Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 3897 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 624
Truyền Lư (hạ)

❊ ❊ ❊

Lễ Truyền Lư vẫn chưa bắt đầu, Kỷ Ninh và những người khác vẫn đang chờ đợi, nhưng đã qua hồi lâu, vẫn không thấy ai từ trong hoàng cung đi ra.

Long Thành không ra, chưa nói đến hoàng đế.

Lúc này tuy không ai dám ồn ào, nhưng trong lòng mỗi người đều đang nghĩ, đã xảy ra chuyện gì mà hoàng đế lại không hề lộ diện?

Đám tân tiến sĩ chờ đợi bên ngoài Ngọ Môn, đợi suốt gần hai canh giờ mà vẫn không có tin tức gì. Nhiều tiến sĩ chỉ là thư sinh bình thường, sức khỏe không mấy tốt, trong lúc sốt ruột chờ đợi, tâm trạng họ cũng rất tồi tệ. Nhiều người muốn ngồi xuống nhưng lại sợ gây chuyện rồi bị triều đình trừng phạt. Đúng lúc này, Kỷ Ninh nhìn thấy có người đi vào hướng hoàng cung, trông dáng vẻ dường như là đại thần triều đình.

"Chẳng lẽ trong hoàng cung đã xảy ra chuyện gì?" Kỷ Ninh thầm nghĩ.

Vì Kỷ Ninh không thể vượt qua Ngọ Môn để kiểm tra tình hình, cho dù bên trong có thực sự xảy ra chuyện gì, hắn cũng không thể nào biết được.

Lúc này, người biết hoàng đế đang làm gì chỉ có Long Thành. Long Thành vẫn luôn đợi bên ngoài tẩm cung của Dịch An cung, bên trong vẫn truyền ra tiếng Triệu Khang Chính đùa giỡn với phụ nữ, ngay cả Long Thành cũng thấy Triệu Khang Chính là một hôn quân. Long Thành thầm nghĩ: "So với Sùng Vương, vị hoàng đế này căn bản là một hôn quân vô đạo, không xứng có được giang sơn xã tắc!"

Đúng lúc này, Lý Quý phi dẫn theo cung nữ nhỏ xuất hiện trước cửa điện Dịch An cung.

Long Thành vội vàng hành lễ: "Quý phi nương nương, người vẫn khỏe chứ?"

"Hoàng thượng đâu?" Lý Quý phi hỏi với giọng lạnh lùng.

Long Thành căng thẳng đáp: "Bẩm Quý phi nương nương, hoàng thượng đang ở trong tẩm cung, lúc này... đang lâm hạnh nữ tử, người... tốt nhất không nên vào làm phiền!"

"Long Thành, ta cứ tưởng ngươi trung thành với bản cung, không ngờ ngươi lại ăn cây táo rào cây sung như vậy. Hoàng thượng ở bên trong lâm hạnh người phụ nữ khác, sao ngươi không nói cho ta biết?" Lý Quý phi tức giận nói.

Long Thành vội giải thích: "Bẩm Quý phi, nô tài cứ tưởng... người phụ nữ bên trong là do Quý phi nương nương sắp đặt!"

"Cho dù bản cung ngày thường biết lấy lòng hoàng thượng, cũng không có nghĩa bản cung là người đàn bà không giữ phụ đạo. Lại dám một lần tìm cho hoàng thượng nhiều phụ nữ như vậy, ngươi muốn chết sao?" Lý Quý phi có lẽ rất tức giận, trực tiếp quát mắng.

Long Thành cảm nhận được áp lực rất lớn, hắn vội quỳ xuống, khiêm tốn nhận lỗi, mặc dù hắn cũng cho rằng chuyện này không liên quan gì nhiều đến mình.

Lần này Lý Quý phi xông vào bên trong, không ai dám ngăn cản. Long Thành vội đứng dậy theo sau, hắn muốn biết sau khi Lý Quý phi vào trong sẽ thế nào.

Chỉ nghe bên trong truyền ra tiếng hoàng đế: "Ái phi, sao nàng lại tới đây?"

Lý Quý phi rất tức giận: "Hoàng thượng, người muốn làm một hôn quân sao?"

"Ái phi, nàng đang nói sảng gì vậy? Lại dám tới chỉ trích trẫm?" Giọng của Triệu Khang Chính rất không thiện chí, cũng vì trong mắt hắn, Lý Quý phi trước sau vẫn chỉ là một trong số những người phụ nữ bên cạnh hắn, không có địa vị gì.

Nhưng Lý Quý phi dường như đã chuẩn bị từ trước, nàng nói: "Hoàng thượng, nay bên ngoài bao nhiêu tiến sĩ đang chờ đợi, ngay cả Văn Miếu cũng từng phái người tới thúc giục, người lại ở đây an nhiên hưởng lạc, ngay cả việc quan trọng như vậy cũng không màng tới. Người dù có thích những người phụ nữ này, chẳng lẽ không thể đợi tới đêm khuya rồi hãy tính? Ngay cả Quốc sư cũng từng nói, chuyện nam nữ nên tuân theo đạo âm dương, ban ngày này chính là lúc dương khí của nam nhân sung mãn nhất, người như vậy chẳng phải là đang làm dương khí của bản thân tiết ra ngoài, dẫn đến trung kỳ hao tổn sao?"

Nếu Lý Quý phi dùng đạo lý lớn lao gì để khuyên bảo hoàng đế, hoàng đế chắc chắn sẽ không chấp nhận.

Nhưng Lý Quý phi rất thông minh, nàng biết hoàng đế thứ nhất háo sắc, thứ hai sợ chết, thứ ba sợ người khác gọi mình là hôn quân. Sau khi nàng nói đủ cả ba điều này, Triệu Khang Chính vốn còn nhiều lửa giận, lúc này cũng tiêu tan cơn giận.

Nhưng Triệu Khang Chính trước sau vẫn là hoàng đế, hắn lạnh lùng nói: "Quý phi, chú ý lời lẽ của nàng!"

"Vì sức khỏe và danh tiếng của hoàng thượng, thần thiếp buộc phải nhắc nhở hoàng thượng. Nếu thần thiếp cũng giống như những người phụ nữ này, chỉ nghĩ tới việc hưởng lạc cùng hoàng thượng, vậy chẳng phải thần thiếp vì tư dục của bản thân mà khiến hoàng thượng phải chịu tiếng xấu vô cớ sao?" Lý Quý phi nói tới cuối cùng, bất ngờ quỳ xuống, dùng giọng khẩn khoản nói.

Triệu Khang Chính lúc này mới cảm thấy có lỗi với Lý Quý phi, phất tay nói: "Đã vậy, lại giúp trẫm mặc y phục đi, trẫm đi gặp đám tân khoa tiến sĩ đây, hoàn thành lễ Truyền Lư. Còn chuyện hôm nay... cứ để tới tối đã, ban ngày hôm nay trẫm còn phải dưỡng tinh súc nhuệ!"

Long Thành lúc này mới dám tiến vào, phất tay ra hiệu cho cung nữ nhỏ tới giúp Triệu Khang Chính mặc y phục, nhưng mấy cung nữ đó run rẩy không dám lại gần. Cuối cùng vẫn là Lý Quý phi đích thân tiến lên, giúp hoàng đế mặc chỉnh tề cổn miện, còn mấy người phụ nữ y phục xộc xệch kia thì bị hoàng đế trực tiếp đuổi đi.

Sau khi hoàng đế rời đi, Lý Quý phi nói với Long Thành: "Long công công, những người phụ nữ này, vì muốn dẫn dụ hoàng thượng, quấn lấy hoàng thượng, chắc chắn là muốn gây hại cho xã tắc triều đình, ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ?"

Long Thành nghe xong liền biết Lý Quý phi muốn ra tay với những người phụ nữ vừa được hoàng đế sủng hạnh, hắn vội gật đầu: "Quý phi nương nương yên tâm, nô tài biết phải làm thế nào rồi!"

"Biết là tốt rồi, ngươi đừng để bản cung thất vọng!" Cuối cùng Lý Quý phi vỗ vai Long Thành. Long Thành tuy giả vờ rất sợ hãi, nhưng hắn chẳng hề có chút kính trọng nào với Lý Quý phi.

---❊ ❖ ❊---

Sau khi hoàng đế lộ diện, lễ Truyền Lư cuối cùng cũng có thể tiếp tục tiến hành.

Trong tiếng nhạc Đan Bệ, hoàng đế lên ngự tọa trên đài cao. Theo cái phất tay của hoàng đế, một tiểu thái giám giọng vang dội bước lên đài, cao giọng hô: "Nghi thức Truyền Lư, chính thức bắt đầu. Mời Trạng nguyên Kim bảng Điện thí Kỷ Ninh, xuất liệt!"

Một lát sau, tiểu thái giám lại hô: "Mời Trạng nguyên Kim bảng Kỷ Ninh, xuất liệt!"

Liên tiếp hô ba lần, lúc này Kỷ Ninh đã bước ra khỏi hàng. Hoàng đế phất tay, tự tay ban Đan thư, rồi tiểu thái giám đem Đan thư đến tay Kỷ Ninh, hoàng đế nói: "Ái khanh bình thân!"

Kỷ Ninh đứng dậy, vẫn đứng ở vị trí đầu tiên. Chưa đợi bao lâu, tiểu thái giám lại hô: "Bảng nhãn Cố Ngọc Minh xuất liệt!"

Lại liên tiếp ba lần, Cố Ngọc Minh từ trong đám đông bước ra, cũng nhận lấy Đan thư do hoàng đế ban tặng.

Cho tới Thám hoa Hứa Giang Minh, đều là một lần hô ba lần, mỗi người đều được ban Đan thư. Ngoài Đan thư ra, Lễ bộ sẽ ban cho một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong có một ít kim ngân ngọc khí, số lượng rất ít, phần nhiều là dùng tiền đồng lấp đầy bên trong, cầm rất nặng, nhưng thực chất cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền.

Đến hạng Nhị giáp thứ nhất, khi Truyền Lư, mỗi lần chỉ xướng danh một lần. Mỗi khi xướng đến tên ai, người đó liền phải xuất liệt, hoàng đế vẫn sẽ ban Đan thư cho tiến sĩ, nhưng sẽ không ban hộp gỗ nhỏ nữa, cũng sẽ không có thêm quà tặng nào khác.

Cứ như vậy tiếp tục, cho tới người cuối cùng, vị tiến sĩ thứ hai trăm chín mươi tám xuất liệt, lễ Truyền Lư mới coi như kết thúc. Lúc này Kim bảng ghi tên tất cả tiến sĩ sẽ được dán bên ngoài cửa chính hoàng cung, treo khoảng mười ngày. Trong mười ngày này, cũng là lúc tất cả tiến sĩ vẻ vang nhất.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:621
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »