Vương Phi Cường Hãn

Lượt đọc: 2163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 8
cướp phải con rể là vương gia..

❊ ❊ ❊

Một tiếng giống như tiếng nổ vang lên, kinh động cả đình viện khiến lá rụng rào rào. Hai tay Nam Thi Phượng chống nạnh, đầu ngẩng cao, mắt đẹp trừng trừng lên thiên không, giống như một con hạc nổi cơn thịnh nộ bay lên.

Mọi người không kìm được mà co rúm lại, phu nhân phát hỏa, hậu quả thực nghiêm trọng. Ánh mắt đồng loạt hướng về gian phòng đang đóng cửa, có chút đồng cảm với tình hình của Đại tiểu thư với cô gia.

Chi két—

Tiếng cửa mở vang lên, mọi người nhìn lại. Thấy hai người Bắc Tiểu Lôi cùng Dạ Tinh Thần đã mặc quần áo chỉnh tề, mà đi ra. Gió sớm hiu hiu thổi, cuốn nhẹ lên mái tóc hai người, Bắc Tiểu Lôi một bộ váy lụa đỏ rực, khẽ mím môi, hai mắt sáng ngời có thể thấy rõ tức giận, trái lại Dạ Tinh Thần, một bộ bạch y thắng tuyết, hai vạt áo nhẹ mở, vài phần tùy ý, vài phần lười nhác, lại vẫn tuấn mỹ như cũ.

"Đại tiểu thư, cô gia, sớm."

"…"

Mọi người hướng hai người vấn an, đáy mắt nhìn thấy hai người đều lóe ra kinh ngạc. Đại tiểu thư vốn là mỹ nhân, đứng bên cạnh cô gia khí chất tôn quý lại lười nhác ngoài ý muốn càng xinh đẹp mỹ lệ.

Bắc Tiểu Lôi nhìn lướt qua bọn họ, ánh mắt đều đặt ở trên người cha mẹ, nhưng thấy bọn họ vẫn tức giận không tiêu tan, hung hăng mà nhìn mình chằm chằm. Dạ Tinh Thần thản nhiên gật đầu, vẫn là một bộ dáng lười nhác.

"Hai người đi theo ta." Nam Thi Phượng trừng mắt nhìn hai người một cái. "Các ngươi đều lui xuống." Quay đầu lại hướng những người khác của sơn trại nói.

"Dạ." Tiểu Lục kéo tiểu Thục, không cho phép nàng ló đầu nhìn lén.

"Không được nghe trộm, nhìn lén, nếu ta biết ai lén lút, ta đánh gãy chân người đó." Nam Thi Phượng liếc tiểu Lục.

Tiểu Lục hoảng sợ, biết điều vội vàng cùng tiểu Thục tránh ra.

Bắc Tiểu Lôi, Dạ Tinh Thần theo phu phụ Bắc Phong Phi đi đến gian phòng của bọn họ. Bắc Phong Phi, Nam Thi Phượng ngồi ở phía trên, đối phu thê tân hôn đứng ở phía dưới chịu bị hai người tra hỏi.

"Nói đi, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra?" Hai người bốn mắt, mâu quang sáng ngời mà trừng Bắc Tiểu Lôi cùng Dạ Tinh Thần. Có lẽ không ai phải trải qua tức giận như bọn họ hiện tại, chỉ mới ra khỏi nhà, lúc về chẳng những nhìn thấy nữ nhi cùng nam nhân khác ở trên giường, còn có “kinh hỉ” là đã thành thân, càng kinh khủng hơn chính là người nam nhân này do nữ nhi cướp được. Tuy bọn họ là sơn tặc không sai, nhưng không phải cái gì cũng đều cướp.

"Còn cái gì có thể nói?" Bắc Tiểu Lôi khiêu cao lông mày, "Nữ tử không phải đều thành thân sao? Con hiện tại thành thân, không phải càng đỡ khiến cho hai người lo lắng."

"Nhưng cha mẹ tại sao lại đã trở về? Không phải nói muốn đi khắp thiên hạ sao?"

Nói tới đây nàng vẫn còn cảm thấy tức giận, đối với cha mẹ không chịu trách nhiệm ném sơn trại cho mình rồi đi mất. Hiện tại lại đột nhiên trở về, làm cái gì a.

"Không trở lại, con còn không tạo phản." Lông mày Nam Thi Phượng dựng lên, nàng còn thấy may mắn đã trở về.

"Không cần lạc đề, nói, hắn có phải do con cướp về?" Ngón tay Nam Thi Phượng chỉ vào Dạ Tinh Thần, nhếch mày hỏi.

"Đúng a, nữ nhi, con muốn thành thân cũng không cần phải đi cướp. Ai biết hắn là người như thế nào?" Bắc Phong Phi tiếp lời, không chút nào che giấu bất mãn nhìn vào Dạ Tinh Thần.

"Đúng, hắn là do con cướp được. Thì thế nào?" Bắc Tiểu Lôi kéo Dạ Tinh Thần qua, nhìn vào cha mẹ, trong đôi mắt thật to toát ra vẻ không phục.

"Nha đầu chết tiệt này, con muốn chọc giận ta đến chết à?" Nam Thi Phượng vuốt vuốt ngực, thở hổn hển nói, "Con biết hắn là người như thế nào sao?" Lời nói của phu quân rất đúng, người không thể nhìn qua tướng mạo. Vạn nhất nam tử này là kẻ xấu không tội ác nào không làm, sao có thể không sao được?

"Nhạc phụ, nhạc mẫu, tiểu tế(1) trước tự giới thiệu mình." Dạ Tinh Thần nghe gia đình này nói qua nói lại, hơi cảm thấy thú vị. Tinh mâu lóe sáng, hướng hai người hữu lễ khom người chào. "Tiểu tế Dạ Tinh Thần, là Dạ Liêu quốc Tiêu Dao Vương."

________________

(1) Tiểu tế: con rể.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »