Tê Ninh đang suy nghĩ xem Ngân Kiếm rốt cuộc là vật gì, còn đang trầm tư thì chợt nghe phía sau có tiếng gọi. Quay đầu lại, Tê Ninh thấy Điền Tuyết Dung đang nằm trên giường đã tỉnh lại. Vui mừng khôn xiết, Te Ninh vội vàng đến bên giường. Điền Tuyết Dung nhìn quanh, khi thấy khuôn mặt Tề Ninh thì ngẩn người, có vẻ không tin vào mắt mình. Thấy Tê Ninh mỉm cười nhìn mình, nàng vội vàng ngồi dậy. Tề Ninh đỡ nàng, dịu dàng nói: "Không sao rồi.”
Điền Tuyết Dung nhìn xung quanh rồi hỏi: "Đây là đâu? Tiểu... Tiểu công gia sao lại ở đây?"
Điền phu nhân biết Tề Ninh cùng Cẩm Y Hầu đã được phong làm Hộ Quốc Công, nên đã sửa cách xưng hô.
"Đây là phân đà của Cái Bang, hiện tại rất an toàn." Tề Ninh ngồi xuống bên giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của phu nhân: "Lần này khiến nàng chịu khổ rồi."
Điền Tuyết Dung đột nhiên gặp biến cố, một thân nữ nhi, kinh hồn bạt vía. Lúc này thấy Tề Ninh, nỗi sợ hãi trong lòng tan biến, chỉ cảm thấy có Tề Ninh ở đây thì chuyện gì cũng có thể giải quyết, nàng khẽ nói: "Tiểu công gia, Thái Y Viện nói dược liệu do dược hành đưa tới có vấn đề, đó là vu oan, ta..."
“Ta biết.” Te Ninh gật đầu, không đợi nàng nói hết: "Đây chỉ là tội danh bịa đặt, mục đích là nhắm vào ta."
"Quả nhiên... Quả nhiên là nhắm vào tiểu công gia." Phu nhân gần đây ở Kinh Đô Phủ ăn không ngon, ngủ không yên, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ mệt mỏi, gầy đi một chút. Dù thân hình nàng vốn đầy đặn, đôi má có gầy đi nhưng trông vẫn tròn trịa, không giống như vừa ra khỏi ngục. Nàng khẽ thở dài: "Tề phủ bị phong tỏa, ta đã đoán là có chuyện chẳng lành, nên đã bí mật đưa Phù nhi đến Tây Xuyên, để phòng bất trắc, nào ngờ... nào ngờ quan phủ thật sự tìm tới tận cửa."
"Ngươi bị liên lụy vì ta, lần này ta xin lỗi nàng." Tề Ninh cười khổ: "Nàng tạm thời không thể trở về, ta không dám chắc nàng có còn có thể trở lại nhà mình không."
Điền phu nhân thấy Tề Ninh áy náy, vội nói: "Ngươi... Ngươi đừng nói vậy." Cắn môi, nàng cúi đầu khẽ nói: "Ta... Ta đã là của ngươi rồi, cái... Cái Điền gia dược hành cũng là của ngươi, coi như... Thì coi như không có gì, chỉ cần... Chỉ cần có ngươi, ta không sợ gì cả...!"
Nàng không còn trẻ, đã chín chắn xinh đẹp, nhưng giờ phút này lại giống như một cô nương nhỏ, ngượng ngùng, thẹn thùng, toát lên vẻ quyến rũ của phụ nữ. Tề Ninh không kìm được ôm nàng vào lòng. Phu nhân ngoan ngoãn nép sát vào ngực Tề Ninh, nhỏ giọng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì sao...?"
“Nói thì dài đòng.” Te Ninh nói: “Mọi chuyện ta sẽ giải quyết. Đúng rồi, khi nàng bị đưa vào Kinh Đô Phủ, bọn họ.?”
Điền phu nhân lập tức nói: "Kinh Đô Phủ Doãn cũng không tệ, cho ta một gian phòng riêng, không nhốt vào nhà tù, mỗi ngày đều có người đưa cơm đúng giờ, chỉ là không cho ta ra ngoài."
Tề Ninh khẽ vuốt cằm, biết Thiết Tranh nể mặt mình, không làm khó dễ Cố Thanh Hạm và những người khác. Đường Nặc có thể mang theo hòm thuốc nhỏ vào, mấy người đi ra quần áo sạch sẽ, chắc chắn bên trong ăn mặc không thiếu thốn.
Lúc này, ánh sáng bên ngoài lọt qua kẽ tay, Tề Ninh biết trời sắp sáng. Anh vịn Điền phu nhân ngồi thẳng, nghiêm mặt nói: "Phu nhân, ta đã sắp xếp xong, chiều nay sẽ có người đưa các nàng rời kinh, chậm nhất là lúc hoàng hôn sẽ ra khỏi thành."
Điền phu nhân run nhẹ, nhìn thẳng vào Tề Ninh, đôi môi thơm hé mở, nhưng không phát ra âm thanh. Tề Ninh nói tiếp: "Trong kinh có kẻ làm loạn, vô cùng nguy hiểm, hoàng thượng hôm nay cũng chưa biết sống chết thế nào, nên các nàng ở lại kinh thành lúc nào cũng gặp nguy hiểm. Sau khi rời kinh, sẽ có nơi an toàn để tạm lánh nạn, đợi đến khi...!"
"Chúng ta?” Điền phu nhân vội hỏi: "Cái. Ngươi không đi cùng bọn ta sao?”
Tề Ninh lắc đầu: "Ta không thể rời đi. Sau khi các nàng rời kinh, ta còn một chuyện cần giao cho nàng." Suy nghĩ một chút, anh ghé sát tai phu nhân nói: "Gia sản của nàng đã bị phong tỏa, Tề gia dinh thự cũng bị phong tỏa, nên trong tay các nàng không có tiền bạc. Ta bí mật gửi một khoản tiền ở ngân hàng tư nhân dưới lòng đất. Ngân hàng này rất kín đáo, mà ta cũng không dùng tên thật để mở tài khoản. Muốn rút tiền, phải có ám hiệu và thủ tục riêng. Nàng nghe kỹ đây, phải nhớ kỹ trong lòng." Anh nói cho Điền phu nhân biết về ngân hàng tư nhân và cách rút tiền, rồi nói: "Nếu ta không may không thể gặp lại các nàng, thì nàng hãy cùng họ rời xa kinh đô, đi càng xa càng tốt, sau này âm thầm rút tiền. Số tiền gửi trong ngân hàng không ít, đủ cho các nàng chi tiêu sau này, ta...!"
Điền phu nhân run rẩy, tuy là phụ nữ nhưng nàng rất thông minh. Nghe mấy câu của Tề Ninh, nàng biết đây không phải chuyện đùa. Giọng điệu của Tề Ninh giống như đang dặn dò hậu sự, khiến nàng càng thêm hoảng sợ, nắm chặt tay Tề Ninh, muốn nói gì đó nhưng không thốt nên lời.
Trước khi tịch thu phủ Hoài Nam Vương, Tề Ninh có được một khoản tiền lớn, anh đã tìm một ngân hàng tư nhân bí mật để gửi vào.
Dưới gầm trời này vẫn có những giao dịch ngầm, những dòng tiền không thấy ánh sáng. Những ngân hàng dưới lòng đất như vậy làm những phi vụ đó. Muốn tồn tại lâu dài, những ngân hàng này phải có quy tắc rất nghiêm ngặt, quan trọng nhất là giữ chữ tín.
Chỉ cần tiền đã được gửi vào, dù khách hàng còn sống hay đã chết, chỉ cần có ám hiệu và thủ tục rút tiền, ngân hàng ngầm không được thiếu một xu.
Điền phu nhân biết Tề Ninh nói cho mình biết bí mật về ngân hàng ngầm, đó là vì anh vô cùng tin tưởng mình, mắt nàng đỏ hoe, cuối cùng nói: "Ngươi... Ngươi ở lại kinh thành, có phải... Có phải rất nguy hiểm không? Ngươi... Ngươi có thể đi cùng chúng ta không?"
"Nếu thật sự rất nguy hiểm, ta đã không ở lại." Tề Ninh mỉm cười: "Ta chỉ là chuẩn bị cho tình huống xấu nhất thôi." Anh đưa tay vuốt ve khuôn mặt sáng bóng của Điền phu nhân, trầm ngâm một lát rồi nói: "Nếu ta thật sự không thể gặp lại các nàng, thì sau này đừng kinh doanh gì nữa, hãy sống khiêm tốn. Coi như ta nợ nàng vậy...!"
Phu nhân cắn môi, đột nhiên ôm chặt Tề Ninh, khóc thút thít.
Bạch Thắng Hạo làm việc nhanh nhẹn, sau khi sắp xếp xong thì trở về vào giữa trưa, mang mấy bộ quần áo của đệ tử Cái Bang đến. Tề Ninh gọi Cố Thanh Hạm và Điền phu nhân đến, chỉ là Đường Nặc vẫn đang chữa thương cho Hướng Thiên Bi nên không thể đến được.
Cố Thanh Hạm và Điền phu nhân hiểu rõ, Tê Ninh đã quyết tâm, chắc chắn sẽ không bỏ trốn. Hai người họ dù ở lại cũng không giúp được gì cho Tề Ninh, ngược lại còn khiến anh vướng bận. Hai người đều là những người phụ nữ hiểu chuyện, dù trong lòng buồn bã nhưng chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của Te Ninh, rời khỏi thành trước.
Theo sự sắp xếp của Bạch Thắng Hạo, mấy người phải hóa trang thành đệ tử Cái Bang để ra khỏi thành. Kinh thành kiểm tra xe cộ rất nghiêm ngặt, nhưng đệ tử Cái Bang ra vào kinh thành thì kiểm tra lỏng lẻo hơn.
Quần áo của đệ tử Cái Bang vá chằng vá đụp, rách nát, bẩn thỉu, thậm chí còn bốc mùi chua. Hai người mỹ phụ biết rằng càng như vậy thì càng không khiến quan binh chú ý. Nhưng khi mặc những bộ quần áo đó lên người, mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, hai người suýt nôn mửa.
Điều tệ nhất là vóc dáng của hai người quá gợi cảm, đường cong trước sau quyến rũ, đặc biệt là bộ ngực đồ sộ. Cố Thanh Hạm còn có thể che giấu, nhưng của Điền phu nhân thì quá lớn, mặc quần áo vào vẫn hở một mảng ngực, người mù cũng có thể nhận ra là nữ giả nam trang. Hơn nữa bờ mông ưỡn cao. Cuối cùng, họ phải dùng dây thừng siết chặt ngực, tìm quần áo rộng rãi để che đi thân hình nảy nở. Ngoài ra, họ còn phải làm tóc rối bù, cố ý bôi đất lên, trang điểm mặt đen sì. Việc hóa trang tốn hơn nửa canh giờ.
Khi Đường Nặc từ trong nhà đi ra, Tề Ninh đang đợi ở ngoài. Thấy Đường Nặc sắc mặt tiều tụy, anh xót xa, khẽ nói: "Đường cô nương, hôm nay ta sắp xếp cho các nàng ra khỏi thành, quần áo đã chuẩn bị xong, cô..."
"Ta rời đi bây giờ, hắn chắc chắn sẽ chết." Đường Nặc lắc đầu: "Ít nhất phải hai ngày nữa hắn mới trở lại bình thường, bảo đảm không nguy hiểm đến tính mạng. "
Tề Ninh nhíu mày, anh không muốn Hướng Thiên Bi mất mạng như vậy. Hướng Thiên Bi coi như là mạng lớn, vừa vặn gặp Đường Nặc ở bên cạnh. Nếu là đổi lại đại phu bình thường, căn bản không thể cứu sống được. Nhưng nếu Đường Nặc rời đi lúc này, thì thật là bỏ dở nửa chừng.
Ngoài ra, Tề Ninh muốn biết tình hình của tiểu hoàng đế từ Hướng Thiên Bi, thậm chí có thể hỏi thăm tình hình trong cung. Nếu Hướng Thiên Bi có thể tỉnh lại, thì sẽ giúp ích rất nhiều cho anh. Đang trầm ngâm thì Đường Nặc nói: "Ngươi đừng suy nghĩ nhiều, ta không thể trơ mắt nhìn hắn chết như vậy. Đợi hắn trở lại bình thường, ta sẽ nghĩ cách khác."
"Thế nhưng... Kinh thành rất nguy hiểm, ta...!"
"Không cần lo lắng." Đường Nặc lạnh nhạt: "Kinh thành lớn như vậy, ta muốn tự bảo vệ mình cũng không khó khăn." Rồi nói: "Ta cần một số dược liệu, ngươi phái người đi tìm." Cô đưa cho Tề Ninh một tờ giấy, rồi quay vào nhà.
T Ninh suy nghĩ một chút, cuối cùng cầm tờ đơn đến hậu viện. Lúc này Cố Thanh Hạm và những người khác đã hóa trang xong, hoàn toàn biến thành hai người khác. Bạch Thắng Hạo tiến lên chắp tay nói: "Tước gia, việc này không nên chậm trễ, chúng ta phải xuất phát ngay bây giờ, ngài còn có gì phân phó không?”
Tề Ninh nhìn hai người phụ nữ, thấy trong mắt họ hiện lên vẻ lưu luyến không rời. Anh mỉm cười, đi tới nói: "Tam nương, phu nhân, các nàng cứ đi theo Bạch Đà chủ, hắn sẽ sắp xếp tốt mọi việc. Đợi... Bên này xong việc, ta sẽ lập tức đón các nàng trở về."
"Còn Đường cô nương...?"
"Đường cô nương muốn cứu người, nàng hiện tại không muốn đi." Tề Ninh thở dài: "Đợi quay đầu lại sẽ sắp xếp sau." Anh thoáng nhìn Xích Đan Mị đang dựa vào một cột gỗ ở đằng xa. Anh rất muốn ôm hai người sắp rời đi, nhưng trước mặt bao người, không tiện. Cố Thanh Hạm và Điền phu nhân cũng có tâm tư giống vậy, nhưng trước mặt người khác sao có thể biểu hiện ra. Hai người tuy có thiên ngôn vạn ngữ, nhưng không nói ra được một lời. Tề Ninh cũng có chút chua xót, giơ tay lên nói: "Đi thôi." Anh chắp tay với Bạch Thắng Hạo: "Bạch Đà chủ, làm phiền!"
Bạch Thắng Hạo chắp tay đáp lễ, rồi nói với Cố Thanh Hạm: "Hai vị phu nhân, xin mời!" Anh không nói nhiều, quay người bước đi. Cố Thanh Hạm và Điền phu nhân cũng đỏ hoe mắt, chỉ có thể đi theo Bạch Thắng Hạo rời đi, đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn lại, không biết ngày sau có còn gặp lại.