Alan ném mình lên chiếc giường sắt, thiếu niên ngay cả sức lực để cử động một ngón tay cũng không còn. Từ chiều đến tối, dưới sự chỉ dẫn của Ron, cậu không ngừng lặp đi lặp lại những động tác cơ bản của "Huyền Nguyệt". Một cú quét chân đơn giản, luyện tập suốt cả ngày trời mà vẫn chưa đạt được yêu cầu của Ron. Có thể dự đoán được rằng, trong những ngày sắp tới, động tác khô khan này sẽ đồng hành cùng Alan trong một khoảng thời gian dài.
Kỹ thuật chiến đấu trong quân đội "Thập Đả", nếu phân tách các động tác ra thì đều là những chiêu thức đơn giản đến mức người bình thường cũng có thể sử dụng. Thế nhưng, để tôi luyện mỗi động tác hàng nghìn hàng vạn lần thì không phải ý chí của người bình thường nào cũng làm được. Cứ lấy chiêu "Huyền Nguyệt" mà Ron đã thị phạm ra mà nói, tốc độ, độ chính xác và lực đạo tấn công đều có những chỉ số yêu cầu vô cùng nghiêm ngặt.
Không đạt được những chỉ số này, thì nó chỉ là một cú quét chân đơn giản mà thôi.
Huống chi tinh hoa của "Huyền Nguyệt" còn không nằm ở động tác quét chân, quan trọng là người sử dụng phải luôn giữ vững trọng tâm cơ thể. Hơn nữa, phải tìm được điểm cân bằng khi thay đổi các chiêu thức tấn công, đến lúc đó mới là "Huyền Nguyệt" thực sự.
Nắm vững kỹ thuật "Huyền Nguyệt" rồi, mới mở rộng sang vũ khí sử dụng. Phải coi vũ khí là phần mở rộng của cơ thể, từ đó ứng dụng kỹ thuật "Huyền Nguyệt" vào "Cuồng Đồ", như vậy Alan mới tính là đạt yêu cầu. Cũng chính vì thế, cho nên "Thập Đả" đa phần là những đòn tấn công bằng tay chân, nhưng nhờ tính linh hoạt đầy đủ của nó mà được ca tụng là linh hồn của mọi chiến kỹ.
Nhìn lên trần nhà, ánh mắt Alan đã có chút tê liệt. Hiện tại ba người bọn họ được phân vào phòng riêng, đãi ngộ so với trước kia đã nâng lên một bậc, căn phòng vẫn là được xây dựng bằng những tấm tôn sắt. Ngoài giường sắt ra còn có tủ quần áo và bàn ghế, những món nội thất đơn giản. "Cuồng Đồ" đang dựa vào góc giường, đen sì như một cây gậy sắt lớn không mấy bắt mắt.
Cánh cửa sắt đột nhiên bị gõ, âm thanh rất nhẹ, sau đó một cô gái gọi vọng vào: "Có đó không? Alan."
Alan có chút bất ngờ, đó là Meli. Cô gái thứ ba thắp sáng được Hỏa Chủng, tuổi tác của cô lớn hơn, thiếu nữ mười bốn tuổi phát triển rất tốt. Tướng mạo không quá xuất chúng, nhưng đôi chân dài luôn thu hút ánh nhìn của các giáo quan và binh lính.
Các thiếu niên rất ít khi trò chuyện với nhau, đặc biệt là Alan, cậu dồn toàn bộ tâm trí vào việc huấn luyện của mình. Đừng nói đến những cô gái như Meli, ngay cả với con trai cũng chẳng nói được mấy câu. Cậu rất lạ lùng, không biết bây giờ Meli tới tìm mình làm gì?
Mở cửa, Meli lách người đi vào. Thiếu nữ bất an vò vò vạt áo, ánh mắt lướt qua thanh đại đao thép đen, hơi thở dồn dập hơn đôi chút. Sau đó mới cười gượng gạo: "Tôi đoán cậu vừa mới về."
Alan chưa từng ở gần con gái như thế này bao giờ, huống chi là chung một phòng. Thật ra những đứa trẻ tầm tuổi cậu, sớm đã nên hiểu những chuyện nam nữ đó rồi. Chỉ là cuộc sống của Alan sau năm tuổi hầu như không có sự giao thoa nào với con người, vì vậy kiến thức về phương diện này vô cùng thiếu hụt. Cậu chỉ bản năng cảm thấy căng thẳng, đồng thời kỳ lạ rằng đối mặt với Hôi Bạo Viên cậu đều rất bình tĩnh, sao đối với một Meli trông chẳng có chút đe dọa nào lại cảm thấy căng thẳng?
Cậu ngồi xuống giường, cúi đầu che giấu cảm giác kỳ lạ trong lòng, buột miệng hỏi: "Cô có việc gì không?"
Meli bước tới, ngồi xuống bên cạnh cậu nói: "Tôi muốn trở thành đối tác của cậu."
"Đối tác?"
Alan ngẩng đầu lên, gần như chạm vào mặt Meli. Cậu vội vàng rụt người lại một chút, thiếu nữ gật đầu nói: "Tên Ma Ao đó, tôi ghét hắn. Cho nên cậu thấy đấy, có lẽ chúng ta có thể liên thủ, như vậy hắn sẽ không còn cơ hội thắng nữa."
Thiếu nữ ngập ngừng một chút, lại nói: "Suy nghĩ của tôi rất đơn giản, tôi chỉ muốn sống sót. Tôi đã nghe ngóng được rồi, hai tháng nữa chúng ta sẽ có một bài khảo hạch. Đến lúc đó, chỉ có một người có thể sống sót rời đi. Nếu chúng ta liên thủ, hạ gục Ma Ao chắc sẽ không khó."
Alan nhíu mày: "Vậy sau đó thì sao?"
"Tôi sẽ trốn khỏi đây, sau đó cậu quay về doanh trại báo cáo, cứ nói là tôi cũng bị cậu giết chết là được. Tôi tuy thắp sáng được Hỏa Chủng, nhưng đã sử dụng ba lần thuốc Khai Minh, theo cách nhìn của giáo quan, tôi cùng lắm chỉ sống thêm được mười năm nữa thôi. Cho nên cơ hội thay đổi vận mệnh gì đó, đối với tôi chẳng có tác dụng gì cả. Tôi chỉ muốn, sống cho tốt những ngày còn lại, đơn giản vậy thôi." Meli nhìn Alan bằng ánh mắt trong trẻo.
Phải mất một phút sau, Alan mới thấp giọng nói: "Cô không nên nói cho tôi biết những điều này..."
"Không, tôi thật sự muốn trở thành đối tác của cậu. Tôi có thể giúp cậu, cũng có thể, khiến cậu vui vẻ..." Meli nhẹ nhàng nắm lấy tay Alan đặt lên đùi mình.
Alan lần đầu tiên chạm vào làn da thiếu nữ, mặc dù do nguyên nhân huấn luyện, da của Meli không thể nói là mịn màng, nhưng vẫn đem lại cảm giác khác lạ cho thiếu niên. Theo Meli dẫn dắt bàn tay cậu khám phá sâu vào phía trong đùi, Alan trực giác được chuyện gì sắp xảy ra tiếp theo.
Đúng lúc nhiệt độ trong căn phòng tôn sắt đang dần tăng cao, giọng của Ron đột nhiên vang lên ở bên ngoài: "Meli, cô cút ra đây cho tôi. Tôi biết cô ở bên trong, tốt nhất đừng thử thách sự kiên nhẫn của tôi."
Sắc mặt Meli thay đổi, vội vàng chạy ra ngoài cửa. Tiếp đó vang lên một tiếng tát giòn giã, cùng với tiếng chửi bới của Ron. Alan chui ra khỏi cửa, Meli đã ôm mặt chạy đi xa. Nhìn về phía thiếu úy, Ron đang nhìn lại bằng một nụ cười không mấy tử tế: "Cậu nên cảm ơn ta đi, nhóc con. Nếu không, ngày mai ước chừng cậu không còn sức để huấn luyện tiếp đâu."
"Bây giờ cút về giường ngủ cho ta, đừng nghĩ đến chuyện đàn bà nữa. Thứ cậu cần nghĩ tới là làm sao để sống sót. Sống sót, có sức mạnh rồi thì đàn bà nào mà không có." Ron nhìn theo hướng thiếu nữ biến mất: "Còn con bé đó, chẳng qua chỉ là một con điếm nhỏ mà thôi."
Một tháng tiếp theo, Alan mỗi ngày lặp đi lặp lại đủ loại huấn luyện khô khan. Khoảng thời gian hạnh phúc nhất không gì hơn hai tiếng huấn luyện thiền định, đó là một trong những phương cách rèn luyện Nguyên Lực. Xét ở hiện tại, việc tôi luyện Nguyên Lực chủ yếu có hai cách, một là thiền định, thông qua việc có ý thức điều khiển Nguyên Lực trong cơ thể vận động theo quy luật, có thể đạt tới hiệu quả tăng cường chúng. Trong quá trình này, nếu tâm thần đủ lắng đọng, còn có thể đi sâu vào gen, dẫn dắt Nguyên Lực từ trong tiềm năng ra ngoài; cách thứ hai đơn giản nhất, đồng thời cũng nguy hiểm nhất, đó chính là chiến đấu.
Cách này được gọi là "Dĩ chiến dưỡng chiến", nghĩa là dùng chiến đấu để nuôi dưỡng chiến lực. Con người khi cận kề sinh tử, ý chí tinh thần sẽ tập trung cao độ. Lúc này tốc độ vận hành của Nguyên Lực nhanh hơn trạng thái thiền định gấp mười lần thậm chí gấp trăm lần, vì thế mỗi một trận tử chiến sau khi kết thúc, kẻ sống sót luôn có thực lực tăng vọt.
Đương nhiên, chỉ thuần túy sử dụng một trong hai cách là không khả thi, chỉ khi kết hợp cả hai lại mới là con đường có lợi nhất để tôi luyện Nguyên Lực.
Một tháng sau, Alan cuối cùng cũng có thể đạt tới yêu cầu cơ bản nhất của "Huyền Nguyệt". Trong chớp mắt, cậu dùng một cú quét chân đá nát đầu con búp bê bằng sắt, tốc độ, lực đạo và độ chính xác đều miễn cưỡng đạt chuẩn. Thế là Ron cho cậu bắt đầu sử dụng "Cuồng Đồ" để luyện tập, động tác vẫn là động tác đó, chỉ là đổi sang một vũ khí khác, độ khó lại tăng lên theo cấp số nhân.
Tuy nhiên có nền tảng luyện tập trước đó, lần này Alan chỉ dùng một nửa thời gian đã có thể dùng "Cuồng Đồ" quét ra một cú "Huyền Nguyệt" tiêu chuẩn. Mà lúc này, lượng lớn luyện tập cùng với huấn luyện thiền định đã giúp Alan ngưng tụ ra ba vòng xoáy Nguyên Lực.
Hôm nay, Ron bắt đầu chỉ dẫn cho Alan những kỹ thuật nâng cao của "Huyền Nguyệt".
Thứ Alan cần làm là dò dẫm và nắm vững điểm cân bằng giữa các lần tấn công, Ron gọi đó là hơi thở của chiến đấu.
"Giống như hơi thở bình thường của chúng ta vậy, giữa một hơi thở vào và thở ra có một sự cân bằng tinh tế, nó giúp không khí trong phổi duy trì ở một mức độ nhất định. Tìm được điểm cân bằng giữa các đợt tấn công cũng có thể khiến nhịp điệu chiến đấu của cậu tự nhiên lưu loát như hơi thở vậy. Tấn công càng lưu loát, sơ hở càng ít, điều đó có nghĩa là thời gian cậu áp chế kẻ địch càng dài. Nhớ kỹ, chiến đấu chính là áp chế, tìm kiếm thời cơ, nhất kích tất sát. Đừng dùng những động tác dư thừa không mang lại hiệu quả quyết định đó, chúng ta là chiến sĩ, là sát thủ, không phải nghệ sĩ biểu diễn trên sân khấu!"
Từ ngày hôm đó, giáo trình rèn luyện thể năng và sức mạnh của Alan giảm đi một nửa. Thời gian dư ra đều dùng vào việc luyện tập kỹ thuật nâng cao của "Huyền Nguyệt", ngày nào cũng luyện đến mức kiệt sức, Ron mới cho phép cậu xuống lớp. Và kể từ đêm kỳ lạ đó, Alan không bao giờ nói với Meli một lời nào nữa. Thỉnh thoảng gặp mặt, cũng chỉ gật đầu chào hỏi.
Trong lúc kỹ thuật của Alan tiến triển thần tốc, Ma Ao và Meli cũng không hề nhàn rỗi, ba thiếu niên đều tiến hành những khóa huấn luyện nhắm vào mục tiêu của riêng mình. Hai tuần thời gian trôi qua trong chớp mắt, Alan cũng đã dò dẫm ra được chút tâm đắc, cậu đã có thể dùng "Cuồng Đồ" chém ra liên tiếp năm lần "Huyền Nguyệt". Điều này có nghĩa là một khi để cậu giành được thời cơ tấn công, đối thủ muốn phản kích cũng phải đợi cậu chém đủ năm đao mới có cơ hội.
Nếu Nguyên Lực của Alan thâm hậu hơn, việc vận dụng kỹ thuật thuần thục hơn vài phần, thì con số chém liên tiếp còn có thể tăng thêm. Khi cậu có thể chém liên tiếp hơn trăm đao, thì cậu đã nắm vững một chiến kỹ khá đại chúng: "Thiên Nguyệt"!
Người có thể thuần thục vận dụng "Thiên Nguyệt", ném vào quân đội chính quy cũng đủ để làm một thiếu úy, giống như Ron vậy.
Vào ngày cuối cùng của tháng thứ năm, hôm nay ba thiếu niên không cần phải làm gì cả, họ có được một ngày nghỉ quý báu. Ngoài việc không được ra khỏi trại, họ có thể làm bất cứ chuyện gì. Còn ngày mai, họ sẽ đón nhận bài khảo hạch cuối cùng, cũng là bài khảo hạch quan trọng nhất của trại huấn luyện.
Ba thiếu niên sẽ bị ném vào vùng núi phía sau trại, trong ba ngày tiếp theo, họ phải giết chết hai trong số đó mới có được tư cách rời khỏi trại.
Ngày mai chính là đại chiến sinh tử, cũng liên quan đến vận mệnh tiếp theo của bản thân. Alan không nhàn rỗi, cậu vẫn tới đại sảnh phòng không, sử dụng búp bê sắt tiếp tục mài giũa kỹ thuật của mình. Còn về phần Ma Ao và Meli, bọn họ tự nhốt mình trong một căn phòng tôn sắt điên cuồng một ngày. Dường như sau đêm đó bị Ron ngắt quãng, Meli đã chuyển mục tiêu. Cô ta đã bắt tay với Ma Ao, điều này có nghĩa là, ngày mai Alan sẽ phải đối mặt với sự liên thủ tấn công của hai người.
Trước khi mặt trời lặn, Alan rời khỏi đại sảnh phòng không. Trong đại sảnh, là vài con búp bê bị chém đến nát bươm. Trên một con búp bê trong đó, có tổng cộng bảy vết nứt có độ dài và độ sâu vô cùng đồng nhất. Nhìn những vết nứt này, Ron mỉm cười. Kỹ thuật của Alan lại tiến thêm một bước, nhiều hơn hai lần chém, tương đương với uy lực tăng lên 30%.
Mà lần này chỉ tốn một ngày thời gian, đối với thiếu niên tóc trắng này, Ron càng lúc càng kỳ vọng.
Sau khi trải qua một giấc ngủ ngon lành suốt một đêm, khi ánh ban mai ngoài cửa sổ vừa ló rạng, Alan tỉnh lại. Cậu nhấc thanh "Cuồng Đồ" ở góc tường lên, ngón tay lướt qua lưỡi đao lạnh lẽo. Sau đó ngẩng đầu, trong đôi đồng tử đỏ rực rỡ có chiến ý hừng hực bốc lên!