Vọng Tộc Phong Lưu

Lượt đọc: 2562 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 440
Quan phủ tới cửa

❊ ❊ ❊

"Cố Ngọc Minh?" Kỷ Ninh trước kia đối với tài tử Giang Nam ít nhiều có chút hiểu biết, còn về tài tử Giang Bắc, hắn biết không nhiều.

Hắn đến thế giới này dù sao cũng chưa được bao lâu, trước kia hắn vẫn luôn học cách hòa nhập vào xã hội này, còn phải tìm hiểu phong tục tập quán, khiến cho hắn không hiểu biết nhiều về những người xa lạ đó, sức lực của một người dù sao cũng có hạn.

Hàn Ngọc nói: "Cố Ngọc Minh này, trước kia danh tiếng không nhỏ, lần này làm một bài từ, cũng coi như là thành toàn cho hắn rồi!"

Kỷ Ninh không khỏi bật cười, thơ từ hắn viết ra, sao lại rơi lên đầu Cố Ngọc Minh rồi?

Kỷ Ninh hỏi: "Cố Ngọc Minh này, có thừa nhận bài thơ từ đó là do chính hắn viết không?"

"Cái này thì không nghe nói, nhưng hôm nay người qua chúc mừng không ít, ngay cả một số hội thơ ở kinh thành cũng mời hắn qua. Một bài từ trong thi hội kinh thành lần này đã khiến hắn nổi lên như cồn. Nếu không phải do hắn viết, chắc hắn sẽ không trương dương như vậy chứ? Ngoài hắn ra, cũng chưa nghe nói có ai lại giấu giếm thân phận để làm thơ từ cả!" Đường Giải nói, không khỏi an ủi một câu, "Vĩnh Ninh lần này sáng tác thơ từ chưa được người ta thưởng thức, chỉ có thể để dành cơ hội lần sau thôi!"

Tống Duệ cười nói: "Cần gì phải đợi lần sau, Vĩnh Ninh lần này đã đậu tiến sĩ rồi, có lẽ lần sau đến thi hội kinh thành, chính là với thân phận bình phán quan rồi!"

"Ha ha... Đúng, tới, mời Vĩnh Ninh một chén trà, còn có Thế tử điện hạ nữa!"

Mấy người cũng cố ý không nhắc đến chuyện thi hội kinh thành nữa, dù sao trong thi hội lần này, Thế tử phương Nam biểu hiện không tốt, cuối cùng bị một "tài tử" Giang Bắc cướp mất danh hiệu khôi thủ.

Kỷ Ninh cũng không để ý chuyện này, dù sao hôm qua là hắn chủ động giấu đi tên họ, bây giờ người khác không biết là do hắn viết, hắn ngược lại thấy thản nhiên.

Hắn hiện tại đã có chút danh tiếng, để tránh súng bắn chim đầu đàn, điều hắn theo đuổi bây giờ chính là khiêm tốn, mà tại thi hội, định vị ban đầu của hắn chính là bình thường một chút.

Mấy người uống trà xong, lần lượt cáo từ về phủ. Kỷ Ninh vốn muốn tiếp tục học tập, nhưng chưa được bao lâu, Vũ Linh đi vào nói: "Thiếu gia, bên ngoài có người tìm người, nhưng không nói là lai lịch gì, có lẽ là học tử đến bái phỏng chăng?"

"Ừm?" Kỷ Ninh rất tò mò mình ở tiểu viện, sao lại nhanh chóng bị lộ ra ngoài thế. Đợi khi hắn đến cửa tận mắt xem, mới biết Vũ Linh nói không đúng, người tới là Nạp Lan Xuy Tuyết.

Chỉ có điều Nạp Lan Xuy Tuyết đã thay một thân nam trang, đây vẫn là bộ đồ Kỷ Ninh vì để tiện cho nàng hành tẩu giang hồ, chuẩn bị cho nàng.

"Vũ Linh, em vào trước đi, ta có chuyện cần thương lượng với vị công tử này!" Kỷ Ninh bảo Vũ Linh về viện trước, lúc này mới cùng Nạp Lan Xuy Tuyết đi ra ngoài, "Tìm ta có chuyện gì?"

"Vẫn là chuyện ngày hôm qua. Những người đó lại tới nữa, hơn nữa sự việc đã làm ầm ĩ lên quan phủ, không phải ngươi nói cái am đường và ruộng đất đó nên là của họ sao, nhưng người của quan phủ lại không nói như vậy!" Nạp Lan Xuy Tuyết có chút tức giận nói.

Kỷ Ninh nói: "Bình tĩnh nói, rốt cuộc là chuyện gì!"

Nạp Lan Xuy Tuyết lúc này mới kể lại từ đầu đến cuối chuyện xảy ra vào buổi sáng. Bản thân năng lực tổ chức ngôn ngữ của Nạp Lan Xuy Tuyết không mạnh lắm, một việc cần Kỷ Ninh hỏi mấy lần, nàng mới có thể nói rõ ràng.

"... Ý nàng là, người của Lưu phủ chủ động liên lạc với quan phủ, còn đến nha môn huyện Đại Hưng bàn bạc, tri huyện nói đất đai nhà cửa này đều là của nhà họ Lưu?"

Kỷ Ninh tóm tắt câu chuyện một lượt, Nạp Lan Xuy Tuyết gật đầu, tự bản thân nàng không thể tổ chức ngôn ngữ như vậy được. Nạp Lan Xuy Tuyết nói: "Rốt cuộc là thế nào? Người của quan phủ, không nói lý lẽ à?"

Kỷ Ninh nói: "Không phải không nói lý lẽ, mà là tác phong thường thấy của quan trường thôi. Phía Lưu phủ rõ ràng là có quan hệ với quan phủ, đã đưa bạc, quan phủ trong chuyện này tự nhiên đứng về phía Lưu phủ, cho nên Tĩnh Huyên và những người ở Thư An Đường, ở phía quan phủ là không chiếm được lợi lộc gì đâu!"

"Ngươi không thể như vậy, rõ ràng biết không được, tại sao còn làm ầm ĩ lên quan phủ? Bây giờ người của huyện nha đã đến Thư An Đường, muốn đuổi người đi rồi, việc này ngươi không quản sao?" Nạp Lan Xuy Tuyết có chút sốt ruột nói.

Kỷ Ninh quả thực không muốn quản, nhưng bây giờ hắn đang cưỡi hổ khó xuống, chuyện phiền phức Nạp Lan Xuy Tuyết tìm cho hắn, hắn không quản thì có chút không nhân nghĩa.

"Đi thôi, cùng qua đó, xem có chỗ nào có thể giúp được không!"

Kỷ Ninh trong lòng cũng đang tính toán, thực sự không được, cũng chỉ có thể lấy một ngàn lượng bạc ra trước, mua lại cơ ngơi của Thư An Đường trước đã, còn về việc những ni cô này sau này sinh sống thế nào, thì tính sau.

Hắn cũng không muốn làm kẻ ngu ngốc chịu thiệt, hơn nữa điều kiện trao đổi mà Tĩnh Huyên và những người khác đưa ra, không phải là điều hắn có thể chấp nhận.

Quan hệ với một đám ni cô, Kỷ Ninh nghĩ thôi cũng thấy gượng gạo. Hắn muốn tìm vài kiều thê mỹ thiếp, nhưng tiền đề là phải cưới về để cùng sống cuộc sống gia đình, chứ không phải là diễn kịch qua đường. Mặc dù hắn cũng từng có quan hệ với Thượng Quan Uyển Nhi, nhưng đó là do Thượng Quan Uyển Nhi chủ động, Kỷ Ninh cũng không phải là loại người không chịu trách nhiệm.

Trên đường đến Thư An Đường, Kỷ Ninh cứ suy nghĩ vấn đề này, rốt cuộc để một đám ni cô làm gì thì tốt.

"Ta đây là đang muốn làm cha làm mẹ, để nuôi đám ni cô này sao?" Kỷ Ninh trong lòng thấy rất gượng gạo, hắn cũng không biết phải đối mặt với chuyện này thế nào.

Đến bên ngoài Thư An Đường, liền thấy dòng người đông đúc, Lưu phủ tìm người của quan phủ đến đuổi ni cô ra khỏi Thư An Đường, người dân phố phường bốn xung quanh đều đến xem náo nhiệt, đây cũng là thói quen của bách tính bình thường triều Đại Vĩnh, nơi nào có náo nhiệt là cứ đâm đầu vào đó.

"Tránh ra, tránh ra, quan phủ làm việc, người nhàn rỗi không phận sự không được tới gần!" Còn có nha sai ở đó dương oai diễu võ.

Kỷ Ninh cùng Nạp Lan Xuy Tuyết đi tới, người của quan phủ lập tức muốn ngăn cản, Kỷ Ninh lấy ngọc bài văn danh của mình ra, nói: "Tại hạ chính là cử nhân của thành Kim Lăng!"

"Ối chà, đây là một vị Cử nhân công? Tiểu nhân có mắt không tròng, mời ngài, mời ngài!"

Nha sai lập tức thay đổi sắc mặt, đối với Kỷ Ninh cung kính vô cùng, mời Kỷ Ninh vào trong cửa chính Thư An Đường, nhưng nghe thấy bên trong có một giọng phụ nữ rất chói tai truyền ra: "Đây là đất đai của Lưu phủ chúng ta, trước kia coi như là cho Huệ Yến mượn, bây giờ Huệ Yến chết rồi, chúng ta thu hồi đất lại, hợp tình hợp lý, chúng ta có giấy nợ của Huệ Yến năm đó đây!"

Tĩnh Huyên và Tĩnh Ngạn cùng mấy ni cô khác, lúc này sốt ruột mà không nói được câu nào.

Kỷ Ninh lại gần mới phát hiện, người phụ nữ gây chuyện đó, khoảng hơn bốn mươi tuổi, rất béo, rất hung hãn, rất giống một mụ đàn bà đanh đá, trên mặt thậm chí sinh ra thịt bắp, vai u thịt bắp, Kỷ Ninh nhìn thôi đã thấy đau đầu. Lưu phủ xét ra cũng được coi là nhà phú hộ, người làm chủ nhà họ Lưu này mắt mù đến mức nào, mới cưới một con dạ xoa này về?

"Quan lão gia, ngài phải làm chủ cho tiện thiếp a!" Mụ đàn bà đanh đá đó vẫn đang khẩn cầu với một người có dáng vẻ quan viên.

Kỷ Ninh nhìn quan bào của người đó, chẳng qua là quan phục màu xanh lá cấp thấp nhất, nhìn từ văn lộ trên bổ tử, chỉ là một quan cửu phẩm, chắc là thư biện hay tạp dịch quan ở huyện nha.

Tuy cửu phẩm chỉ là một chức quan tép riu, nhưng trong mắt những bách tính bình thường đó, đây chính là giai tầng quan thân, là kẻ không thể đắc tội, ngay cả bách tính gặp mặt đều phải cung kính chắp tay hành lễ, thậm chí là quỳ lạy.

Có một cái quan hàm, ở kinh thành thậm chí có thể đi ngang rồi.

(Hôm nay là ngày Tết Dương lịch, chúc mọi người Tết Dương lịch vui vẻ, vạn sự như ý!)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:433
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »