Sau một tuần lễ như địa ngục, một cô gái không chịu nổi, đã kiệt sức mà chết ngay trong ngày thuốc khai sáng được vận chuyển tới. Cái xác còn vương hơi ấm của cô lướt qua chiếc hòm mật mã chứa đầy thuốc, bản thân hình ảnh này như một trò đùa ác nghiệt mà số phận dành cho cô. Các thiếu niên mang tâm trạng nặng nề, vì họ biết, có lẽ một ngày nào đó chính mình cũng sẽ trở thành bộ dạng như vậy.
Đôi mắt đỏ rực của Alan chằm chằm nhìn vào hòm mật mã, dõi theo nó được hai người lính khiêng vào doanh trại của thiếu úy. Cậu siết chặt nắm đấm, thầm thề trong lòng dù thế nào cũng phải sống sót.
Ánh mắt của Lanny và Bạch Phương thay phiên nhau lướt qua trong tâm trí cậu, nỗi đau từ cái nhìn biệt ly ấy vẫn còn quấn quýt, cứa vào lòng cậu không dứt. Cậu tuyệt đối sẽ không buông tha cho những kẻ đã cướp đi hai ánh mắt ấy, dù là Tộc Lược Thực hay Đội săn Góa phụ đen, tất cả bọn chúng đều phải chết!
Mà tiền đề là, Alan phải bò ra khỏi địa ngục này. Ngọn lửa phục thù đang cháy rực trong đôi mắt thiếu niên, bước đầu tiên, chính là bắt đầu từ những lọ thuốc kia.
Nhìn thấy thuốc biến mất trong doanh trại của mình, thiếu úy Ron mới nói với đám thiếu niên: "Hy vọng các cậu đã đọc qua những thứ trong cuốn cẩm nang, chiều nay các cậu sẽ được tiêm thuốc khai sáng. Đến lúc đó, các cậu buộc phải thực hiện theo phương pháp trong cẩm nang để dẫn dụ tiềm năng gen. Nhắc nhở các cậu một câu, tốt nhất là nên thắp lên được hỏa chủng trong hai lần tiêm thuốc đầu tiên. Bằng không, dù có thắp lên được hỏa chủng trong lần sử dụng thứ ba là giới hạn, thì thành tựu của các cậu cũng vô cùng hạn chế. Hơn nữa, còn sống không thọ..."
Còn hai tiếng nữa mới tới buổi trưa, thiếu úy hôm nay đặc biệt nhân từ, không bắt đám thiếu niên tiếp tục huấn luyện. Họ có thể trở về doanh trại, việc đầu tiên mỗi người làm là cầm lấy cẩm nang đọc ngấu nghiến, cốt để ghi nhớ từng câu từng chữ trong lòng, tranh thủ thắp lên hỏa chủng ngay trong lần đầu.
Alan cũng không ngoại lệ, chỉ là cậu đọc qua cuốn cẩm nang một lượt rồi đặt xuống. Thực tế, sau khi đọc xong phần hướng dẫn, cậu đã có thể học thuộc lòng không sót một chữ. Trong quá trình huấn luyện địa ngục này, ngoài việc các kỹ năng sinh tồn, thể chất và sức mạnh phát triển vượt bậc, cậu đồng thời cũng phát hiện bản thân đã sở hữu trí nhớ kinh ngạc. Giống như những bài huấn luyện tàn khốc của thiếu úy Ron, không ngừng vắt kiệt giới hạn cơ thể cậu, đã đánh thức một vài thứ đang ngủ say.
So với Alan lúc mới vào trại, thể chất của thiếu niên đã tăng gấp đôi.
Cuốn cẩm nang về Nguyên lực mà thiếu úy phát xuống, bên trong đính kèm quy trình dẫn dụ tiềm năng gen, thắp lên hỏa chủng. Đây là phương pháp được Chính phủ Liên bang đúc kết qua hàng trăm năm tìm tòi. Nó được đẩy mạnh trong quân đội, mỗi năm nhờ quy trình này mà trong quân đội đã sinh ra không ít Nguyên lực giả. Tất nhiên, một số gia tộc hào môn trên Đảo Bay, họ sở hữu phương thức khai sáng của riêng mình, tự nhiên sẽ không thèm dùng loại hàng đại trà có thể ghi chép trong sách giáo khoa này.
Dù sao, việc sử dụng thuốc khai sáng cũng tồn tại những khiếm khuyết này nọ. Tầng lớp bình dân đương nhiên không bận tâm đến những điều đó, nhưng với tư cách là tầng lớp thượng lưu quý tộc, họ theo đuổi chất lượng ưu tú và hoàn mỹ. Trừ khi bất đắc dĩ, nếu không dù là con cháu nhánh phụ, cũng sẽ không dùng thuốc khai sáng.
Sau khi đọc kỹ nội dung cẩm nang, Alan không làm gì cả. Trong thời gian rảnh rỗi hiếm hoi này, cậu nằm trên giường hoàn toàn thả lỏng. Còn những thiếu niên khác, đa phần đều thể hiện sự căng thẳng và lo âu.
Thời gian trôi qua trong những tâm trạng khác nhau, rất nhanh đã tới buổi chiều. Sau khi ăn trưa, đám thiếu niên được tập trung đến một đại sảnh. Đây là không gian nằm trong lòng núi, hình dáng như hầm tránh bom. Chỉ là nó đủ rộng rãi, và cũng đủ yên tĩnh. Khi hai cánh cửa thép xanh của đại sảnh đóng lại, liền ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài. Trong đại sảnh ngoài đám thiếu niên và Ron, chỉ còn vài nhân viên y tế.
Alan cùng những người khác làm theo yêu cầu khoanh chân ngồi xuống đất, nhân viên y tế đang mở hòm mật mã, lắp từng ống thuốc chỉ dài ba centimet, bên trong chứa dung dịch màu xanh huỳnh quang vào súng tiêm. Tiếp đó dưới sự ra hiệu của Ron, từ trái sang phải lần lượt tiêm thuốc khai sáng vào tĩnh mạch cánh tay của mỗi thiếu niên.
Khi đầu kim mát lạnh đâm xuyên da thịt, dung dịch trong súng tiêm dưới tác động của áp lực bị ép vào tĩnh mạch, tâm trí Alan bắt đầu trở nên hoảng hốt. Cậu biết đây là hiện tượng thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, thuốc khai sáng có thể mở rộng độ nhạy cảm thần kinh của con người đến mức tối đa. Đồng thời, nó cũng tạo ra cảm giác ảo giác giống như sau khi tiêm ma túy.
Trong cẩm nang có chỉ ra rằng, khi thuốc phát huy tác dụng, người sử dụng cần tập trung tâm trí, dùng phương pháp tương tự minh tưởng để làm lắng đọng tâm hồn mình, mới có cơ hội cảm nhận được sự cộng hưởng của Nguyên lực, từ đó dẫn dụ kích hoạt chúng từ các đoạn gen.
Nguyên lực vũ trụ và Nguyên lực sinh mệnh, một loại hình thành bên ngoài, một loại hình thành bên trong. Nguyên lực vũ trụ là đòi hỏi từ bên ngoài, thiết bị năng lượng Ma Phương là một ví dụ rõ ràng nhất. Còn Nguyên lực sinh mệnh thì ngược lại, cho nên nếu không thể làm tâm hồn mình lắng đọng xuống, căn bản không thể tiếp xúc với sức mạnh tiềm ẩn sâu trong gen.
Alan làm theo phương pháp trên cẩm nang, dùng hơi thở dài để tập trung tâm trí, tiếp đó tưởng tượng bản thân không ngừng chìm xuống. Dưới tác dụng của thuốc khai sáng, độ nhạy cảm thần kinh của cậu tăng lên gấp bội. Rất nhanh, Alan không nghe thấy gì cả, chỉ nghe thấy nhịp tim có quy luật của chính mình. Tiếng tim đập như tiếng trống, nhảy lên với tốc độ cố định, khi tâm trí Alan hòa vào nhịp tim của chính mình, thế giới trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Những trải nghiệm quá khứ như cuốn băng tua ngược lướt qua trong tâm trí, Alan nhìn thấy Bạch Phương ngã xuống, nhìn thấy mình rời đi cùng bầy sói, lại nhìn thấy đoạn ngón tay trắng tuyết trên mảnh đất đen cháy...
Cuộc đời ngắn ngủi của cậu, vội vã lướt qua trong tâm trí. Sau khi vô số hình ảnh ùa tới, cuối cùng tất cả hình ảnh biến mất, mọi thứ trở về tĩnh lặng.
Trong đôi mắt tâm hồn, thế giới tĩnh lặng dần dần có một tia sáng. Dưới ánh đỏ nhạt, cái gì đó đang chậm rãi phập phồng. Khi xúc tu của tâm trí chạm vào thứ đó, Alan đột nhiên hiểu ra, đó là một bào thai.
Đó chính là cậu!
Với sự giúp đỡ của thuốc, tâm hồn Alan không ngừng chìm sâu xuống tận cùng của linh hồn, cậu giống như đang thực hiện một chuyến hành trình kỳ diệu truy về nguồn gốc. Đầu tiên là ôn lại các mảnh ghép từ khi chào đời, tiếp đó lại cảm nhận được chính mình khi còn là bào thai, và chuyến hành trình này đi sâu hơn nữa, trong tâm hồn có thứ gì đó vỡ tan không tiếng động. Tiếp đó Alan liền nhìn thấy vô số huỳnh quang lấp lánh, chúng như tinh hải vũ trụ, bao phủ toàn bộ góc nhìn tâm hồn!
Alan mừng thầm trong lòng, biết mình cuối cùng đã thành công tiến vào sâu trong gen, dùng góc nhìn tâm hồn "nhìn" thấy Nguyên lực sinh mệnh thuộc về chính mình. Cậu không dám lơ là, xúc tu tâm hồn lặng lẽ vươn về phía những luồng huỳnh quang này, điểm huỳnh quang trông có vẻ gần mình nhất, lại cách xa vô tận. Alan không cam tâm từ bỏ, xúc tu tâm hồn tiếp tục thăm dò về phía điểm huỳnh quang đó, theo sự kéo dài của xúc tu, nó đang trở nên ngày càng mảnh.
Khi xúc tu tâm hồn mảnh như sợi tóc, cuối cùng nó cũng móc được một điểm huỳnh quang. Khi chạm vào điểm huỳnh quang này, ánh sáng vốn tĩnh lặng bất động đột nhiên nhấp nháy, và chảy xuôi với tốc độ cao dọc theo xúc tu. Điểm huỳnh quang này trong nháy mắt hóa thành quang hoa rực rỡ trong "đôi mắt" của Alan, theo đó thế giới ý thức chấn động nhẹ, cả người Alan không thể kiểm soát mà đổ gục về phía trước.
Lần này, cậu thực sự mở mắt ra, nhìn thấy là một đôi bốt quân đội đế vuông dày dặn. Ngước đầu lên, chính là khuôn mặt đầy kinh ngạc của Ron.
Ron nhìn chằm chằm vào cậu suốt một phút đồng hồ, làm Alan cảm thấy hơi rợn tóc gáy. Sau đó gã mới toét miệng cười, một cái vỗ vai suýt chút nữa đánh Alan ngã trở lại đất, thiếu úy cười hề hề: "Quả nhiên không làm ta thất vọng, nhóc con. Lần đầu sử dụng thuốc đã thành công thắp lên hỏa chủng, ngươi làm tốt lắm."
Alan nhất thời không phản ứng kịp, sau đó cậu mới cảm nhận được, quả nhiên có thứ gì đó đang tuần hoàn không ngừng trong cơ thể mình theo dòng máu.
Đó là xoáy Nguyên lực đầu tiên!
Hình thành xoáy Nguyên lực, cũng chính là dấu hiệu của việc thắp lên hỏa chủng. Từ giây phút này, đồng nghĩa với việc Alan từ nay bước vào hàng ngũ Nguyên lực giả. Thiếu úy Ron bảo người mang đến một cuốn sổ, bên trên là danh sách các thiếu niên. Dưới tên của Alan, thiếu úy Ron ghi chép vắn tắt tình huống Alan thắp lên hỏa chủng, và để lại lời bình "Tiềm năng to lớn" ở cuối.
Nhưng nếu Ron biết, Alan có thể nhìn thấy quá khứ cả đời mình, thậm chí truy xuất tới thời kỳ bào thai, cuối cùng còn nhìn thấy đại dương Nguyên lực tựa như tinh hải. Vậy lời bình của gã nên đổi thành "Thiên tư trác việt" mới đúng, chưa nói đến việc người bình thường sau khi sử dụng thuốc, dù có thành công làm lắng đọng tâm hồn mình, cũng chỉ nhìn thấy những mảnh ghép quá khứ rời rạc, chứ không phải trải nghiệm trọn vẹn như Alan.
Hơn nữa, họ cũng không thể nhìn thấy thời kỳ bào thai của chính mình, trừ khi họ thiết lập được sự cảm nhận từ khi còn ở giai đoạn bào thai! Cuối cùng, khi tâm hồn hoàn toàn hòa vào sâu trong gen, số lượng huỳnh quang Nguyên lực nhìn thấy được, chính là một đánh giá trực quan về tiềm năng. Thông thường mà nói, người có thể nhìn thấy một dải ngân hà đã xứng đáng với đánh giá tiềm năng to lớn.
Nhưng thứ Alan nhìn thấy, lại là một tinh hải Nguyên lực tựa như các vì sao trong vũ trụ!
Hai tiếng đồng hồ sau, tác dụng của thuốc đã qua, tất cả thiếu niên lần lượt mở mắt ra. Họ như vừa làm một giấc mộng dài, trên mặt mỗi người lộ vẻ chưa thỏa mãn, nhưng rất nhanh mỗi người đều phải nhận một cái quất từ huấn luyện viên.
Ron lắc đầu nói: "Lũ phế vật các ngươi, ngoài Alan ra, không một đứa nào thắp lên được hỏa chủng, phí hoài một cơ hội. Nhớ kỹ, cơ hội của các ngươi không nhiều đâu."
Hiện tại khả năng chịu đòn của đám thiếu niên đã tăng lên đáng kể, ít nhất một roi của huấn luyện viên họ vẫn chịu được. Nhưng khi nghe tin Alan thắp lên hỏa chủng, ánh mắt họ đã thay đổi. Khi Alan bước ra từ cửa thép xanh, cậu cảm nhận được đủ loại ánh mắt sau lưng mình. Có ghen tị, có ngưỡng mộ, lại càng có oán hận, đủ loại, không thiếu thứ gì.