Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5002 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 161
Kết thúc

❊ ❊ ❊

Ngoại thành Hàng Châu, một căn phòng nằm cheo leo lưng chừng núi, Tề Lâm Nhi tựa mình, thẫn thờ nhìn khoảng không, những giọt lệ lăn dài trên má.

.......

Kế hoạch ám sát thất bại, Chu Quế cùng Chu Hạo chết đi. Khiến hắn vô cùng đau xót. Từ nhỏ đã bị cha mẹ bỏ rơi, phải lang bạt đầu đường xó chợ, tìm cái ăn qua ngày. Cuộc sống tưởng cứ như vậy tiếp diễn, cho đến khi hắn gặp cả hai.

Lần đó, như bao ngày, sau khi ăn xin trở lại ổ, vô tình hắn gặp hai người đói ngất. Hắn đau lòng đưa phần ăn tối lại. Hai người dần hồi phục, Chu Quế nói:

“ Cảm ơn cậu nhóc. Đây là chút tiền lẻ chúng ta trả ơn.”

Vừa đưa túi tiền qua, tiếp:

“ Ta nhìn tướng mạo cốt cách của ngươi rất hợp học võ. Ngươi có muốn.”

Hắn nghe vậy động tâm, nhớ đến sự uy mãnh của Dũng chột, nói:

“ Học xong có một địch mười được không.”

Chu Quế cười ha hả:

“ Không chỉ mười mà hai mươi cũng được.”

“ Vậy ta theo ngài.”

Từ đó, hắn theo hai người lăn lộn. Hắn còn chứng kiến hai người dùng cách tương tự hôm đó để chiêu mộ ‘ sư muội’. Thấy hắn đã rõ chân tướng, Chu Quế cười:

“ Ngươi giờ có hối hận.”

Hắn lắc đầu:

“ Không. Còn tiếc là hai người không lừa sớm hơn.”

“ Haha.”

.......

Sau đó hai người tham dự Bạch Liên giáo, hắn cùng sư muội đi theo và rồi có ngày hôm nay.

Hai người rời đi, hắn một mặt căm phẫn lũ triều đình độc ác, một mặt cũng căm nghét chính giáo phái này. Tại sao phải chém giết? Chung sống hòa bình không được ư? Phản thanh phục minh làm gì? Hắn có phải họ Chu đâu?.....

Ngàn câu hỏi cứ hỗn loạn trong đầu. Thật lâu, hắn thẫn thờ buông xuông, bên cạnh sư muội Tề An nhẹ giọng:

“ Ám sát thất bại, tên kia ắt thêm lửa giận. Có cho người của ta rút về?”

“ Không cần. Muội cứ để vậy đi. Lí niệm cũng là gì khi chả còn mục đích. Muội truyền tin cho bọn Vương Tam Hoè, Lưu Chi Hiệp... tự chủ hành động. Thành hay bại cũng được? Cố gắng giết thêm vài người, cho bọn chúng đi bồi sư phụ?”

“ Làm vậy càng tổn hại. Hay là buông bỏ? Núi xanh còn đó, thiếu gì củi đốt.”

Hắn trầm mặc:

“ Từ nhỏ hai ta được sư phụ giáo, sống chết vì sứ mệnh phản thanh phục minh. Sư phụ hai người đã đi, giáo chúng chết vô số, không làm ra thành tích nào đó mà lui lại. Thì sau muốn gây dựng lại càng khó.... Liều ăn cả ngã về không...”

Tề An lắc đầu.

......

Bỗng lúc này, Nguyễn Toản trong thân áo đen kịt, chậm rãi đi đến, ném lá thư lại, nói

“ Sư phụ ngươi làm ra lần này. Một mặt cũng muốn kết thúc. Sứ mệnh đó quá xa xôi. “

Cả hai nhìn lên, thấy là Nguyễn Toản. Tề Lâm Nhi cầm lấy lá thư dở ra đọc. Đúng là nét chữ đó, ký hiệu đó...... Càng đọc cả hai càng thổn thức. Thật lâu, Tề Lâm Nhi đứng dậy ôm quyền:

“ Cảm tạ huynh, không biết lá thư này từ đâu mà có.”

Hắn cười:

“ Hôm đó giao chiến ta có ở ngoài. Trước khi quan phủ đến có lấy đi trước một số vật.”

Tề Lâm Nhi gật gật đầu, nói:

“ Không biết lần này huynh đến làm gì. Giờ ta vô sản không có gì có thể làm sinh ý.”

“ Haha.” Hắn cười lớn, tiếp:

“ Đàm tiền bạc lại mất lòng. Có thứ đáng giá hơn, đệ muốn nghe? Nếu không ta rời đi.”

“ Vậy được. Huynh nói thử xem” Tề Lâm Nhi suy tư đáp.

Hắn cười, nói:

“ Ta muốn đệ tách ra khỏi bạch liên giáo mang theo một bộ phận cực thân tín xuôi xuống biên giới phía Nam, thành lập một thái bình thiên quốc với khẩu hiệu vì dân nghèo cùng đả đảo tham quan..... trong đó thời gian đầu, ta sẽ tài trợ, để ổn định đời sống, cấy cầy tăng gia, buôn bán...... làm sao có thể tự cung tự cấp. Thật vững mới bắt đầu chiêu mộ, mở rộng.”

Tề Lâm Nhi nghe động tâm, là người đứng đâu, nên hắn biết được sự bất cập, hạn chế của mô hình Bạch Liên giáo hiện tại, những điều Nguyễn Toản nói có thể khắc phục hết thẩy.... Tề Lâm Nhi quay sang trao đổi củng Tề An. Thật lâu, đáp:

“ Không có miếng bánh không. Huynh nói đi?”

“ Haha. Ta muốn phát triển mạng lưới tình báo đồng thời giúp đỡ. Dù sao ta làm kinh doanh cũng trọng nhân quả. Mặt khác nơi đó là quê hương ta. Thành đạt cũng muốn góp một chút sức.....”

“ Được. Để đệ thu xếp. Xong sẽ báo lại.”

“ Cần gì thu xếp. Ta thấy ngoài Tề An và mấy người còn lại canh gác đủ thân tín. Những kẻ khác giờ này ở đâu, một là trốn chạy, hai là đã điên cuồng cướp bóc.... kẻ đến mệnh lệnh không nghe, đánh tin ư..?”

Nghe Nguyễn Toản nói, Tề Lâm Nhi cúi đầu, thở dài:

“ Vậy ta đi theo huynh.”

Gọi mấy người còn lại vào, khẽ căn dặn.

Một lúc sau, căn phòng cháy rực.

........

Do Nguyễn Toản an bài, mấy hôm sau, khắp Giang Nam thông tin Tề Vương cùng hai vị sư tổ bị chết trong kế hoạch ám sát, khiến lòng người trong giáo hoang mang.

Nhận thấy như vậy, Vương Tam Hoè, Lưu Chi hiệp, Ngô Bất Nguyệt...... cũng tỏ ra hoang mang, nhưng nhờ dùng tiền mua kế sách từ Hắc Vệ Quân, cả ba đã biến bất lợi thành có lợi. Những câu chuyện về lòng trung nghĩa, những khẩu hiệu “ Trả thù cho giáo chủ. Trả thù cho anh em.”..... lan ra. Những giáo chúng như được tẩy não, không còn lo sợ mà càng điên cuồng, khí thế hăng hái. Trong hoàn cảnh đó ba thành: Mã Sơn An, Vu Hồ, Tuyên Thành bị phá. Như một vụ nổ mạnh, khiến toàn bộ Giang Nam cũng như nhà Thanh rung động.

Các nơi biên giới hẻo lánh, bạo loạn cũng liên tiếp nổi lên.

........

Tô Châu, một căn phòng

Tây Độc đang thiu thiu ngủ thì bỗng một cánh chim xà xuống trên vai. Biết rằng có tin khẩn cấp, hắn ngồi dậy, chong đèn đọc. Đọc xong, cả người ớn lạnh, toát mồ hôi, thầm nhủ: May mắn không có chuyện gì xảy ra, nếu không công sức bao năm thành công cốc. Định thần, suy nghĩ thật lâu, hắn viết một lá thư đưa cho tên thân tín nói:

“ Ngươi nhanh chóng mang về kinh, dâng lên cho bệ hạ.”

“ Vâng.”

........

Đợi người rời đi, hắn cũng khẽ chỉnh chu quần áo, cho người gọi Lều Hoa cùng Hải Sát Lang tới.

Hai người vừa bước vào, hắn kể lại tình hình, xong tiếp:

“ Ta sẽ đem vài người tới Hàng Châu phục mệnh điện hạ. Tô Châu giao cho hai ngươi. Cấm hành động tùy ý, đợi lệnh từ kinh. Đặc biệt để ý tên Đông Tà đó, hắn có bất cứ di chuyển nào, lập tức báo cho ta.”

“ Vâng.”

Căn dặn thêm vài câu. Hai người rời đi, hắn cũng cùng mấy tên khác tiến về Hàng Châu.

.......

Bốn ngày sau (cũng là ngày Tề Lâm Nhi gặp Nguyễn Toản bên trên), Tây Độc đã tới Hàng Châu hai ngày. Theo chỉ đạo của Vĩnh Diễm, hắn bắt đầu tỷ thí, đàm đạo võ thuật, thông qua đó thăm dò tính cách bản chất Lê La.

......

Đêm ngày thứ hai, Tây Độc tiến vào căn phòng, Vĩnh Diễm đã đợi sẵn, cung kính:

“ Thưa điện hạ, thần thấy kẻ này có thể trưng dụng. Hắn vốn là trẻ mồ côi được một chùa nhỏ ở Tây Lãm thu nuôi, nên đối với việc cứu nạn, phát gạo dân nghèo rất cố chấp.

Điện hạ có thể mở giá cao như vậy thu mua, một mặt khiến hắn cảm kích, biết được người coi trọng. Mặt khác, hầu như hắn dùng tiền để mua gạo cứu đói..... Ngoại trừ những người quen, biết bản chất. Còn dân chúng chỉ có thể thấy đó là người dưới trướng điện hạ làm, tức là được điện hạ sai khiến, qua đó càng cảm tạ người. Nhất cử lưỡng tiện.”

Vĩnh Diễm nghe xong, lòng nở hoa, mặt ngoài vẫn điềm nhiên:

“ Được. Mấy ngày nay ngươi điều tra xung quanh, tiễu trữ phản tặc. Còn một tên có thể đang nhảy nhót bên ngoài.”

“ Vâng.”

..........

Ba thành trì Giang Nam bị phá, như vụ bom phát nổ, cả triều đình nhao nhao, từ hàng quán nước, đâu đâu cũng bàn luận.

Trong tâm điểm như vậy, Càn Long nhìn mấy người trong quân cơ các nói:

“ Việc này nói to cũng không phải. Nhỏ cũng không xong. Từ lâu, trẫm đã muốn lập Vĩnh Diễm làm trữ quân. Nhưng tích lũy chưa đủ. Nay nhân cơ hội này, trẫm muốn thử thách bản năng của hắn. Các khanh thấy sao.”

Mấy người liếc lẫn nhau, hô:

“ Bệ hạ anh minh.”

Càn Long gật đầu.

Lúc này, Hòa Thân đứng lên khỏi hàng cung kính:

“ Thưa bệ hạ, chúng ta đang có một nhánh quân đóng ở Lưỡng Quảng. Để không cũng nhàm rỗi, bệ hạ có thể cho hoàng tử điều khiển kết hợp với đội quân ở Tô Châu nhanh chóng bình định. Để lâu không tốt. Mặt khác, xứ mọi di phía Nam, vương nước đó đang trên đường về kinh. Là nước lớn, chúng ta cũng phải cho thấy thành ý.”

Càn Long khá hài lòng, nhìn triều thần, nói:

“ Hòa ái khanh đề nghị vậy. Các khanh có ý kiến gì không.”

“ Bệ hạ anh minh.” Ngoài mặt tung hô nhưng kẻ ngu cũng biết, Càn Long đang thuận thế đẩy Vĩnh Diễm lên. Bởi với 80 vạn quân, cho con lợn điều khiển cũng thắng chắc.

........

Hôm sau chiếu chỉ ban ra, hầu hết tất cả đều vui mừng. Dù sao, trong tất cả hoàng tử, Vĩnh Diễm cũng là nổi trội nhất. Mọi người cũng đoán từ lâu. Chỉ mỗi Hòa Thân cùng phe cánh có chút ỉu xìu.

.......

Tin nhanh chóng tới Hàng Châu, Vĩnh Diễm cười lớn, định bày tiệc khao tất cả, nhưng Tây Độc vội can ngăn:

“ Thưa điện hạ, lúc này cần nhất là thân dân, người làm vậy. Có thể khiến nhiều kẻ nghị kỵ gièm pha. Dù bệ hạ nói vậy, nhưng chưa chính thức, cần cẩn trọng. Chúng ta có thể mộ binh, nhanh chóng bình. Sau đó khải hoàn về kinh, tổ chức không muộn.”

Vĩnh Diễm nghe xong thấy có li, gật đầu:

“ Được. Trước dùng quân ở Tô Châu cường công Mã An Sơn, Vu Hồ. Quân Lưỡng công Tuyên Thành, sau đó phân tán ra xung quanh, bắt sống.”

“ Vâng.”

“ Mặt khác mỗi nơi đi qua, gom toàn bộ bọn Bạch Liên giáo lại, tập thể chém đầu, bắt người dân đi xem. Một tạo uy, hai cũng răn đe kẻ có tâm tư. Ai đi xem được phát gạo, phát áo. Hôm nọ, nhà họ Chu nói muốn làm từ thiện. Quần áo trước lấy bên đó,; lúa gạo bảo tên Lệ Ngạc chi ra.....”

“ Vâng.”

.......

Mấy hôm sau, bắt đầu từ Tô Châu, một đợt cuồng phòng càn quét. Thanh danh triều đình ban đầu bị ô uế bởi dịch bệch, Bạch Liên giáo..... lòng người oán hận. Nhưng chính những nơi như ba thành trì kia, ban đầu căm nghét, chỉ ngắn ngủi một tuần sống dưới sự bao phủ của Bạch Liên giáo, bỗng mong nhớ triều đình như con chờ mẹ. Cộng với chính sách khôn khéo của Vĩnh Diễm. Nhà Thanh cũng như Càn Long địa vị ngày còn cao hơn trước.

.........

Tô Châu lúc này, một đoàn xe ngựa đứng ở ngoài thành, nhìn thế đã định, Nguyễn Toản cười khổ:

“ Đúng là lão hồ li a. Lần này ta làm lợi cho các ngươi ư?”

Xong thúc ngựa rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »