Hai người đàn ông nhìn theo Alan đi xa dần, bóng lưng biến mất ở một khúc quanh hành lang, lúc này mới thu hồi ánh nhìn.
Đây là một căn phòng nằm bên trong tòa tháp cao. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mặt đất thành một lớp hào quang rực rỡ. Đại công Gaul đứng trong ánh nắng đỏ thẫm đó, ở phía sau lưng một người đàn ông khác. Đế quốc có năm vị công tước, trong đó hai vị lớn tuổi nhất là Gaul và người anh em của ông ta là Parlder, tiếp theo là Công tước Rauber - cha của Link, còn người trẻ tuổi nhất là Nữ đại công Parfield, người được mệnh danh là báu vật của đế quốc.
Công tước Gaul vóc người cao lớn, vẻ mặt uy nghiêm. Dù đứng đó cũng tỏa ra khí thế hùng vĩ, bao la. Lúc này ông đang mặc thường phục, hai tay chắp sau lưng đứng đó. Không cần tỏ vẻ gì nhưng khí chất của một vị đại công tự nhiên toát ra. Ánh mắt ông lướt qua bóng lưng phía trước, rơi vào nơi Alan vừa biến mất, chợt cười khẽ: "Trước đây ngài còn nói muốn để Lucy nhìn thấy giới hạn của cậu ta, để con bé tự hết hy vọng. Thế mà chớp mắt một cái, ngài đã giúp cậu ta củng cố cảnh giới Nguyên Lực rồi. Tôi thấy thế này thì Lucy lại càng không buông tay đâu."
Người kia nghe vậy, khẽ cười, thản nhiên nói: "Đó là vì trước đây nó bị giới hạn bởi năng lực cấm chế Nguyên Lực. Nếu không có kỳ tích, cả đời sẽ dừng lại dưới cấp hai mươi. Nhưng lần này cậu cũng thấy rồi đấy, cậu ta nhờ được tinh thần Nguyên Lực gột rửa mà vô tình vượt qua được nút thắt cổ chai là bức tường cấm chế kia. Cộng thêm việc cậu ta có công với hành tinh Adawah của chúng ta, tôi ra tay giúp một lần cũng là hợp tình hợp lý."
Ông ngừng một lát rồi nói tiếp: "Nhưng trong cơ thể cậu ta vẫn còn bức tường cấm chế cuối cùng, không biết có thể vượt qua cửa ải này hay không. Nếu vượt qua được, sẽ như rồng bay lên trời."
"Vậy còn Lucy thì sao? Ngài định cứ ném con bé ở bên cạnh cậu ta mãi à?" Công tước Gaul nhắc nhở: "Trước đây tôi còn nghe tin Link đã đấu với thằng nhóc này một trận, chắc tôi không cần phải nhắc ngài đâu nhỉ, ứng cử viên của Lucy đâu chỉ có mỗi Link. Gia tộc của mấy người kia gần đây đã không dưới một lần bày tỏ sự bất mãn rồi."
Người đàn ông đứng trước cửa sổ hừ lạnh một tiếng, nhưng không lên tiếng.
"Cũng không thể trách họ được, dù sao đám trẻ nhà đó cũng là những người có tư cách cạnh tranh với Lucy." Gaul tiếp tục nói.
Người kia cuối cùng cũng lên tiếng: "Tư cách của chúng là do ta ban cho!"
Ý trong lời nói chính là đã có thể cho họ tư cách thì cũng có thể thu hồi. Ánh mắt Gaul phức tạp, hóa thành một tiếng thở dài: "Nhưng làm vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa ngài và mấy gia tộc đó."
"Nực cười, chẳng lẽ ta lại có thể bỏ mặc cảm nhận của con gái mình sao? Tóm lại vẫn câu nói đó, trừ khi tự Lucy hết hy vọng..."
Công tước Gaul cướp lời: "Nếu con bé không hết hy vọng thì sao? Chẳng lẽ ngài định để Lucy miễn trừ nghĩa vụ hoàng gia? Làm vậy thì đối với những người con khác của ngài chẳng phải quá bất công sao!"
"Công bằng..." Ông thở dài: "Làm người công chính, công bằng đâu phải chuyện dễ. Nhưng dù bị người ta nói là già rồi lẩm cẩm, ta cũng chấp nhận. Ta nợ Lucy quá nhiều, nếu chàng trai trẻ kia có đủ thực lực để bảo vệ con bé, ta sẵn lòng giao con gái này cho cậu ta. Cùng lắm thì ta phế bỏ thân phận hoàng nữ của Lucy, như vậy đám người kia có thể ngậm miệng lại rồi chứ?"
Gaul cười khổ: "Có lẽ ngài đã bắt đầu cân nhắc cho ngày hôm nay từ cái ngày Rosa qua đời rồi nhỉ? Cố ý xa lánh Lucy, còn cố tình cưới Vương phi Carrie có ngoại hình giống Rosa đến bảy phần. Người ngoài chỉ biết ngài thương nhớ vợ quá cố dẫn đến bất hòa với con gái. Ai mà biết được ngài làm tất cả là để bảo vệ con gái, dụng tâm khổ cực thế nào?"
"Con cái hoàng gia, dòng dõi cao quý, chưa chắc đã hạnh phúc." Người đứng trước cửa sổ cảm thán: "Năm đó ta nào có muốn làm cái vị vua công chính gì đâu, cũng là do ông già nhà ta ép ta lên ngôi thôi. Hơn nữa tính cách của Lucy giống mẹ con bé, nếu Rosa không quen biết ta, cũng chẳng phải làm con chim trong lồng. Sống trong hoàng gia, hạnh phúc hay bất hạnh, chỉ tự mình biết thôi. Ngày ấy lúc Rosa lâm chung, chỉ nói bên tai ta ba chữ..."
"Ba chữ gì?"
"Không nỡ buông..." Đôi vai người kia khẽ run lên, nói: "Ta biết nàng ấy là không nỡ buông con gái, nên lúc đó ta đã nghĩ, mình nhất định phải làm điều gì đó. Ít nhất, cũng phải để đứa con gái này của ta có được tự do theo đuổi hạnh phúc..."
"Ông đấy." Công tước Gaul lắc đầu: "Thôi được, đã ngài có dự định này rồi thì khi nào cần tôi làm gì, cứ nói là được."
Đại công ngừng một lát, nói: "Có một chuyện, tôi nghĩ vẫn nên báo với ngài."
"Carrie à?" Người đứng trước cửa sổ nói như tiên đoán trước: "Ả lại muốn làm gì nữa?"
"Mấy ngày nay Vương phi Carrie luôn cố ý hoặc vô ý hỏi về vị khách quý của chúng ta, bao gồm cả việc nghe ngóng chỗ ở của cậu ta." Gaul nhíu mày: "Ngài xem, có cần tôi cho người canh chừng ả không?"
Người trước cửa sổ cười lên: "Ả ta là đang muốn đi quyến rũ Alan đấy. Ta biết, bao năm qua ả hận ta, cũng hận cả Lucy. Nếu không phải vì ả có ngoại hình giống Rosa, thì đã chẳng được ta cưới vào cung. Cho nên cứ việc gì khiến ta và Lucy khó chịu là ả đều tìm cách gây chuyện. Người đàn bà đó, ả căn bản chẳng sợ ta xử tử ả, trái lại, đối với ả đó lại là một sự giải thoát."
Gaul lắc đầu nói: "Suy cho cùng, chẳng phải vì giữa ngài và ả có danh nghĩa vợ chồng, nhưng lại chẳng có thực tế vợ chồng sao. Vương phi Carrie, trong lòng oán hận lắm đấy."
"Đúng vậy, nhưng mỗi lần nhìn thấy ả ta, ta lại không kìm được mà nhớ tới Rosa, nên..." Người kia nhún vai.
"Vậy ngài định xử lý Vương phi thế nào?"
"Để ả đi đi." Người kia đưa ra một câu trả lời khiến vị công tước kinh ngạc: "Ông nhớ điều mấy tên Hoàng Kim Vệ quanh chỗ vị khách quý của chúng ta ra chỗ khác, đừng để họ thấy những chuyện không nên thấy là được. Nếu, nếu giữa họ thật sự xảy ra chuyện gì, ta cũng có thể nhân cơ hội phế bỏ Vương phi Carrie. Cũng đã đến lúc thả ả đi rồi. Còn về phần Lucy, nếu con bé biết chuyện này, e là sẽ phải cân nhắc lại chuyện với Alan đấy nhỉ?"
Gaul nghe xong mà lòng chùng xuống, suy cho cùng, người đàn ông này vẫn không yên tâm về Alan, nên mới mặc kệ Vương phi Carrie đi thăm dò. Vị đại công cười khổ lắc đầu, chỉ tội nghiệp cho Vương phi Carrie, một lòng muốn trả thù ông ta, đến cuối cùng vẫn phải đóng vai làm đá thử vàng cho Lucy. Nếu để Vương phi biết, chắc sẽ xấu hổ đến mức muốn tìm cái chết mất?"
"Đi thôi, tối nay ta muốn nếm thử bữa tối do đầu bếp nhà ông làm." Người kia vỗ tay nói: "Cũng là để cho Carrie một cơ hội thuận tiện hành sự."
Gaul méo mặt nói: "Xem ra bảo bối trong hầm rượu của tôi sắp gặp họa rồi."
"Đồ keo kiệt." Người kia cười mắng.
Hai người này cuối cùng đã rời khỏi tòa tháp.
Màn đêm buông xuống.
Dùng xong bữa tối, tụ họp một chút với Lora và mấy người khác, Alan một mình trở về chỗ ở. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng, chuỗi gen hồi lộ trong cơ thể đã tiến vào giai đoạn tái tổ hợp. Ước chừng đến lúc trời sáng là có thể hoàn thành tiến hóa, tổ hợp từng chuỗi gen hồi lộ thành một Nguyên Lực cơ bàn, đây là dấu hiệu chính thức thăng cấp thành Giác Tỉnh Giả. Alan đã định ngồi thiền một đêm để xem xét những điểm kỳ diệu khi chuỗi gen hồi lộ tổ hợp.
Không ngờ khi đẩy cửa bước vào phòng ngủ của mình, cậu chợt nhìn thấy một bóng người đang đứng quay lưng về phía mình. Khi cậu bước vào, đèn trong phòng như làm ảo thuật đồng loạt sáng lên, in rõ mồn một bóng người này vào mắt Alan.
Đầu đội mũ cao, mặc váy dài, rõ ràng là một người phụ nữ. Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng thấy được vóc dáng thướt tha, phong thái kiều mị. Chẳng cần nhìn mặt cũng biết là một mỹ nhân. Chỉ là sao một mỹ nhân lớn như vậy lại công khai đứng đây chờ cậu về, Alan gần như tưởng mình đi nhầm phòng.
"Cậu chính là Alan? Người đàn ông mà Lucy thích?" Bà ta cất tiếng, rồi xoay người lại.
Khi nhìn rõ diện mạo của bà ta, Alan lại chấn động một lần nữa, gương mặt người phụ nữ này lại giống Lucy tới bảy phần. Cũng mái tóc vàng mắt xanh đó, gần như chính là hình ảnh trưởng thành của Lucy mười năm sau. Nhất thời, cậu không thốt nên lời.
Người phụ nữ kia lại có ánh mắt mơ màng quyến rũ: "Dáng dấp cũng không tệ, như vậy thì cũng không tính là lỗ."
Alan không hiểu đầu đuôi ra sao, không biết bà ta đang nói gì. Hoàn hồn lại, cậu hỏi: "Phu nhân là...?"
"Phu nhân? Ta già lắm sao?" Người phụ nữ mỉm cười nói, cũng chẳng có vẻ gì là khó chịu.
Nếu không phải chính tai nghe Lucy nói mẹ ruột đã mất sớm, cậu suýt chút nữa đã tưởng người phụ nữ trước mắt chính là mẹ của Lucy, bèn nói: "Xin lỗi, không biết quý cô đây tìm tôi có việc gì?"
"Quý cô?" Người phụ nữ lắc đầu: "Ta vẫn còn chút tự hiểu lấy mình, đã sớm qua cái thời thanh xuân đó rồi."
Phu nhân cũng không phải, tiểu thư cũng không đúng. Alan thấy nhức đầu vô cùng, không ngờ tiếp đó, người phụ nữ này còn nói ra những lời gây sốc hơn.
Bà ta nói: "Cậu có thể gọi ta là Carrie. Vương phi Carrie."
"Vương... Vương phi?" Alan lập tức nhìn quanh trái phải.
Vương phi Carrie cười khẽ: "Không cần nhìn nữa, hoàng đế của chúng ta tối nay không có ở trong hoàng cung này đâu."
"Vậy xin hỏi, Vương phi Carrie tìm tôi có việc gì?" Alan đâm lao phải theo lao hỏi, cậu luôn cảm thấy sẽ chẳng phải chuyện gì hay ho.
Vương phi Carrie cười mà không đáp, đưa tay ra sau đầu vuốt nhẹ, tháo búi tóc. Tức thì mái tóc vàng xõa xuống, vài sợi tóc dính trên mặt bà ta, càng làm tôn lên vẻ diễm lệ quyến rũ. Alan cảm thấy bầu không khí bất thường, muốn lùi lại phía sau. Không ngờ cửa phòng đột nhiên đóng sập lại, Vương phi nói: "Đừng sợ, hai người ngoài cửa là tâm phúc của ta. Đêm nay tìm cậu, chính là thay cho điện hạ Lucy cao quý của chúng ta thử xem cậu có tư cách làm đàn ông của con bé hay không."
"Vương phi muốn tìm tôi tỷ đấu?" Alan cười khổ, thầm nghĩ chẳng bao lâu trước vừa đánh một trận với Link ở Eden, chẳng lẽ bây giờ lại phải đánh thêm một trận với cái bà Vương phi Carrie gì này nữa? Nhưng nhìn kiểu gì thì nhìn, bà Vương phi này rõ ràng còn chưa thắp sáng Hỏa Chủng, thì đánh thế nào được?
Vương phi cười lên: "Cậu nói chuyện thú vị thật đấy. Tỷ đấu, cũng coi là vậy đi. Chỉ có điều cuộc tỷ đấu này, lại là phải lên giường mới đấu. Tất nhiên, nếu cậu thích ở dưới giường, ta cũng chiều."
"Cái gì?" Alan thất thanh kêu nhỏ, dù trí tưởng tượng của cậu có phong phú đến đâu cũng không thể ngờ được cuộc tỷ đấu mà Vương phi nói lại là kiểu này. Sắc mặt cậu lập tức trở nên khó coi, đối phương là phi tần của Orfassis, nếu lỡ như cậu và bà ta có chuyện gì, thì e là còn có tính hủy diệt hơn cả hành động của người Baal khi khích bác Trái Đất và hành tinh Adawah.
Vương phi Carrie đã bước tới trước mặt cậu, bà ta có vóc dáng cao ráo, đứng trước mặt Alan nhìn ngang tầm mắt. Vương phi đưa tay đặt lên ngực Alan, khẽ nói: "Sao nào, chẳng lẽ ta chưa đủ đẹp đến mức đó sao? Đừng thấy ta là Vương phi, nhưng tên khốn đó tới giờ vẫn chưa đụng vào ta, ta đảm bảo cậu là người đàn ông đầu tiên được nếm trái cấm từ ta. Cậu biết tại sao năm đó tên khốn đó lại cưới ta không? Vì ta có ngoại hình giống mẹ của điện hạ Lucy."
Alan chấn động thêm lần nữa.
Lúc này, hai tay Vương phi đưa ra sau, đột nhiên, chiếc váy trên người bà ta tuột xuống tận đất, bên trong lại hoàn toàn trống không. Dưới ánh đèn sáng rực khắp phòng, Alan nhìn thấy rõ mồn một. Dù là khối ngọc mềm trước ngực, hay vùng tam giác huyền bí kia, tất cả đều thu hết vào tầm mắt. Vương phi Carrie lao người tới đâm sầm vào Alan, Alan trong lúc thất thần bị bà ta đâm cho cả hai ngã lăn xuống đất. Cậu vô thức đưa tay đỡ lấy bà ta, đôi bàn tay lại chộp trúng gò bồng đảo đang căng cứng.
Nhất thời, buông tay cũng không được, mà không buông cũng chẳng xong.
Chẳng còn chuyện nào hoang đường hơn lúc này nữa!