haha. Vậy quá tuyệt rồi."

Vừa cười xong, hắn ôm bụng:

" Đau bụng quá, ta đi nhà xí chút. "

" Được. Đi đi, kẻo ra mùi."

" Yên tâm."

Võ Tánh đến nhà vệ sinh, đã thấy dưới khe cửa có tờ giấy, chậm rãi cầm lên, một dòng chữ nghệch ngoạc:

" Thuỷ binh Tây Sơn động. Có thể kể hoạch lộ."

Vội vã nhét vào túi. Hắn nhanh chóng quan sát xung quanh. Không thấy ai, khẽ thở phào.

Sau đó đợi một lúc rồi về vị trí.

Đợi hết ca, hắn trở lại phòng, buộc chặt tờ giấy vào một ống gỗ. Hắn đi tới nhà bếp, nhìn bà Mai:

" Haha. Làm xong chưa bà Mai, con đói quá."

" Sắp rồi, mà nay cậu Tánh không nghỉ ngơi chút ư. Đã đến rồi."

" Bà biết rồi còn hỏi, không đến sớm làm sao gặp được Lan. Mà em ấy sắp đến đưa đồ chưa."

" Sắp rồi đó?"

Vừa dứt lời, một cô gái gánh hàng rau đi vào, người mướt mát mồ hôi:

" Để tôi đỡ cho." hắn vội vã tiến lại.

" Cảm ơn." Lan mặt khẽ ửng hồng.

Bà Mai thấy vậy trêu:

" Tôi là tôi thấy hai cô cậu đẹp đôi. Thằng Tánh thì cũng hiền lành. Tuy cha mẹ mất sớm. Nếu có, tôi thay cha mẹ nó qua hỏi."

Nghe trêu chọc, Lan líu nhíu:

" Con còn nhỏ mà."

" Gớm. Bằng tuổi cô. Tôi đã có hai mặt con rồi."

Hắn hạ bó rau xuống, nghe vậy nói:

" Việc quan trọng. Bà đừng khiến Lan ngại nữa. Với con chưa có chức tước gì. Chỉ tên lính quèn. Sợ cô ấy theo về chịu khổ."

" Gớm, nói như cậu. Định để con Lan ế à. Con gái ai cũng có thì."

Hắn không đáp, đưa quang gánh lại cho Lan nói:

" Em lấy đi." Rồi nhìn trìu mến:

" Có gì đợi sang năm anh mang sang trầu cau sang hỏi."

" Nhớ đó." Lan nói xong. Ôm quang gánh rời đi.

.........

Vừa về nhà, cô để quang gánh xuông, lao vào phòng, khuôn mặt đỏ bừng: ' không biết anh ấy chê mình không' ; 'con gái ai lại vậy' ; 'hu hu ngại quá'.....

Cũng lúc này, một bóng đen tiến vào vườn, cẩn thận gỡ lấy thư rời đi.

........

Lê Văn Chương đang chuẩn bị sắp xếp thuyền thì nhận được tin báo. Cho người tiếp tục, bản thân thì cấp tốc hồi cung.

Nguyễn Ánh lúc này đang ngồi thưởng ca. Thấy Lê Văn Chương tiến lại, cho người rời đi, nói:

" Ái khanh có việc gì gấp gáp vậy."

" Thưa bệ hạ, thần mới nhận được thư từ Võ tướng quân, nghe nói Thị Nại cũng động binh. Có lẽ chúng biết được tin tức bên ta. Thần nghĩ chúng ta tương kế tựu kế. Âm thầm tăng thêm binh và sớm xuất phát. Mai phục trước."

Nhưng hình như Nguyễn Ánh chả quan tâm, hỏi lại:

" Võ Tánh huynh ấy khoẻ chứ. Trẫm cũng không biết huynh ấy sao lại muốn tự chui đầu vào đó làm gì. Biết địch biết ta...hazzz."

Rồi bỗng gầm lên:

" Hắn thư không gửi cho ta mà gửi cho ngươi. Thật hỗn xược. Ngươi nhắn cho hắn mau mau về đây. Bảo trẫm muốn xử tội hắn...." nói xong lẩm bẩm thật nhỏ: " Thật nhớ huynh ấy....hazzz."

" Xin bệ hạ bớt giận. Cũng chỉ là do huynh ấy quá lo lắng. Để thần gửi thư ngay." Lê Văn Chương nghe vậy hốt hoảng.

" Không sao. Mà việc như vậy, ngươi lo liệu đi, thêm binh thì thêm binh, hạn chế thương vong."

" Vâng. Đội ơn bệ hạ."

.........

Được lệnh, về đến nơi, Lê Văn Chương điều thêm tầu Long Phi đi theo. Kế hoạch cũng đẩy nhanh hơn vài ngày.

Ngay hôm sau đoàn thuyền nhà Nguyễn đã xuất phát.

P/s: Võ Tánh hay Vũ Tính (1768 – 1801) là một danh tướng nhà Nguyễn. Ông có công giúp Nguyễn Ánh chống nhà Tây Sơn và mất trước khi nhà Nguyễn chính thức thành lập. Đương thời, ông được xếp cùng với Đỗ Thanh Nhơn và Châu Văn Tiếp là Gia Định tam hùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »