Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5134 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 124
Võ Tánh(1)

❊ ❊ ❊

Từ khi trở lại Vân Đồn, Nguyễn Toản bắt đầu chán ngán, những cơn mưa cuối mùa cứ dai dảng, như níu chân người. Khẽ tựa bên hiên ngâm nga điệu nhạc buồn, Triệu Lan từ ngoài tiến tới:

" Thưa công tử, có thư từ Nguyễn Huệ tới."

" Được. Ngươi vất lên trên bàn cho ta."

" Vâng."

.......

Lúc lâu, hắn mới uể oải đứng dậy, cầm lấy lá thư lướt đọc.

Bên trong chủ yếu nói về hải chiến, cũng như hỏi thăm tình hình đoàn sứ, cải cách gặp vấn đề....

Hắn chậm rãi đáp lại từng việc.

........

Trận hải chiến này từ lúc Vũ Văn Dũng và Nguyễn Văn Tuyết rời đi, hắn đã cho người theo sát. Một là nhằm đảm bảo những thiết kế mới nhất của tầu Định Quốc không rơi vào giặc. Hai là cũng thông qua đó nắm bắt được ý đồ hành quân của Nguyễn Huệ. Do lúc còn ở Bắc Thành, hắn thấy việc Nguyễn Huệ nghi kị chính mình, để sự việc không đi quá xa khi chưa phải lúc. Hắn đã cho hệ thống gián điệp nhằm vào Nguyễn Huệ cũng giảm bớt hoạt động. Cũng như việc Nguyễn Huệ rất nghiêm ngặt hơn trong việc đảm bảo tình báo.

Nên dù biết kĩ càng nhưng hắn cũng trả lời qua loa, chỉ nhấn mạnh vào việc thành công khi đánh chìm tầu Phượng Phi, cần nhân cơ hội đó tìm hiểu công nghệ thuyền của chúng, tìm điểm yếu, cũng như sự hiện đại để học hỏi....

Đọc qua, không thấy sai xót, hắn khẽ dừng bút thì bên ngoài, hai giọng nói cất lên:

" Thưa Vương gia, chúng thần là Vương Long, Triệu Năm có việc cầu kiến."

" Vào đi."

" Vâng."

........

Hai người tiến vào, hắn liền nói:

" Có việc gì? Chuyện ' giao thiệp' với Phúc Khang An xong chưa? Bao giờ ' xuất phát'..."

Nghe vậy, Trương Long vội vã nói:

" Thưa Vương gia, chúng thần đến cũng để báo cáo chuyện này. Theo thư nhận được thì theo như ngày ước hẹn, cộng với thời tiết bây giờ, thì theo hạ thần chậm nhất là ngày kia chúng ta xuất phát. Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn, lên có thể bất cứ lúc nào lên đường."

" Được rồi. Tối nay hai người chuẩn bị chút tiệc rượu. Coi như kính mời tạm biệt. Trước khi lên đường."

" Vâng."

......

Đợi hai người rời đi, hắn tiếp tục hồi đáp.

Khi cơn mưa dần tạnh. Hắn đưa cho Triệu Lan lá thư rồi cùng Lê Huy tiến đến bữa tiệc.

......

Hai người đến, mọi thứ đã chuẩn bị xong, tất cả đã có mặt.

Thấy hắn đến, mọi người kính cẩn chào.

Hắn gật đầu, hàn huyên, đi đến chủ toạ, nâng chén nói:

" Mọi người ờ đây, đã bao ngày qua, cũng coi như hiểu nhau. Dù biết khó khăn nhưng không ai lùi bước. Đó là điều vô cùng đáng quý.

Ngày kia chúng ta sẽ xuất phát. Vì vậy, hôm nay cùng nâng li, uống thật say. Tiếp tinh thần cho ngày sắp tới....."

" Lên."

" Lên"

Mọi người đồng khởi.

............

Lúc này, trong hoàng cung, Nguyễn Huệ vừa nhận được thông tin ở Thị Nại, ánh mắt sáng lên. Ngay trong đêm, dẫn theo một đội hắc vệ rời cung.

........

Vụ tiết lộ cơ mật ra bên ngoài thuộc về vô cùng nghiêm trong. Nhưng tránh cho việc dứt dây động rừng, từ khi đến Hắc Vệ chỉ yên lặng điều tra.

Trong nhà vệ sinh, Võ Tánh đang ngồi, bên ngoài Võ Văn Lượng nói:

" Đúng như huynh suy đoán, theo tin nhận được thì trận hải chiến vừa rồi Lê tướng quân tuy đánh giết được số lượng lớn quân Tây Sơn nhưng cũng bị mất tầu Phượng Phi....."

Đợi Võ Văn Lượng nói xong, hắn với tay đưa một ống tre ra phía sau nói:

" Bên trong, là tất cả những gì ta điều tra được, ngươi mau chóng mang đi cho Chúa thượng."

Võ Văn Lượng tiếp nhận lấy, nhẹ nói:

" Đại ca. Bọn chúng đã nghi ngờ, dù ẩn giấu kĩ như thế nào cũng sẽ bị phát hiện. Không bằng nhân lúc bọn chúng chưa nghi ngờ huynh, chúng ta rời đi."

Hắn lắc đầu:

" Ngươi đi đi. Mấy ngày nay ta không thấy Lan cùng bà Mai. Chắc hẳn đã bị bọn Tây Sơn để mắt. Giờ ta đi cùng đệ, khác gì dẫn hổ vào. Công sức bấy lâu nay lại mất không...."

" Nhưng...."

" Đệ cứ đi đi, ta sẽ tìm cách thoát sau."

" Vâng."

Đợi Võ Văn Lượng rời đi, hắn mới đi ra, trở về phòng.

Nhưng điều hắn không ngờ, trên đài cao, ba người nhìn chằm chằm lấy

.......

Vũ Văn Dũng thấy Võ Văn Lượng rời đi kính cẩn:

" Thưa bệ hạ, để thần đuổi theo."

" Được. Cẩn thận. Kẻo rút dây động rừng. Ta muốn bắt cả ổ. Nếu không được. Thì phải tiêu diệt lập tức."

" Vâng."

Vũ Văn Dũng rời đi, Nguyễn Huệ nhìn Hồ Thức nói:

" Quả nhiên là hắn. Ngươi cứ theo kế hoạch mà làm."

" Vâng."

Chỉ còn một mình, hắn suy ngẫm, sau đó bất giác nở nụ cười. Nhanh chóng hoá trang, rồi biến mất

..........

Võ Tánh vừa trở về phòng thì có một đám lính đi tới, người đội trưởng nói:

" Tướng quân có lệnh. Mời ngươi đến điều tra."

" Vâng." Nghe vậy, hắn đáp, nghiêm chỉnh chấp hành đi theo.

.......

Trong căn nhà giam chật trội, vừa bước vào, dưới ánh sáng lờ mờ, hắn đã thấy Lan cùng bà Mai bị bắt, trói lại, người bầm dập. Trước mặt là một người toàn thân đen kịt đang ngồi.

Thấy vậy, hắn biết sự việc bại lộ. Đang thất thần suy nghĩ cách rời đi thì phía sau, một bàn chân đạp đến, một tên lính quát:

" Quỳ xuống."

Do không chuẩn bị, hắn choạng vạng gần ngã, nhưng ý chí chống đỡ, dù đau đớn, hắn vẫn cố gắng chống tay, gằn giọng:

" Thân nam nhi, chân có hoàng kim. Cả đời chỉ quỳ trước cha mẹ."

Nghe vậy, người áo đen vỗ tay:

" Haha. Thật khá khen cho Võ Tổng Nhung của nghĩa quân Đông Sơn a...."

Hắn không đáp, lúc sau, thân hình đứng thẳng, nhìn chằm chằm tên áo đen nói:

" Mọi việc do ta chủ chương. Cả hai vô tội. Muốn chém nếu giết thì mặc kệ. Cầu xin tha tội cho bọn họ."

" Được. Nếu ngươi quy thuận ta."

Nghe vậy, hắn sắc mặt nghiêm trọng, sau đó suy nghĩ đáp:

" Nếu ngươi khiến ta khâm phục."

" Haha. Thất cầm Mạnh Hoạch(*). Được."

Thấy bóng áo đen đồng ý, hắn quay đầu , quỳ xuống nhìn Lan và bà Mai, dập đầu, lậy:

" Việc Võ Tánh này làm. Chưa bao giờ thẹn lương tâm. Khiến hai người bị thế này, Tánh thật có tội. Hẹn kiếp sau đền đáp."

Nghe xong, Nguyễn Huệ cởi ra mặt lạ, vỗ tay, vừa bước đến vừa cười:

" Thật không ngờ. Trông Võ Tông Nhung cũng là người nặng tình, nặng nghĩa. Vậy mà lại nhận giặc làm thân. Thù giết anh không bao giờ báo. Haha."

Võ Tánh ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đó là Nguyễn Huệ, nói:

" Thật không ngờ là người. Tuy không chung chiến tuyến nhưng không thể phủ nhận ngươi trong mảnh đất này là kẻ mạnh nhất." Rồi trầm mặc:

" Lời ngươi nói tin được chứ"

" Tất nhiên" Nguyễn Huệ nói xong, vẫy tay, cho người đem Lan cùng bà Mai đi cũng như đi hết ra ngoài.

........

Bên trong chỉ còn hai người, Nguyễn Huệ nói:

" Ta biết ngươi đợi bọn họ an toàn thì ngươi cũng lựa chọn cái chết để tuẫn tiết."

Ngẫm nghĩ lúc, tiếp:

" Như thế này đi. Trẫm là kẻ ái tài. Nếu ngươi đánh bại thì có thể rời đi. Không thì ngoãn ngoãn ở lại đây, bồi tiếp trẫm luyện võ."

" Được. " Hắn gật đầu:

Nói xong, hắn lao lên.

Nguyễn Huệ cũng không chậm chạp.

...,......

Hai người lao vào, sát khí nhất thời nổ tung.Từng thế võ như mờ như ảo. Chấn động không gian, gạch đá nứt mẻ.

"Rầm...rầm..."

Thật lâu, dừng lại, Võ Tánh cả ngưoi rách tươm, trên tay từng vết rách dài. Tựa người khom ngồi, máu thốc từng hồi, nhìn Nguyễn Huệ ánh mắt khó tả:

" Quả thật ngươi rất mạnh." Rồi lắc đầu buồn rầu: " Có ngươi thì cơ nghiệp của chúa thượng khó."

Nguyễn Huệ không đáp, lắc đầu:

" Ngươi đã thua thì chịu khó ở lại đây. Mai trẫm lại tới."

Sau đó, đi ra, sai Hồ Thức gọi người đến chữa trị xong tống hắn vào ngục.

.......

Nhìn vết thương bị băng bó, trong nồng giam, hắn trầm mặc.

.......

(*) Thất cầm Mạnh Hoạch: là việc Gia Cát Lượng bắt xong thả Mạch Hoạch bẩy lần. Khiến Mạch Hoạch chịu mà phục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »